NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 697: Kẻ Giả Thần Giả Quỷ

Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:55:43
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tiếng tắt hẳn...

Kỷ Vân Thư lập tức lao khỏi cửa bên hông, Cảnh Dung bám sát phía .

Gã gia đinh thì hai chân run rẩy, nổi, chỉ tại chỗ hoảng loạn phát rét.

Cửa bên của từ đường thông hoa viên phía . Vừa đuổi đến nơi, tiếng dứt, đập mắt là những tảng giả sơn đổ ngổn ngang đất vẫn dọn dẹp.

Có tảng rơi xuống hồ nước phía , tảng đổ ngay đường, vỡ tan tành.

Cảnh Dung quan sát xung quanh, phát hiện bóng nào!

"Hầu phủ trẻ con.”

Kỷ Vân Thư với .

"Vậy nàng cho rằng..."

"Tóm chắc chắn ma, là đang tác quái."

"Bổn vương tất nhiên cũng tin ma quỷ, nhưng nếu thực sự là một đứa trẻ giả thần giả quỷ, thì lúc nãy đuổi theo, Bổn vương thể nào bắt kịp, thậm chí đến cái bóng cũng thấy."

Với võ công của Cảnh Dung, quả thực thể nào đuổi kịp dấu vết một đứa trẻ.

Chẳng lẽ đứa trẻ đó võ công còn cao hơn ?

Thế thì đúng là quá quỷ dị !

Kỷ Vân Thư cũng vô cùng bối rối. Chợt sự chú ý của cô va những tảng giả sơn .

Cô bước vòng bên cạnh tảng giả sơn kiểm tra, đưa đèn lồng soi kỹ. Những tảng giả sơn đổ ngổn ngang gần như "nhổ tận gốc" từ đất lên.

Cần sức lực lớn đến mức nào chứ!

Một thể nào .

nếu nhiều cùng đẩy ngã giả sơn, tại gây tiếng động chú ý? Hoặc là nhiều như , để chút dấu vết nào xung quanh?

Bỗng nhiên, đồng t.ử cô co , xổm xuống xem xét. Ánh mắt dừng ở những hố đất do giả sơn bật lên để , và vài cái hố nhỏ bên cạnh.

"Đây là tảng giả sơn đó ?”

Cảnh Dung hỏi.

"Ừ, tối qua qua đây nhưng để ý lắm. Khang Hầu gia là do ma quỷ , nhưng ngài xem...”

Cô chỉ những cái hố lớn và mấy cái hố nhỏ bên cạnh.

Cảnh Dung hiểu!

Nhìn cái gì?

Mấy cái hố lồi lõm.

Thực , hiểu cũng là lẽ thường tình.

Kỷ Vân Thư từ từ giải thích cho : "Ta kẻ giả thần giả quỷ đó cách nào đẩy ngã giả sơn . Hắn chắc chắn tìm một thanh sắt dài và cứng, kiếm một hòn đá đặt cạnh giả sơn. Một đầu thanh sắt cắm xuống đất, phần giữa tì lên hòn đá điểm tựa. Hắn mượn sức đòn bẩy, dùng lực ấn mạnh đầu xuống. Đầu thanh sắt cắm xuống đất chịu lực sẽ bẩy tảng giả sơn lên, khiến nó 'nhổ tận gốc'.

Vì thế xung quanh những hố lớn mới những hố nhỏ, đó là vết tích do hòn đá điểm tựa để . Nếu thực sự là ma quỷ, thì chỉ cần phẩy tay là đẩy ngã , hà cớ gì tốn công sức lớn như ? Cho nên, rõ ràng là cố tình ."

Hả?

Đó là cách gì !

Nói trắng , đó là nguyên lý đòn bẩy.

Cảnh Dung cũng là bình thường.

Điều khiến Kỷ Vân Thư kinh ngạc là kẻ giả thần giả quỷ cũng khá thông minh, mượn ngoại lực để đẩy ngã tảng đá.

"Vậy kẻ đó là ai?"

Kỷ Vân Thư phân tích: "Nếu đêm hôm thần quỷ đẩy ngã giả sơn thì còn thể. để dấu tay trẻ con bảng hiệu Hầu phủ, buộc xoắn mấy cành cây ngay lối ai , chuyện thể nào gây chú ý. Hơn nữa bên ngoài Hầu phủ canh gác, giở trò ngay mắt chẳng là quá khó ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-697-ke-gia-than-gia-quy.html.]

"Nàng nghĩ điều gì ?"

"Ta nhớ đến lời Mạc Nhược ."

Hửm?

"Hắn hơn mười trúng tà hề bệnh. Nếu là đại phu bình thường tin, nhưng Mạc Nhược thì tin. Họ bệnh, tại đồng loạt giả bệnh?"

Kỳ lạ thật!

Cảnh Dung suy nghĩ một lát: "Hay là thế , Bổn vương giả thuyết nhé. Biết trong Hầu phủ vì một mục đích chung nào đó mà thông đồng với . Đầu tiên là chuyện đôi giày, cố ý trộm giày, lợi dụng việc đó để đạt mục đích đen tối.

Lại giả thuyết thêm, kẻ trộm giày lúc đó thể là Thái Đạt. Cũng chính Thái Đạt liên kết với nhiều trong phủ diễn vở kịch ma quỷ , bao gồm cả những gác cổng cũng tham gia. Vì thế việc in dấu tay lên bảng hiệu là chuyện dễ như trở bàn tay. Để khiến tin là ma quỷ loạn, những tham gia vụ việc bèn giả vờ bệnh, cho sự việc càng thêm huyền bí. Lâm bà bà dường như khuyên can Thái Đạt, nên khi trở về giờ Tý định tiếp tục giở trò thì bà ngăn . Hai xảy xung đột, Thái Đạt lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t bà ."

Nghe giả thuyết của , Kỷ Vân Thư gật đầu tán thành.

"Ngài phân tích lý. Nếu đúng là thì chuyện đều khớp. tại Thái Đạt thế? Còn tiếng trẻ con , tạo ?"

"Vậy thì hỏi thôi!"

Hỏi Thái Đạt, chuyện sẽ sáng tỏ.

"Kéc!"

Một con quạ đen từ trong bóng tối bay tới, đậu một tảng giả sơn đổ.

"Kéc!"

Thân hình đen trũi lạnh lẽo ngạo nghễ đó, cúi đầu mổ đá mấy cái, vỗ cánh bay .

"Kéc!"

Biến mất màn đêm đen kịt.

...

Bên , thị vệ của Cảnh Dung đến nơi giam giữ Thái Đạt. Bên ngoài hai canh gác, đang xổm chuyện gì đó.

Thấy đến, họ vội vàng dậy.

cũng là của Dung Vương, nên thái độ cũng lễ phép hơn: "Đại ca, việc gì ?"

"Vương gia lệnh, áp giải Thái Đạt qua đó."

"Bây giờ ?"

", ngay bây giờ. Nhanh lên, đừng để Vương gia đợi lâu."

"Vâng !"

Hai vội vàng theo. Một mò mẫm lấy chìa khóa mở cửa. Vì bên trong tối om rõ, bèn lấy bật lửa châm một ngọn nến, ánh sáng dần soi tỏ căn nhà củi nhỏ hẹp.

Hắn giơ ngọn nến về phía , gọi một tiếng: "Thái Đạt."

Vừa dứt lời...

"Á!"

Tiếng hét thất thanh vang lên.

Cùng lúc đó là tiếng chân nến rơi "keng" xuống đất, căn phòng sáng lên chìm bóng tối. Hai bước bèn lăn lê bò toài chạy ngoài, mắt trợn ngược, mặt đầy kinh hãi.

Cả hai ngã dúi dụi xuống đất, tay chỉ bên trong: "Thái Đạt ... ..."

Không nên lời!

Thị vệ lờ mờ nhận điều chẳng lành, bèn bước , nhặt chân nến đất lên, châm lửa .

Ánh sáng từ từ lan đến chỗ Thái Đạt đang dựa tường. Hắn ngoẹo đầu sang một bên, mắt trợn ngược trắng dã, m.á.u me đầy miệng. Một đoạn lưỡi c.ắ.n đứt rơi đất, m.á.u tươi đầm đìa. Cái c.h.ế.t tuy thể là quá t.h.ả.m khốc, nhưng vô cùng kinh tởm.

Nhìn thấy cảnh , thị vệ nhịn buồn nôn, suýt chút nữa thì oẹ .

 

Loading...