NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 704: Bắt Ma
Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:59:59
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Hầu phủ, con quạ rắc bột quang cứ bay lượn vòng vòng trung, kêu từng tiếng một.
"Kéc!"
Đốm sáng xanh di chuyển thoăn thoắt.
Mọi cũng chạy theo hướng con quạ, cứ chạy chạy vòng vèo khắp hậu viện.
Người hóng chuyện càng lúc càng đông, xếp thành một hàng dài dằng dặc.
Kỷ Vân Thư đuổi theo con quạ, đám đuổi theo Kỷ Vân Thư.
Cảnh tượng vô cùng hùng hậu!
Con quạ như cố tình trêu ngươi, lúc bay thấp, lúc bay cao, nhưng tuyệt nhiên chịu đáp xuống.
Khang Hầu gia vốn hình béo yếu ớt, bình thường vài bước thở hồng hộc, huống chi giờ chạy theo con quạ mấy vòng, sức cùng lực kiệt từ lâu.
Ông dừng bước chân nặng nề, thở dốc ầm ầm, mồ hôi đầm đìa.
Không đuổi nữa!
Nói gì thì cũng đuổi nữa!
Cứ thế thì c.h.ế.t mất.
Ông chống hai tay lên cái eo bánh mì, lấy tay áo lau mồ hôi lia lịa.
"Tiên sinh, còn... còn bao lâu nữa? Cứ thế , thật sự... thật sự chạy nổi nữa ."
Kỷ Vân Thư cũng dừng , thu ánh mắt từ con quạ về, liếc ông : "Hầu gia, ngài tìm bảo bối, bắt con ma đang tác quái trong phủ, thì kiên nhẫn chút chứ."
So với Khang Hầu gia mệt lả, cô rõ ràng trông thoải mái hơn nhiều.
"Ta... thật sự... chạy nổi nữa."
Xua tay.
Không đuổi nữa!
Thật sự chịu hết nổi !
"Hầu gia một thịt cũng nên vận động thôi, béo quá dễ sinh bệnh lắm."
Ơ!
Khang Hầu gia cứng họng.
...
Ông chỉ tay lên con quạ trời, hỏi: "Cứ thế thì còn đợi bao lâu?"
Kỷ Vân Thư vầng trăng mờ ảo: "Chắc là, ánh trăng vẫn chiếu đến một nơi nào đó."
"Trăng? Lúc thì liên quan gì đến trăng?"
"Vì quạ thích những thứ lấp lánh."
Hửm?
"Thứ lấp lánh?”
Khang Hầu gia lẩm bẩm: "Là cái gì?"
Trong lòng đầy thắc mắc.
Đám nha , gia đinh xung quanh thấy cũng thi suy đoán.
"Kéc!"
Con quạ kêu.
Kỷ Vân Thư ngẩng đầu lên, tay nắm chặt cán đèn lồng, : "Hầu gia, chúng tiếp tục thôi."
Dứt lời, một tay xách đèn, một tay xách vạt áo, cô đuổi theo hướng con quạ.
Đám hầu nghĩ ngợi nhiều, cũng chạy theo.
Dù đây cũng là chuyện của Hầu phủ, Khang Hầu gia lý do gì yên "ăn cơm chùa", nên nghỉ một lát cũng sải bước chạy theo.
Một đoàn cứ thế xuyên qua các hành lang, ngõ ngách trong cái hậu viện rộng lớn.
Đi ...
Ở một diễn biến khác.
Cảnh Dung vẻ mặt nghiêm trọng, khẽ ngước mắt đốm sáng xanh phía xa đang chớp tắt, lượn lờ trong màn đêm.
Đã gần nửa nén hương .
Lang Bạc ôm kiếm dựa cột nhà bên ngoài.
"Vương gia, ngài qua đó xem ạ?"
"Theo một con quạ chạy khắp sân?”
Cảnh Dung hỏi ngược .
"Kỷ chẳng bảo con quạ đó là pháp sư ?"
Ha ha!
Thế mà cũng tin?
Cảnh Dung , cảm thấy phụ nữ đáng yêu vô cùng: "Pháp sư? E là đời chỉ nàng mới nghĩ cái từ mới mẻ như ."
Lang Bạc thắc mắc: "Vương gia, tại Kỷ bảo cho theo dõi đám lính canh bên ngoài Hầu phủ? Chẳng là bắt ma trong phủ ? Chẳng lẽ trong chuyện ... còn uẩn khúc gì?"
Sáng sớm nay, ngay khi từ viện chứa bảo vật của Khang Hầu gia trở về, Kỷ Vân Thư bảo Cảnh Dung âm thầm cho theo dõi đám lính canh bên ngoài Hầu phủ.
Hễ động tĩnh, báo ngay.
Chứng tỏ trong chuyện quả thực uẩn khúc, mà hề nhỏ!
rốt cuộc Kỷ Vân Thư đang bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô?
Không ai cả.
Cảnh Dung lắc đầu: "Bổn vương cũng , cứ đợi xem."
Đợi xem một màn kịch !
Phía xa, con quạ vẫn ngừng bay lượn.
Lúc , Mạc Nhược và Đường Tư cũng tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-704-bat-ma.html.]
Một mặt mày nghiêm trọng, một thần thái ung dung.
Vừa viện, Mạc Nhược bước lên bậc thềm, đến bên cạnh Cảnh Dung, theo hướng mắt .
Trong bóng đêm, một đốm sáng xanh cứ bay qua bay !
Vừa giống , giống đốm lửa ma trơi.
Mạc Nhược hỏi: "Nghe trong phủ đang bắt ma?"
"Ừ, đang bắt."
"Xem , chỉ bắt một con ma nhỉ!"
Lời đầy ẩn ý.
Cảnh Dung liếc : "Ngươi thế là ý gì?"
Mạc Nhược ngập ngừng giây lát: "Hơn mười , bệnh."
"Giả vờ?"
"Ừ."
Cảnh Dung cảm thấy thú vị vô cùng, chép miệng hai cái, đôi mắt khẽ nheo : "Thế nên, ma trong phủ đúng là nhiều đếm xuể. Vị Pháp sư Quạ , e là việc để bận rộn ."
"Pháp sư? Kỷ mời đến ?”
Mạc Nhược tò mò.
"Không mời, là tự bay đến."
Vừa dứt lời, Đường Tư trong sân bỗng chỉ tay lên trời, hét lớn: "Nhìn kìa, con quạ bay xuống ."
Quả nhiên, con quạ từ bầu trời đêm đen kịt lao xuống.
"Ta cũng xem thử, tóm cổ con ma gõ cửa phòng đêm đó, nhất định tha cho ."
Đường Tư xong bèn co giò chạy .
Cô khỏi...
Thị vệ của Cảnh Dung vội vã chạy .
Bẩm báo: "Vương gia, phát hiện mấy tên lính canh xách thứ gì đó lén lút từ cửa ."
"Xách cái gì?"
"Không rõ ạ."
"Đi theo dõi kỹ ."
"Vâng."
Thị vệ lui xuống.
Cảnh Dung vẻ mặt đăm chiêu.
Thấy , Mạc Nhược hỏi: "Sao thế?"
Hắn lắc đầu: "Là Vân Thư bảo Bổn vương cho theo dõi đám lính canh đó, ngờ bọn chúng hành động thật."
Nói xong, trầm ngâm suy nghĩ!
Mạc Nhược: "Ngươi nghĩ điều gì ?"
"Lính canh nếu lệnh đặc biệt của Hầu gia thì phép phủ, xách đồ lén lút ?”
Suy nghĩ một chút, chợt vỡ lẽ, khóe miệng nhếch lên một nụ : "Hóa , cô dẫn rắn khỏi hang."
"Chuyện gì trời ?"
"Ngươi chẳng bảo ma trong phủ chỉ một con ? Đi, chúng bắt con ma chúa."
Hửm?
Không đợi Mạc Nhược phản ứng, Cảnh Dung phất tay áo, sải bước khỏi viện.
"Đợi với."
...
Con quạ đậu một mái nhà, cái mỏ nhọn hoắt liên tục mổ ngói.
Phát những tiếng lách cách giòn tan.
Chứng kiến cảnh , đều thấy kỳ lạ.
Mái nhà con quạ đậu, là nơi ở của hơn mười bệnh .
"Sao quạ đến đó?”
Khang Hầu gia khó hiểu.
Kỷ Vân Thư nhếch môi, ánh mắt nheo , : "Bảo bối mất của Hầu gia đang xà nhà của căn phòng đó."
"Tr... xà nhà?"
"Chính xác.”
Cô khẳng định.
Khang Hầu gia ngẩn , cô, căn phòng .
Tò mò vô cùng.
lúc ...
Trong phòng bỗng bùng lên ánh lửa.
"Á!"
Tiếng hét thất thanh vang lên.
Ngay đó, khói đặc cuồn cuộn tuôn từ khe cửa.
Ơ?
Người bên ngoài theo bản năng lùi phía , hoảng hốt, ai dám ho he.
Bên trong phòng, bóng chạy loạn xạ.
Tiếng kêu cứu, tiếng la hét t.h.ả.m thiết...
Khung cảnh vô cùng thê lương.