Khang Hầu gia thở dài thườn thượt, xuống bên bàn, đ.ấ.m mạnh một cú xuống mặt bàn.
"Nếu là kẻ nào , Bản hầu nhất định sẽ băm vằm trăm mảnh, ngũ mã phanh thây."
Châu Văn theo hầu bên cạnh Khang Hầu gia nhiều năm. Tính , từ kinh thành đến Kinh Châu, cũng ngót nghét hơn hai mươi năm !
Cho nên, nếu Khang Hầu gia tin tưởng ai nhất, thì Châu Văn là một trong đó.
Thấy chủ nhân đang bốc hỏa, Châu Văn bèn rót một chén nước: "Hầu gia, ngài uống ngụm nước cho hạ hỏa. Ta sẽ cho điều tra kỹ lưỡng, nhất định giúp Hầu gia tìm bảo vật."
Khang Hầu gia vẫn cau mày, một lúc mới dịu đôi chút. Ông cầm chén nước lên, đưa tới miệng đặt xuống, dặn dò Châu Văn: "Ngươi hãy dẫn canh giữ cẩn thận bên ngoài phủ. Nếu lời Kỷ sai, bảo vật thật sự vẫn còn trong phủ, thì tuyệt đối để kẻ nào tẩu thoát."
"Vâng."
"Bản hầu tin tên trộm đó bản lĩnh tày trời mà lật tung cái phủ lên ."
Khang Hầu gia cầm chén nước lên.
Vừa định uống...
"Choang" một tiếng!
Bên ngoài truyền đến tiếng đồ vật vỡ tan.
Khang Hầu gia ngó ngoài: "Ngươi xem ."
"Vâng.”
Châu Văn liếc chén nước một cái mới xem xét.
Khang Hầu gia trong lòng phiền muộn, khi đặt chén nước xuống, đáy chén chỉ đặt mớm một nửa lên mép bàn, vững nên đổ ập xuống. Chiếc chén rơi xuống đất mà nước bên trong đổ ộc cả vạt áo đùi ông.
Khang Hầu gia cũng chẳng buồn bận tâm, nhặt cái chén rỗng lên đặt lên bàn, mặc kệ quần áo ướt nhẹp.
" là khi đen đủi thì uống nước cũng mắc răng."
Vừa dứt lời, Châu Văn bước .
"Hầu gia, là một nha đầu vỡ cái bát thôi ạ."
"Được , ngươi lui xuống , canh giữ kỹ bên ngoài phủ."
"Vâng."
Châu Văn liếc cái chén bàn nữa, thấy bên trong hết nước, đôi mày đang nhíu chặt mới giãn đôi chút, lui ngoài.
Thế là, Khang Hầu gia trong phòng lâu, mãi đến khi trời sập tối mới sai xách hai chiếc đèn lồng tìm Kỷ Vân Thư, xem cô rốt cuộc bắt ma kiểu gì.
Lúc , cả Hầu phủ cũng bắt đầu xôn xao.
Có tò mò háo hức hóng chuyện.
Có nghi ngờ chờ xem bắt ma.
Cũng cho rằng Kỷ Vân Thư đang c.h.é.m gió.
Đương nhiên, cũng kẻ nơm nớp lo sợ, sợ bắt ma thật.
Còn Kỷ Vân Thư lúc dường như cùng Cảnh Dung đàm đạo xong, hai đang ung dung thưởng trong phòng.
Rất tự tại!
Khang Hầu gia đến nơi, thấy cảnh bèn sinh nghi.
Đã bảo bắt ma, còn đây?
"Kỷ , ngài bảo trời tối là bắt ma mà? Ngài giúp tìm bảo bối đấy."
Ông cố ý nhắc nhở.
Kỷ Vân Thư mỉm , nhẹ nhàng đặt chén xuống: "Hầu gia yên tâm, tại hạ nhận lời thì tất nhiên sẽ nuốt lời."
"... ngài cứ thế , thì trộm ma cũng tự dẫn xác đến."
"Trời vẫn tối hẳn mà, Hầu gia hà tất vội?"
"Ta...”
Khang Hầu gia cửa, đúng là trời tối hẳn.
Cảnh Dung rót một chén , đẩy đến mặt ông : "Hầu gia, nếm thử . Là do huyện lệnh Cẩm Giang Lý Thanh Bình biếu , Cẩm Giang nổi tiếng thơm ngon đấy."
Giờ ông còn tâm trí nào mà uống !
Tâm trí đều dồn hết đám bảo bối .
nghĩ , Kỷ là ai chứ? Là nhân vật lừng lẫy, chắc sẽ lừa . Ông đành bưng chén lên uống một ngụm, gật gù khen lấy lệ vài câu.
Tiếp tục chờ...
Chờ đến khi trời tối đen như mực.
"Kỷ , ngài xem, trời tối hẳn ."
"Ừm!"
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-703-qua-phap-su.html.]
"Vậy bắt đầu bắt ma ?"
"Đợi thêm chút nữa."
"Lại đợi? Đợi cái gì?"
"Đợi pháp sư bắt ma tới."
"Pháp sư?”
Khang Hầu gia buồn bực ngoài, trong lòng bắt đầu thon thót lo âu: “Kỷ , ngài thật với , trong phủ thực sự thứ sạch sẽ ? Lúc ngài bảo thế gian ma, chỉ là an ủi thôi ? Nếu , ngài mời pháp sư?"
Kỷ Vân Thư cau mày: "Hầu gia, tại hạ sẽ tìm bảo bối cho ngài thì nhất định sẽ tìm . Đương nhiên cũng bắt luôn con ma đang tác quái trong phủ, tiện thể một cho xong. Mà bắt ma dùng pháp sư thì gọi là bắt ma?"
Cứng họng.
Logic bắt bẻ !
Thế là tiếp tục đợi!
Chẳng bao lâu ...
"Kéc!"
Tiếng quạ kêu từ bên ngoài vọng .
Nhìn theo hướng âm thanh, thấy con quạ hôm qua đậu đúng vị trí cũ, vỗ cánh vài cái yên.
Kỷ Vân Thư giãn mày, dậy bước ngoài, về phía con quạ.
Khang Hầu gia cùng đám hầu xách đèn lồng rón rén theo .
Con quạ dường như sợ , đôi mắt sáng quắc chằm chằm đang tới, cuối cùng khóa chặt ánh mắt Kỷ Vân Thư.
"Kéc!"
Tiếng kêu to và rõ.
Thậm chí chút chói tai!
Kỷ Vân Thư giống như hôm qua, mặt nó, định đưa tay vuốt đầu con quạ thì Khang Hầu gia bất ngờ kéo .
"Kỷ , quạ là loài vật may mắn, ngài đừng chạm ."
"Đây là pháp sư tại hạ mời đến, là vật may mắn ?"
"Quạ là pháp sư?"
Đầu óc ngài vấn đề !
Mọi kinh ngạc!
Kỷ Vân Thư đưa tay vuốt ve đầu con quạ.
"Cuối cùng ngươi cũng đến, đợi ngươi lâu lắm ."
"Kéc!"
Con quạ để mặc cô vuốt ve.
Khang Hầu gia đến ngây , thầm nghĩ, chẳng lẽ Kỷ còn hiểu cả tiếng quạ?
"Nhóc con, giờ ngươi là pháp sư mời đến, nếu tìm ma, sẽ thưởng cho ngươi đồ ăn ngon."
"Kéc!"
Tiếp đó, Kỷ Vân Thư lấy từ thắt lưng một gói nhỏ, mở , bốc một ít bột phấn rắc lên con quạ.
"Đi , tìm thứ chúng cần, cũng là tìm thứ ngươi ."
"Kéc!"
Con quạ bay , nhưng chỉ đậu lên mái nhà. Thân hình đen nhánh vốn dĩ sẽ hòa màn đêm thấy, nhưng giờ phát ánh sáng màu xanh lục dìu dịu. Cái đầu nhỏ lắc lư đến , đốm sáng xanh cũng lắc lư theo đến đó trong đêm tối.
"Sao con quạ phát sáng?”
Có kinh ngạc thốt lên.
"Chẳng lẽ là ma?"
Một trận xôn xao.
Kỷ Vân Thư lập tức giải thích: "Đó là bột quang rắc lên nó, nên trong bóng tối sẽ phát ánh sáng xanh."
"Vậy là ý gì?”
Khang Hầu gia hỏi.
"Cứ theo nó là ."
Dứt lời, con quạ vỗ cánh bay .
Kỷ Vân Thư lập tức cầm lấy chiếc đèn lồng từ tay tiểu nha đầu, xách vạt áo đuổi theo.
"Đi theo nó."