NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 705: Tự Chui Đầu Vào Rọ
Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:00:00
Lượt xem: 102
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con quạ mái nhà vỗ cánh bay mất.
"Á! Cứu mạng..."
Những bóng trong phòng nháo nhào lao về phía cửa, nhưng cửa dường như ai đó khóa chặt, mở .
Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vẫn dứt.
Hai má Khang Hầu gia run bần bật, c.h.ế.t trân tại chỗ.
Cũng may Kỷ Vân Thư lúc vẫn còn tỉnh táo, vội hô lớn: "Mau, phá cửa !"
Tiếng kêu của cô kéo hồn vía trở .
Mắt Khang Hầu gia trợn trừng, cũng may hồn, vung tay hét lớn: "Nhanh, nhanh lên, mở cửa , nhanh..."
Mấy tên gia đinh vội vàng lao tới, nghiêng húc cửa, nhưng vì bên trong đang chen chúc ép cánh cửa nên húc mãi .
"Cứu mạng..."
Tiếng kêu cứu vẫn vang lên ngớt.
Vài bóng từ từ ngã gục xuống.
"Rầm!"
Cuối cùng cánh cửa cũng bung .
Ngay khoảnh khắc cửa mở, ngọn lửa lớn và khói đặc ùa ngoài, những bên trong bốc lửa điên cuồng lao .
Có ngã xuống đất biến thành than đen.
Có c.h.ế.t ngay bên trong.
Kẻ may mắn thoát cũng thương nặng qua khỏi.
Cũng dập lửa , nhưng bất động như xác c.h.ế.t.
Ngọn lửa bùng lên quá nhanh, quá dữ dội...
Lửa càng lúc càng lớn.
Ánh lửa ngùn ngụt ánh trăng mờ ảo, dường như thiêu rụi cả một góc trời.
Điều ngoài dự liệu của Kỷ Vân Thư!
Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô, đỏ rực một màu...
Chiếc đèn lồng tay cô rơi xuống đất, bùng lên một ngọn lửa nhỏ nhanh chóng cháy rụi.
Thời T.ử Khâm từ lao tới, kéo cô đến một nơi an .
Khang Hầu gia vẫn chôn chân tại chỗ, biển lửa trong phòng, c.h.ế.t lặng.
Chuyện rốt cuộc là ?
Ông gào lên: "Mau cứu hỏa, cứu hỏa!"
Đám gia đinh thi chạy lấy chậu múc nước.
Lính canh cũng ùa , khiêng xác c.h.ế.t , chữa cháy.
Trên xà nhà, đồ đạc ngừng rơi xuống, b.ắ.n từng chùm tia lửa.
"Đó là bảo bối của !”
Khang Hầu gia tinh mắt, rõ một trong những thứ rơi xuống là chiếc chuông Bát Bảo của . Ông vỗ mạnh hai tay đùi: "Nhanh, nhanh cứu hỏa, lấy nước, nhanh lên..."
Đau đớn đến nghiến răng!
Bảo bối của ông .
Quả nhiên, bảo bối giấu xà nhà bên trong, nhưng lửa lớn thế , xông !
Quản gia thấy vội kéo ông : "Hầu gia, lửa lớn quá, mau thôi."
"Bảo bối của vẫn còn ở trong đó."
" lửa lớn thế , dù đồ ở trong đó thì cũng cháy thành than ."
Cuối cùng, quản gia sống c.h.ế.t lôi ông đến chỗ an của Kỷ Vân Thư.
Ông thở ngắn than dài, mắt ngấn lệ: "Kỷ , chuyện... chuyện là ? Sao tự dưng cháy? Còn c.h.ế.t bao nhiêu , cả đống bảo bối của cũng..."
Haizz!
Cúi đầu đau khổ.
Kỷ Vân Thư ngọn lửa ngút trời trong Hầu phủ, những cái xác cháy đen mặt đất, đó là từng mạng sờ sờ đấy!
Cô thở dài nặng nề: "Đây lẽ... là cái giá trả."
Hửm?
Cái giá?
Khang Hầu gia tâm trạng nào cô , đang bận đau lòng.
Đột nhiên...
"Hầu gia, còn một c.h.ế.t."
Nhìn sang, thấy lính canh đang lôi một tới.
Người đó thoi thóp dựa cột nhà, chỉ còn chút tàn.
Kỷ Vân Thư vội xuống, tranh thủ thời gian hỏi: "Nói cho , lửa là do ai phóng?"
Người đó mấp máy môi, tay run run chỉ về một hướng, thều thào: "Là... là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-705-tu-chui-dau-vao-ro.html.]
Lời dứt, một mũi tên sắc nhọn từ trong bóng tối bay vụt , cắm phập tim .
C.h.ế.t ngay tại chỗ!
Ơ!
Phản ứng đầu tiên của Thời T.ử Khâm là kéo Kỷ Vân Thư dậy, che chắn lưng.
Ngay đó, một mũi tên nữa lao tới, nhắm thẳng Kỷ Vân Thư.
Thời T.ử Khâm rút kiếm c.h.é.m gãy.
Tiếp đó, hai mũi tên nữa bay .
Một mũi nhắm Kỷ Vân Thư, một mũi nhắm Khang Hầu gia!
Kỷ Vân Thư Thời T.ử Khâm bảo vệ, nhưng Khang Hầu gia thì xui xẻo . Hầu phủ đang loạn như cào cào, ngay cả lính canh gần nhất cũng kịp chắn tên cho ông . Quản gia và đám hầu bên cạnh thì chẳng ai võ công.
Mắt thấy mũi tên sắp lao tới, Khang Hầu gia lùi liên tiếp mấy bước.
Ngàn cân treo sợi tóc!
Một ngọn roi bạc vung , quấn lấy mũi tên, quật mạnh xuống đất.
Gãy đôi.
Đường Tư đến thật đúng lúc.
Cô chắn mặt Khang Hầu gia, vẻ mặt kiêu ngạo: "Hầu gia, ơn cứu mạng báo đáp hậu hĩnh đấy nhé."
Khang Hầu gia hồn: "Được , nhất định sẽ báo đáp Đường cô nương.”
Rồi hét lớn: "Có thích khách, bắt thích khách!"
lúc ...
Bóng dáng Cảnh Dung và Mạc Nhược xuất hiện, hai phi lên mái nhà. Mỗi một tay, lôi từ bức tường hai kẻ.
Ném thẳng xuống đất.
Một kẻ là lính canh trong phủ, Ngô Úy Văn!
Kẻ còn , là Châu Văn, theo Khang Hầu gia nhiều năm!
Hai rạp đất, nỏ tay cũng rơi sang một bên.
Bắt trộm bắt tận tay!
Khang Hầu gia kinh hoàng: "Châu Văn? Chuyện ..."
Là đây?
Châu Văn, theo ông bao nhiêu năm nay!
Châu Văn vốn khuôn mặt ôn hòa, giờ phút đầy sát khí, trừng mắt Khang Hầu gia đầy căm hận.
Cảnh Dung nghiêm mặt, giọng đanh thép: "Hầu gia, đây là con ma trong phủ của ngài."
"Ma?”
Khang Hầu gia lắc đầu, bước tới cúi xuống Châu Văn: "Tại là ngươi?"
Châu Văn lớn: "Tại thể là ?"
"Không thể nào... thể nào..."
Hai canh giờ , ngọn lửa cuối cùng cũng dập tắt.
Trong sảnh chính!
Một bầu khí tĩnh lặng.
Giữa sảnh, Châu Văn và Ngô Úy Văn đang quỳ gối.
Khang Hầu gia ở vị trí chủ tọa.
"Tại ? Tại ngươi như ?"
Có thể sự thất vọng trong giọng của ông!
Dù cũng là theo bao nhiêu năm, là duy nhất ông tin tưởng, mà giờ đây lấy mạng ông.
Châu Văn cúi đầu. Hắn lúc như trói c.h.ặ.t t.a.y chân, chỉ chờ đẩy lên đoạn đầu đài kết thúc cuộc đời, còn chút ý chí cầu sinh nào.
Một lúc , ngẩng đầu lên, khuôn mặt bình thản bỗng nở nụ , âm u quỷ dị, chuyển ánh sang Kỷ Vân Thư.
Hắn hỏi: "Làm ngươi những thứ đó giấu xà nhà?"
Kỷ Vân Thư: "Ngươi thấy khó đoán lắm ?"
"Đoán? Ngươi đoán mò ?"
"Ta , là do Pháp sư Quạ dẫn tìm."
"Nói bậy, một con quạ phát hiện ?"
Nực hết sức.
Kỷ Vân Thư nheo mắt: "Kế hoạch của ngươi thiên y vô phùng, quả thực tìm kẽ hở nào. Nếu phát hiện con quạ đó, thể... cũng sẽ đồ đạc giấu ở , hoặc là, cũng sẽ ai là kẻ tác quái trong phủ."
"Ngươi ý gì?"
"Ý là ngươi tự chui đầu rọ."
Nghe , Châu Văn càng thêm khó hiểu, đôi mắt chằm chằm Kỷ Vân Thư.
"Ta chỉ là dẫn rắn khỏi hang, quả nhiên, ngươi tự chui đầu rọ."