NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 712: Vị Tăng Nhân Kỳ Lạ

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:00:08
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế là cùng tiến trong chùa.

Xe ngựa và hơn chục con ngựa dẫn vòng , đưa chuồng ngựa chuyên dụng của nhà chùa.

Vừa bước trong, mùi hương trầm thoang thoảng xộc mũi, bên tai văng vẳng tiếng tụng kinh đều đều.

Chùa Quảng An tuy sánh với những ngôi chùa lớn, bài trí kim bích huy hoàng, cũng chẳng lộng lẫy xa hoa, tất cả đều là đồ gỗ mộc mạc. Bố cục trong chùa cũng quá bề thế, chỉ tuân theo quy củ đơn giản thường thấy. Từ cổng sơn môn là chính điện, còn gọi là điện Thiên Vương. Đi qua hành lang hai bên điện Thiên Vương sẽ đến điện Phật Nằm và điện Đại Hùng. Vòng phía nữa là hậu viện với các thiền phòng.

Thiền phòng nhiều gian, chia ba hướng Đông, Tây, Nam. Chính Tây là phòng phương trượng, chính Đông là pháp đường và phòng ở của các tăng nhân, còn chính Nam dành riêng để tiếp đãi khách hành hương hoặc đến xin tá túc tu hành.

Tiểu hòa thượng sắp xếp cho họ ở khu phía Nam, sai vài tăng nhân chuẩn cơm chay.

Chu đáo vô cùng.

Chẳng bao lâu , phương trượng đến thăm hỏi, trò chuyện cùng .

Vị phương trượng là một lão hòa thượng cực kỳ đáng yêu. Ông cảm thấy Cảnh Dung duyên với nhà Phật nên cứ nằng nặc kéo đến pháp đường, bảo là giảng giải chân lý nhà Phật cho . Cảnh Dung tuy tin Phật, nhưng thịnh tình khó chối từ, đành miễn cưỡng theo.

Thành thật chia buồn!

Lúc , Mạc Nhược đang hành lang bên ngoài thiền phòng, tay cầm một đoạn tre kiếm ở , dùng con d.a.o nhỏ mải miết gọt.

Đường Tư tới, xuống chiếc ghế dài đối diện .

"Cây tre thế?"

"Trong chùa đầy đấy."

"Hắn gọt cái gì ?"

"G.i.ế.c thời gian."

Đường Tư hiểu, ghé sát gần: "Ngươi chán lắm ?"

Tay Mạc Nhược khựng , cô, giơ đoạn tre trong tay lên hỏi ngược : "Đây là chùa, cấm ăn mặn, cấm uống rượu, cô bảo chán ?"

He he.

Kể cũng chán thật.

Thế là cắm cúi gọt tre, một đầu đoạn tre càng lúc càng nhọn hoắt.

Trông như một cây kim khổng lồ.

Đường Tư phồng má, ngẩng đầu màn mưa xối xả mặt. Dưới ánh đèn lồng, những hạt mưa ánh lên những tia sáng lấp lánh li ti, trông thật mắt. Cô đến ngẩn ngơ, khóe môi bất giác nở nụ .

Vừa khéo Mạc Nhược bắt gặp.

Khoảnh khắc , cảm thấy con gái như tỏa một thứ ánh sáng kỳ lạ, khiến ánh mắt thể rời .

Tim đập mấy nhịp!

sợ phát hiện, vội vàng thu ánh mắt về, tiếp tục chuyên tâm gọt tre.

Ngắm mưa chán chê, Đường Tư sang hỏi : "Kinh thành lớn ?"

"Lớn."

"Có phồn hoa ?"

"Phồn hoa."

"Có sói ?"

"Có, nhiều lắm."

"Thế Dụ Hoa Các của ngươi trông như thế nào?"

"Thì là một cái gác thôi."

Phụt...

Đường Tư c.ắ.n môi, hỏi tiếp: "Vậy về đến kinh thành, ngươi cưới ?"

Phụt...

Người Mạc Nhược cứng đờ. Câu hỏi đến quá bất ngờ, trong lòng khỏi cảm thán, con gái Hầu Liêu đúng là hào sảng thật.

"Ngươi , cưới ?"

Mạc Nhược dứt khoát trả lời, xoay , lưng với cô tiếp tục gọt tre.

Đường Tư chịu buông tha, cứ lải nhải bên tai : "Ngươi cưới ?".

Hỏi hỏi bao nhiêu !

Cuối cùng...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-712-vi-tang-nhan-ky-la.html.]

Bị tra tấn đến mức chịu nổi, Mạc Nhược bất lực buông một câu: "Cưới, cưới, cưới về thờ cô lên, ?"

Đường Tư tít mắt, sung sướng ôm chặt lấy cánh tay , tựa đầu vai , nhất quyết buông.

Tiểu yêu tinh đúng là hành mà.

cũng giống như miếng kẹo cao su, dính là cả đời Mạc Nhược đừng hòng gỡ .

Cảnh tượng lọt mắt Kỷ Vân Thư đang ngoài cửa. Cô mỉm , thầm nghĩ đôi oan gia sớm muộn gì cũng thành đôi thôi.

Trong lòng cô chút ngưỡng mộ Đường Tư. Ngưỡng mộ sự tự do tự tại, vô lo vô nghĩ, yêu ghét rõ ràng, dám yêu dám của cô . Tính cách hào sảng, phóng khoáng, tuy chút ngang ngược, miệng lưỡi sắc bén, nhưng chính sự hảo đó là nét đáng quý của cô .

Lúc , một cơn gió thổi qua, cô rùng một cái. Đang định phòng thì vô tình liếc thấy một con bồ câu.

Con bồ câu từ màn mưa sà xuống, đậu ngay mép hành lang, vỗ vỗ đôi cánh ướt sũng, b.ắ.n những hạt nước li ti.

Mưa to thế , chim chóc tìm chỗ trú mưa cũng chẳng gì lạ.

...

Kỷ Vân Thư thu hút bởi chiếc ống tre nhỏ buộc chân con bồ câu.

Trong đầu cô lập tức hiện lên bốn chữ: "Bồ câu đưa thư".

Chẳng lẽ là thư từ kinh thành gửi cho Cảnh Dung?

Cô định bước tới xem thì con bồ câu vỗ cánh bay về phía Niệm Phật đường. Cô men theo hành lang đuổi theo, nhưng đến nơi thì con bồ câu biến mất. Chỉ thấy một vị tăng nhân đang khom lưng cửa, lưng về phía cô nên rõ mặt.

Kỳ lạ là, hòa thượng đều cạo đầu, nhưng mũ của vị tăng nhân lờ mờ thấy tóc.

nghĩ nhiều, định tiến lên hỏi xem ông thấy con bồ câu . vị lão tăng đó bước Niệm Phật đường. Dáng tập tễnh, cà nhắc, trông vẻ khó khăn. Thấy , Kỷ Vân Thư cũng theo trong.

Bên trong, hơn chục hòa thượng đang thiền.

Vị lão tăng lúc nãy đến vị trí đầu tiên xuống, vẫn hề mặt .

"Thí chủ?”

Một hòa thượng tới hỏi: "Thí chủ tụng kinh ?"

đáp cũng từ chối!

Tiểu hòa thượng bèn mang đến một cái bồ đoàn cho cô. Cô đành xuống đó, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi vị lão tăng đầu hàng.

Khoảng một nén hương , vị lão tăng đó từ từ nghiêng , vẻ như sắp .

Thế nhưng...

Cảnh Dung bất ngờ xuất hiện bên cạnh cô, cắt đứt sự chú ý của cô. Cô dời mắt khỏi vị lão tăng, sang đàn ông bên cạnh.

"Sao ngài tới đây?"

Cảnh Dung hỏi ngược : "Câu Bổn vương nên hỏi nàng mới đúng."

Hai đều khẽ.

"Là vì..."

đầu về phía vị lão tăng lúc nãy, nhưng...

Người mất !

"Vừa nãy rõ ràng còn ở đó mà.”

Cô lẩm bẩm.

Cảnh Dung kéo tay cô ngoài, hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Ta thấy một con bồ câu."

"Có gì lạ ?"

"Chân nó buộc một ống tre nhỏ."

"Thư tín?”

Cảnh Dung nghi hoặc.

Cô gật đầu, lắc đầu: "Không chắc lắm. Ta đuổi theo nó đến đây, rõ ràng thấy nó đậu ở chỗ , nhưng đến nơi thì thấy , chỉ thấy một vị lão tăng. Cũng hẳn là hòa thượng, vì thấy ông vẫn còn tóc."

Cảnh Dung hiểu ý cô: "Nàng nghi ngờ bức thư đó gửi cho Bổn vương, nhưng hòa thượng giấu ?"

"Ta dám chắc."

Cảnh Dung , chắc nịch : "Nàng yên tâm , thư đó gửi cho Bổn vương ."

"Tại ?"

 

Loading...