NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 716: Giết Được Một Tên Lời Một Tên, Giết Một Đôi Lời Một Đôi

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:00:12
Lượt xem: 104

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngươi quan tâm mưu kế gì!

"Ngươi mau cho đến cổng thành, càng nhanh càng ."

"Vâng.”

Lang Bạc nhận lệnh, nhưng thắc mắc: "Tại báo thẳng cho Tần đại nhân? Hay là Dư đại nhân ở Đại Lý Tự, để hai họ cung bẩm báo Hoàng thượng chẳng hơn ?"

Ngươi ngốc !

Cảnh Dung : "Hiện tại việc đều cẩn trọng. Nếu báo cho Dư đại nhân và Tần Sĩ Dư, chẳng khác nào rõ cho Phụ hoàng Bổn vương cấu kết với họ ?"

"Vẫn là Vương gia suy nghĩ chu đáo."

"Đi nhanh ."

"Vâng!"

Lang Bạc .

Lúc trong xe ngựa, Kỷ Vân Thư vén rèm thu hết chuyện xảy tầm mắt. Cô nín thở, Kỷ Lê ở đây, cô tiện xuống xe.

Ngồi bên trong mà lòng thấp thỏm yên!

Cô và Cảnh Dung đều nghĩ giống , chắc Kỷ Lê bẩm báo Hoàng thượng mà sai đến phủ Diệc Vương.

Bây giờ...

Chỉ xem ai nhanh tay hơn ai thôi!

Trong một cỗ xe ngựa khác, Mạc Nhược và Đường Tư cũng nắm rõ tình hình bên ngoài.

"Là thì g.i.ế.c thẳng trong , còn đợi với chờ cái gì?”

Đường Tư .

"Đồ thô lỗ."

"Ta thật đấy.”

Đường Tư cao giọng: "Ta tin đám đó đ.á.n.h chúng . Bản cô nương chấp ba mươi tên cũng thành vấn đề."

Mạc Nhược đối diện lắc đầu ngán ngẩm, nhẹ nhàng với cô: "Vậy cô thử nghĩ xem, cho dù chúng đ.á.n.h thắng thì ?"

"Thì đương nhiên là cứ thế kinh thôi!"

"Nói thừa. Ý là, nếu chúng đ.á.n.h thắng, chỗ chắc chắn m.á.u chảy thành sông, kẻ c.h.ế.t thương. Còn vị Kỷ võ công , e là sẽ mất mạng trong lúc hỗn chiến. Đến lúc đó dù kinh thành, cô nghĩ Cảnh Dung còn thiết sống nữa ?"

Người phụ nữ yêu c.h.ế.t , còn tranh giành cái quái gì nữa!

Mạc Nhược : "Cho nên mới nghĩ như cô, chuyện gì cũng dùng c.h.é.m chém g.i.ế.c g.i.ế.c để giải quyết ."

Đường Tư ngẫm nghĩ, thấy cũng lý.

tò mò hỏi: " , thánh chỉ của lão Hoàng đế Đại Lâm các thực sự tác dụng thế ? Ai cũng ngăn ?"

"Ừ."

"Hoàng đế hiện tại cũng ngăn ?"

"Ừ."

"Thế đám bên ngoài cũng ngông cuồng gớm nhỉ, thấy thánh chỉ Tiên hoàng những quỳ mà còn dám hoài nghi. Quan Đại Lâm các ai cũng thế ?"

"Không ."

"Chắc cũng ít nhỉ?"

"Cô im miệng ?”

Mạc Nhược thực sự chịu hết nổi, lườm cô một cái: "Lúc tâm trạng bàn luận mấy chuyện với cô."

Lập tức im bặt!

Mạc Nhược xuống xe ngựa, đến bên cạnh Cảnh Dung hỏi: "Thế nào ?"

Cảnh Dung , lo lắng : "Đối phương đông , chúng thể xông . Kỷ Tư doãn cho đến phủ Diệc Vương, cũng cho báo Thành doãn . Giờ xem ai nhanh hơn."

"Nhỡ biến thì ?"

"Thì đành tùy cơ ứng biến."

Vẫn là câu đó.

Cảnh Dung suy tư một lát gõ gõ thành xe ngựa của Kỷ Vân Thư.

Nghe tiếng, rèm xe vén lên.

Kỷ Vân Thư thò đầu .

Một bên trong, một bên ngoài.

Cảnh Dung với cô: "Nàng về kinh ."

Hai đó giao ước!

Kỷ Vân Thư mím môi, đôi mắt trong veo tràn đầy lo lắng.

Cuối cùng...

Gật đầu.

"Ta đợi ngài ở kinh thành. Hứa với , nhất định bình an trở về."

"Bổn vương hứa với nàng."

Hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-716-giet-duoc-mot-ten-loi-mot-ten-giet-mot-doi-loi-mot-doi.html.]

Kỷ Vân Thư khẽ thở dài, đôi mắt dần khuất tấm rèm.

Sau đó, Cảnh Dung với Mạc Nhược: "Ngươi cũng về kinh , đừng ở đây."

"Ngươi bậy gì đó?”

Mạc Nhược vui: "Ta với ngươi cùng mặc quần thủng đ.í.t lớn lên. Như ngươi đấy, nhỡ biến cố, thể ? Đừng linh tinh nữa."

"Ta đùa."

"Ta cũng đùa!"

Nói gì cũng .

Cảnh Dung cũng hết cách!

...

Mạc Nhược bắt chước y hệt, đến bên xe ngựa của Đường Tư, cũng gõ gõ thành xe.

Vút một cái, rèm xe vén lên nhanh chóng.

Đường Tư nhoài nửa ngoài.

Cùng là phụ nữ, khác biệt lớn thế nhỉ.

"Sao thế?"

Giọng cô cao vút!

Mạc Nhược toát mồ hôi hột, vội thẳng vấn đề: "Cô cùng Kỷ về kinh , đợi bọn ở kinh thành."

"Tại ?"

"Bảo cô thì cứ ."

"Không !”

Từ chối thẳng thừng: “Sao thể ? Tình hình thể đ.á.n.h bất cứ lúc nào, đến lúc đó sẽ là trợ thủ của các ngươi, cũng ."

Mạc Nhược quát: "Cô cũng lát nữa thể đ.á.n.h , thì cô càng , ở chỉ tổ vướng chân vướng tay."

"Ta .”

Nói xong, Đường Tư nhảy xuống xe ngựa, chắn ngay mặt , ngẩng đầu : "Ta kẻ tham sống sợ c.h.ế.t, cũng chẳng liễu yếu đào tơ để bắt nạt. Hơn nữa, ngươi từng đợi về kinh sẽ cưới , ngươi mà xảy chuyện gì, gả cho ai?"

Hự!

Mạc Nhược cứng họng.

"Ta ở g.i.ế.c một tên thì lời một tên, g.i.ế.c một đôi thì lời một đôi. Muốn c.h.ế.t thì chúng cùng c.h.ế.t, nếu sống sót về kinh thì cưới . Tóm , chỉ hai lựa chọn sống và c.h.ế.t thôi."

Lúc , Đường Tư bao giờ nghiêm túc đến thế.

Người con gái , tính tình hoang dã, nhưng vô cùng trượng nghĩa.

Cuối cùng, Mạc Nhược đành ngầm đồng ý.

Cảnh Dung sai đ.á.n.h xe ngựa của Kỷ Vân Thư chuẩn kinh.

Kỷ Lê chặn .

Cảnh Dung : "Hoàng thượng hạ khẩu dụ cho Bổn vương kinh, chẳng lẽ khác cũng ?"

"Cái đó thì ."

"Vậy thì tránh ."

Khẩu dụ của Hoàng thượng đúng là cho Cảnh Dung hồi kinh, chứ cấm khác.

Thế là Kỷ Lê đành sai nhường đường.

Xe ngựa qua, đúng lúc lướt qua Kỷ Lê thì một cơn gió thổi tới, tấm rèm xe khẽ bay lên một góc, để lộ nửa khuôn mặt của Kỷ Vân Thư bên trong.

Khoảnh khắc đó, lòng bàn tay Kỷ Lê siết chặt. Hóa là con ả Kỷ Vân Thư đáng c.h.é.m ngàn đao, kẻ đầu sỏ hại c.h.ế.t trưởng, tức c.h.ế.t tổ mẫu!

Vốn định lôi từ trong xe , nhưng giờ lúc giải quyết việc nhà, đành nuốt cục tức xuống.

Mặc cho xe ngựa qua.

Thực , ngay khoảnh khắc gió thổi, Kỷ Vân Thư cũng giật thon thót. Đợi xe ngựa khuất khỏi tầm mắt bọn họ, cô mới buông lỏng cảnh giác, cho xe dừng .

Thị vệ đầu hỏi: "Kỷ , ạ?"

trả lời, gọi một tiếng "T.ử Khâm".

Thời T.ử Khâm xuất hiện bên cạnh xe: "Tiên sinh gì sai bảo?"

"Ngươi cần bảo vệ nữa, mau đến bên cạnh Vương gia ."

"Không..."

"Lời của ngươi , nhanh ."

Thời T.ử Khâm do dự, nhưng cuối cùng vẫn lời, bóng vụt , biến mất.

Sau đó, Kỷ Vân Thư xuống xe ngựa, phía xe, dường như đang đợi ai đó?

Quả nhiên...

Một lát , Văn Nhàn và Triệu Hoài - hai theo cô từ Ngự phủ - xuất hiện.

Họ dường như hiểu ý Kỷ Vân Thư.

Văn Nhàn vẫn hỏi một : "Tiểu thế... Kỷ , chuyện gì căn dặn?"

Kỷ Vân Thư chắp tay cúi , khẩn cầu: "Ta chức trách của các ngươi là bảo vệ an , nhưng hiện tại, cầu xin hai vị một việc."

 

Loading...