NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 701: Bảo Vật Của Khang Hầu Gia Bị Trộm
Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:59:56
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung phân tích xong, trong lòng Lang Bạc cũng chợt hiểu , nhưng vẫn còn chút lo lắng: "Vậy nhỡ ... Khổng Cù nghĩ thông suốt thì ? Hoặc là ông cho rằng Vương gia cố tình lấy cớ Thái t.ử để mượn binh?"
Nỗi lo là lý.
...
Cảnh Dung mỉm như nắm chắc phần thắng: "Khổng Cù là thông minh! Mà là thông minh thì tự nhiên sẽ chuyện ngu ngốc. Lần , Bổn vương sẽ đ.á.n.h cược một phen, cược là ông sẽ cho mượn binh."
Đánh cược một ván!
lúc , Thời T.ử Nhiên từ bên ngoài phong trần mệt mỏi bước . Rõ ràng bên ngoài trời mưa, nhưng y phục của lấm tấm những giọt nước, chắc hẳn do gấp rút lên đường, đường lớn mà băng qua rừng rậm để về cho kịp.
"Vương gia.”
Thời T.ử Nhiên cúi đầu chào.
"Sao ?"
"Theo lời Vương gia dặn, thuộc hạ đến Hán Châu gặp Khổng Thăng Nghĩa và chuyển lời của Vương gia. Ông đồng ý, nhưng cũng từ chối, chỉ là cần suy nghĩ thêm."
Khổng Thăng Nghĩa là đường của Tiên Xu Hoàng hậu. Sau khi từ quan rời kinh, ông nuôi dưỡng một đội binh mã tại Hán Châu. Hoàng thượng mắt nhắm mắt mở, nể mặt Hoàng hậu nên cứ để mặc ông , coi như để ông an tâm dưỡng lão.
Khẩu tin mà Cảnh Dung bảo Thời T.ử Nhiên mang đến cho Khổng Thăng Nghĩa cũng y hệt nội dung trong bức thư gửi cho Khổng Cù.
Cảnh Dung gật đầu, mục đích đạt : "Nếu đúng như dự tính của Bổn vương, thì Khổng Cù và Khổng Thăng Nghĩa lúc chắc chắn liên lạc với ."
Thời T.ử Nhiên vẫn còn băn khoăn: "Cho dù Vương gia nhắc đến uẩn khúc trong chuyện Thái t.ử vây cung, nhưng Tiên Xu Hoàng hậu và Thái t.ử đều mất, nhà họ Khổng suy tàn. Họ tránh còn kịp, dám giúp Vương gia đối đầu với Diệc Vương? Hơn nữa thế lực của Diệc Vương hiện nay đang như mặt trời ban trưa."
Sự lo lắng thừa.
Những chỗ dựa vững chắc của nhà họ Khổng là Hoàng hậu và Thái t.ử đều còn. Họ giữ một chỗ ngoài kinh thành là may mắn lắm , cứ việc ôm binh mã trong tay mà sống tiêu d.a.o tự tại là xong.
nếu vì tra rõ chân tướng cái c.h.ế.t của Thái t.ử mà cho mượn binh...
May mắn thì thể giúp ích, tìm sự thật.
Không may mắn thì e là nhà họ Khổng sẽ diệt tộc.
Rủi ro quả thực quá lớn.
Tuy nhiên, Cảnh Dung tràn đầy tự tin. Ngay từ khoảnh khắc nghĩ đến Khổng Cù và Khổng Thăng Nghĩa, trù tính rõ ràng việc đó.
Hắn : "Võ tướng nhà họ Khổng trọng tình trọng nghĩa. Nếu họ tin lời Bổn vương, tự khắc sẽ án binh bất động."
...
Giờ Mão ngày hôm , trời mới hửng sáng, Hầu phủ xảy một chuyện động trời.
"Á!"
Tiếng hét thất thanh vang lên, chấn động cả một vùng.
Không tiếng của đám nha gia đinh, mà là của Khang Hầu gia.
Âm thanh phát từ viện chứa bảo vật của ông .
Sáng sớm tinh mơ, trong phủ hầu như đều chạy tới vây kín cái viện đó, ai nấy đều vươn cổ trong.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung nhận tin cũng lập tức chạy tới.
Vừa bước viện, thấy Khang Hầu gia đang bên trong rên rỉ nghẹn ngào, tay ôm một món đồ kỳ lạ, nước mắt ngắn nước mắt dài.
"Chuyện gì thế ?”
Cảnh Dung hỏi một tên gia đinh.
Tên gia đinh vội đáp: "Vương gia, là... bảo bối của Hầu gia đều đ.á.n.h tráo hết ."
"Đánh tráo?"
Lại chuyện lạ đời ?
Phải rằng, cả đời Khang Hầu gia yêu nhất gì khác ngoài những bảo vật ông cất giấu. Bị đ.á.n.h tráo, chẳng khác nào lấy mạng ông ?
Khang Hầu gia giận đau lòng, ôm lấy món đồ giả trong tay, nước mắt giàn giụa.
Cảnh Dung quanh phòng một lượt. Trước đây từng xem qua những bảo vật , Khang Hầu gia cũng từng cho sờ thử. Nhìn bề ngoài thì trông y hệt như cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-701-bao-vat-cua-khang-hau-gia-bi-trom.html.]
Hắn bước lên hỏi: "Hầu gia, rốt cuộc là ?"
"Không là tên trời đ.á.n.h nào tráo đổi bộ trân bảo trong căn phòng của ."
"Đồ vật chẳng vẫn còn đây ?"
" là đồ giả!"
Đồ giả?
Cảnh Dung tùy tiện cầm một món lên, cân nhắc vài cái. Quả nhiên thuận tay như món đồ thật mà Khang Hầu gia từng đưa cho xem.
Hắn nhíu mày: "Sao như ?"
Khang Hầu gia quệt nước mắt đau khổ : "Ta cũng . Sáng sớm nay qua đây, định bụng lau chùi mấy món đồ , nào ngờ kỹ thì thấy bộ đều biến thành đồ giả. Chỉ trong một đêm mà trộm sạch, còn để đống đồ giả , rõ ràng là cố tình sỉ nhục mà."
Nói xong, ông ném mạnh món đồ sứ trong tay xuống đất.
"Choang" một tiếng, vỡ tan tành.
Mảnh sứ văng tung tóe.
Mọi xung quanh nín thở, dám ho he tiếng nào. Sợ giận cá c.h.é.m thớt.
Cảnh Dung : "Viện chẳng luôn canh gác ? Cửa lớn, cửa phòng đều khóa kỹ, chìa khóa cũng do Hầu gia giữ, trộm vặt ?"
" thế, chìa khóa vẫn ở chỗ . Hôm qua đến xem, bảo bối vẫn còn nguyên vẹn, chỉ qua một đêm mà đ.á.n.h tráo hết. Rốt cuộc là tráo bằng cách nào? Sao chút động tĩnh gì?"
là tức c.h.ế.t mà!
Cảnh Dung kiểm tra cửa , xem xét các cửa sổ, hỏi: "Hầu gia tra hỏi canh viện ?"
"Hỏi , ai thấy gì cả. Hơn nữa nhiều đồ như , nếu thực sự là giang hồ đại đạo , chuyện khuân khuân thể nào qua mắt lính canh bên ngoài phủ."
Đột nhiên...
"Cho nên... bảo vật thật sự vẫn còn ở trong Hầu phủ.”
Kỷ Vân Thư lên tiếng.
Khang Hầu gia giật , mắt sáng rực cô: "Kỷ là đồ mất?"
"Không những mất, mà còn bình an vô sự ngay trong phủ."
"Ở ?"
Ông nôn nóng .
Kỷ Vân Thư vẫn bình thản : "Hầu gia cần vội. Tại hạ đồ mất thì chắc chắn là mất. còn việc hiện tại nó đang ở , thì để kẻ chủ mưu thực sự đích dẫn chúng tìm. Nói chừng, còn tóm cả con ma đang tác quái trong phủ nữa đấy."
Hả?
Khang Hầu gia kinh ngạc!
Người xem cũng vô cùng sửng sốt.
Chuyện trộm trân bảo , thật sự là do ma quỷ ?
Mọi chột , tò mò.
Khang Hầu gia tiếp tục truy hỏi: "Kỷ , ngài rõ ràng xem nào, rốt cuộc là ai?"
Cô chỉ buông một câu: "Là một mà cả và ngài đều ngờ tới, hơn nữa còn chỉ một . Hầu gia yên tâm, tại hạ nhất định giúp ngài bắt con ma đó . Chỉ là ban ngày ma hiện hình, đợi đến tối, tự khắc sẽ rõ."
Hửm?
Khang Hầu gia ngẫm nghĩ lời cô , cũng an tâm hơn đôi chút, miễn là bảo bối mất là .
Lúc , Cảnh Dung xong lời cô, cũng quan sát xong căn phòng. Hắn bước đến bên cô, hạ giọng hỏi: "Nàng nắm chắc ? Cửa phòng hỏng, cửa sổ hỏng, ngay cả mái nhà cũng dấu hiệu cạy."
Cô nghiêng đầu: "Vương gia nghi là ma ?"
" Nàng Bổn vương tin mấy chuyện đó mà."
"Vậy thì , Vương gia cứ cùng Hầu gia kiên nhẫn chờ đợi, tối nay chúng sẽ bắt ma."
Đầy vẻ tự tin!