NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 718: Thánh Chỉ Đến

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:00:14
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành doãn đáp: "Cách đây một canh giờ, Dung Vương đến chân núi Lương Sơn. thánh chỉ của Hoàng thượng nên Kỷ Tư doãn dẫn một đội binh mã chặn . Vương gia sai đến báo cho hạ thần, bảo hạ thần lập tức cung bẩm báo Hoàng thượng, là Vương gia đang giữ một bản di chiếu của Tiên hoàng, nên xin Hoàng thượng ân chuẩn cho ngài kinh tiến cung, dâng di chiếu lên."

"Di chiếu? Tiên hoàng để di chiếu từ bao giờ?”

Kỳ Trinh Đế ngờ vực hỏi Thành doãn: "Trên di chiếu gì?"

"Dung Vương .”

Thành doãn tiếp tục bẩm báo: "Dung Vương chỉ sự việc cấp bách, xin Hoàng thượng hạ một đạo thánh chỉ, cho phép ngài kinh. Nếu di chiếu của Tiên hoàng là giả, ngài nguyện lập tức về Ngự phủ."

Kỳ Trinh Đế cũng chẳng bận tâm tại Cảnh Dung di chiếu của Tiên hoàng, vội vàng gật đầu: "Ngươi lập tức mang khẩu dụ của Trẫm , cho phép Dung Vương kinh tiến cung."

"Vâng!"

Thành doãn dám chậm trễ, lui khỏi điện, vội vã rời cung.

Chỉ là...

Kỳ Trinh Đế nghĩ mãi thông, tại Cảnh Dung kinh mà Kỷ Tư doãn ? Lại còn bố trí binh mã chặn ở ngoại thành.

Chẳng lẽ mật chỉ gửi đến Ngự phủ phát hiện?

Hơn nữa, với tính cách của Kỷ Tư doãn, tuyệt đối loại thích rước họa . Bao năm nay ở trong triều như cá gặp nước, từng công khai tham gia bè phái tranh đấu, trừ khi ... là khống chế.

đó chắc chắn là Cảnh Diệc!

Nói cách khác, Cảnh Diệc chuyện mật chỉ nên mới sai Kỷ Tư doãn đem quân chặn đường? Hay cách khác, vị Kỷ Tư doãn từng lộ mặt tham gia bè phái về phía Cảnh Diệc .

Nghĩ đến đây, Kỳ Trinh Đế vô cùng hối hận. Cứ tưởng cho phép Cảnh Diệc cưới đích nữ nhà họ Kỷ là thể khiến an lòng, nào ngờ Cảnh Diệc những nóng vội mà còn là kẻ tham lam vô độ.

Haizz!

Ánh mắt Kỳ Trinh Đế trở nên thâm trầm...

Cùng lúc đó ở một nơi khác.

Người mà Kỷ Lê phái đến phủ Diệc Vương bẩm báo bộ sự việc chân núi Lương Sơn cho Cảnh Diệc.

"Di chiếu của Tiên hoàng?”

Cảnh Diệc khó hiểu, nhưng một lát bèn vỡ lẽ: "Thật ngờ sơ suất ở chỗ Khang Hầu gia."

Đấu Tuyền hiểu: "Liên quan gì đến Khang Hầu gia?"

"Nếu Bổn vương đoán lầm, di chiếu của Tiên hoàng chắc chắn vẫn luôn trong tay Khang Hầu gia. , Khang Hầu gia đem di chiếu đó giúp Cảnh Dung hồi kinh. Lão hồ ly đó, Bổn vương thực sự đ.á.n.h giá thấp ông ."

"Vậy di chiếu đó liệu là giả ?"

"Không thể nào. Cho dù Khang Hầu gia dám giả, nhưng Cảnh Dung sẽ ."

Đấu Tuyền: "Vậy nếu là di chiếu thật thì Kỷ Tư doãn thể ngăn cản , đến lúc đó..."

Câu bỏ lửng.

Cảnh Diệc đang suy tính: "Rốt cuộc di chiếu cái gì mà khiến tự tin cho rằng cầm nó là thể ở kinh thành?"

Trầm mặc một lát, quyết tâm, lệnh cho tên lính đến báo tin: "Cảnh Dung chắc chắn Kỷ Tư doãn phái bẩm báo Hoàng thượng, nên nhất định bí mật sai cung xin chỉ . Ngươi lập tức khỏi thành, nhất định đến khi thánh chỉ của Hoàng thượng tới, bảo Kỷ Tư doãn... g.i.ế.c tha."

Tên lính dường như giật , nhưng lập tức trấn tĩnh : "Vâng!"

Rồi co giò chạy biến.

Ánh mắt Cảnh Diệc tràn đầy sát khí đáng sợ và d.ụ.c vọng quyền lực bành trướng.

Đấu Tuyền lo lắng: "Vương gia, ngài hạ lệnh g.i.ế.c tha, lỡ xảy sai sót thì ?"

Hắn nhạt, khóe miệng nhếch lên: "Cho dù đến lúc đó thực sự xảy chuyện, chẳng còn Kỷ Tư doãn mũi chịu sào ?"

"Vương gia minh!"

là âm hiểm cùng cực!

Kỷ Lê vì đứa tai tiếng mà buộc trở thành quân cờ của Cảnh Diệc, giờ con thí mạng cho . Không đợi đến khi hiểu , băm vằm tên âm hiểm tham lam trăm mảnh .

Dưới chân núi Lương Sơn!

Đã hai canh giờ trôi qua kể từ khi phái lính về kinh bẩm báo, hai bên nhân mã vẫn án binh bất động, chờ thánh chỉ từ trong kinh thành.

Hai bên càng âm thầm đ.á.n.h giá lẫn .

Tên lính từ phủ Diệc Vương nhanh, quả nhiên đến khi Hoàng thượng hạ chỉ.

Hắn truyền đạt mệnh lệnh của Cảnh Diệc sót một chữ cho Kỷ Lê.

Kỷ Lê kinh hãi!

giờ còn đường lui nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-718-thanh-chi-den.html.]

Hắn đeo kiếm bước lên, với Cảnh Dung: "Vương gia, hai ba canh giờ trôi qua mà thánh chỉ của Hoàng thượng vẫn đến, thể thấy Hoàng thượng đồng ý cho ngài kinh. Vương gia nhất nên lập tức về Ngự phủ ."

Cảnh Dung cũng ngốc!

Hắn Kỷ Lê nảy sinh sát tâm, chính xác hơn là Cảnh Diệc hạ lệnh.

"Kỷ Tư doãn nhất quyết nhận di chiếu của Tiên hoàng ."

"Di chiếu thật giả ai , hạ quan còn kiên nhẫn để dây dưa nữa. Nếu Vương gia nhất quyết chịu rời , thì đừng trách hạ quan."

Nói xong, giơ tay lên, hàng trăm binh sĩ phía đồng loạt rút kiếm.

Cùng lúc đó, của Cảnh Dung cũng rút kiếm .

Chỉ chờ một tiếng lệnh.

Cảnh Dung nheo mắt lạnh lùng, hỏi: "Bổn vương cho ngài cơ hội cuối cùng, Kỷ Tư doãn, ngài tránh tránh?"

Hai đối đầu.

Nào ngờ...

"G.i.ế.c!”

Kỷ Lê lệnh.

Hàng trăm binh sĩ lao lên.

Hai bên lập tức lao c.h.é.m g.i.ế.c hỗn loạn.

Dưới chân núi Lương Sơn, m.á.u nhuộm đỏ đất vàng, t.ử khí bao trùm, nồng nặc mùi m.á.u tanh.

Đường Tư và Mạc Nhược cũng tham gia trận chiến.

Một tay .

Một roi bạc trong tay.

Tuy võ công cao cường, nhưng đối phương quá đông, dù một địch mười cũng vẫn chịu thiệt thòi.

Đường Tư dù cũng là nữ nhi, sức lực hạn, mắt thấy sắp kiệt sức sự tấn công dồn dập của đám binh lính. Mạc Nhược định qua giúp cô nhưng đám lính vây kín mít, thể thoát .

lúc , Văn Nhàn nãy giờ vẫn quan sát trong bóng tối nhảy , giúp c.h.é.m c.h.ế.t vài tên lính.

Đường Tư cuối cùng cũng cơ hội thở dốc.

"Đa tạ!"

Văn Nhàn lạnh lùng liếc một cái, tiếp tục g.i.ế.c địch.

Lúc Cảnh Dung đoạt lấy một thanh kiếm từ tay binh lính, lao đấu với Kỷ Lê.

Hai giao đấu, ngang tài ngang sức.

Thanh kiếm trong tay ai cũng lấy mạng đối phương.

Sau một hồi, cả hai đều chiếm thượng phong.

Đột nhiên, một mũi tên bay tới, b.ắ.n trúng thanh kiếm trong tay Kỷ Lê, hất văng nó .

Kiếm rơi xuống đất.

Ngay đó, vài mũi tên bay tới, b.ắ.n c.h.ế.t đám lính của Kỷ Lê.

Kèm theo đó là tiếng vó ngựa ầm ầm, chim chóc trong núi Lương Sơn cũng hoảng sợ bay tán loạn.

"Dừng tay!"

Một giọng vang dội cất lên.

Hai bên nhân mã buộc dừng , về hướng tiếng vó ngựa và mũi tên bay tới.

Chỉ thấy Tần Sĩ Dư dẫn theo ngựa phi đến.

Tần Sĩ Dư xuống ngựa, nhưng vì chân từng thương nên chậm, bước đến giữa hai bên, lấy một đạo thánh chỉ, mở mặt , vẻ mặt nghiêm trang tuyên : "Hoàng thượng lệnh, Dung Vương nắm giữ di chiếu của Tiên hoàng, bất cứ ai cũng ngăn cản. Nếu kẻ kháng chỉ, g.i.ế.c tha. Nay lệnh cho Dung Vương mang di chiếu của Tiên hoàng lập tức cung, chậm trễ."

Đọc xong!

Gấp thánh chỉ !

Thánh chỉ đến quá đúng lúc.

Kỷ Lê xác c.h.ế.t đầy đất, thánh chỉ trong tay Tần Sĩ Dư, nghi ngờ. mặt là Tần Sĩ Dư, một nhân vật tiếng trong triều, đương nhiên thể cầm thánh chỉ giả.

Vậy thì...

Hắn bắt buộc lui binh nhường đường!

 

Loading...