NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 724: Sư Mẫu
Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:11:26
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Thiếu khanh .
Kỷ Vân Thư lo lắng : "Hiện tại Diệc Vương lôi kéo lòng khắp nơi, lật ngược tình thế tuyệt đối chuyện dễ dàng."
"Nàng đừng lo, Bổn vương thế nào. Nàng đường mệt nhọc bao ngày nay, mau nghỉ ngơi , việc còn cứ giao cho Bổn vương."
Cô đúng là mệt thật!
Gật đầu: "Cũng . Ngày mai cung, sẽ đến Trúc Khê viên một chuyến. Còn mười một bức chân dung hài cốt vẽ xong, cứ tưởng trong vòng một tháng là về, ai ngờ mất mấy tháng trời."
"Vụ án tuy gấp, nhưng cũng vội trong chốc lát, nghỉ ngơi cho khỏe hãy ."
"Ta ."
Kỷ Vân Thư gật đầu đồng ý, định bước khỏi sảnh thì đột nhiên...
Dừng bước.
Mũi khẽ khụt khịt.
Mùi m.á.u tanh?
Cô đầu Cảnh Dung, lo lắng hỏi: "Ngài thương ?"
Cảnh Dung phủ nhận: "Không ."
Không tin!
"Để xem.”
Kỷ Vân Thư bước tới kiểm tra xem vết thương . Vừa chạm cánh tay , đầu ngón tay ướt đẫm. Nhìn xuống, m.á.u tươi đang chảy ròng ròng tay cô. Cô kinh hãi, vội : "Nghiêm trọng thế ngài ?"
Cảnh Dung tính tình hiếu thắng cũng ngày một ngày hai.
Hắn rụt tay về phía : "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, cần gì quá lên. Lát nữa bôi ít t.h.u.ố.c là khỏi ngay."
"Lúc nào ngài cũng thế."
"Thật sự mà."
Kỷ Vân Thư lườm một cái, định bảo Lang Bạc ngoài cửa mời đại phu thì giữ chặt.
Khẽ lắc đầu: "Đừng để bọn họ ."
Kỷ Vân Thư khẽ thở dài, hiểu ý .
Thế là...
Cô kéo hậu viện, lấy hòm t.h.u.ố.c đến, định tự tay bôi t.h.u.ố.c băng bó cho .
Cảnh Dung vốn định chịu đựng thêm chút nữa, nhưng tay áo Kỷ Vân Thư vén lên. Lớp áo lót trắng bên trong nhuốm đỏ một mảng lớn, vải áo cũng kiếm rạch một đường, lờ mờ thấy vết thương bên trong, nhưng đều m.á.u che lấp.
"Đừng động đậy!”
Kỷ Vân Thư lệnh.
Hắn quả nhiên ngoan ngoãn im, mặc cô xử lý.
Kỷ Vân Thư lấy kéo cắt bỏ phần áo quanh vết thương, dùng khăn tẩm nước lau rửa từng chút một. Vết thương sâu lắm, chắc là lúc giao đấu với Kỷ Lê chỉ sượt qua. vì xử lý kịp thời, cộng thêm việc cung cung, nhiều nên vết thương toác miệng.
"Bị thương thế mà cũng chịu ."
"Sợ nàng lo lắng."
"Thế thì càng ."
Logic kiểu gì !
Kỷ Vân Thư xử lý vết thương : "Vết thương do đao kiếm gây dễ nhiễm trùng nhất. Nếu để lâu xử lý, vết thương nhiễm vi khuẩn sẽ mưng mủ. Một khi mưng mủ, m.á.u huyết lưu thông, nhẹ thì cắt bỏ cả cánh tay, nặng thì nhiễm trùng , khi mất mạng như chơi."
"Vi khuẩn?”
Cảnh Dung ngơ ngác: "Vi khuẩn là gì?"
"Đó trọng điểm. Trọng điểm là ngài nên để mặc vết thương như , nhẹ thì nhiễm trùng, nặng thì chặt tay."
"Làm gì nghiêm trọng như nàng , Bổn vương tin."
Không tin chứ gì?
Động tác tay Kỷ Vân Thư dừng , ngẩng đầu một cái, đó...
Ngón tay ấn mạnh vết thương của .
"Á!"
Cho chừa cái tội tin!
Cảnh Dung đau đến nghiến răng.
"Kỷ Vân Thư, đau."
"Đừng động đậy."
"Đau!"
"Đau cũng động đậy."
"Nàng đây là đang mưu sát Bổn vương, mưu sát chồng."
Cô lườm một cái, lát động tác tay nhẹ nhàng hơn, cẩn thận băng bó cho . Đôi mắt dần cụp xuống, vết thương mà đỏ hoe, giọng dịu dàng: "Sau dù chuyện gì cũng giấu , dù là vết thương nhỏ lớn cũng giấu."
Cảnh Dung cảm thấy cơn đau ở tay dường như tan biến, phụ nữ đang băng bó cho với vẻ mặt lo lắng căng thẳng, ý định chịu đựng cũng biến mất.
Đáp một chữ: "Được."
Hơn cả ngàn vạn lời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-724-su-mau.html.]
...
Ở một nơi khác.
Dụ Hoa Các.
Mạc Nhược về đến kinh thành, chân ướt chân ráo đến Dụ Hoa Các đám bệnh nhân vây kín.
"Mạc thần y, xem giúp với, dạo cứ thấy trong khó chịu."
"Mạc thần y, cuối cùng ngài cũng về , đợi ngài mãi để chữa bệnh cho con trai đây."
"Ta đến , xem cho ."
"Ta đến mà."
...
Hắn vây kín mít ở giữa!
Mạc Nhược chữa bệnh quy tắc “bốn chữa”.
Tâm thuật bất chính, chữa!
Bệnh vặt đáng kể, chữa!
Dâm loạn đồi bại, chữa!
Còn một điều nữa.
Tâm trạng , chữa!
Và những đều phạm một trong bốn điều cấm kỵ của , cho nên, tất cả đều chữa.
đám đông chịu buông tha, cứ quấn lấy mè nheo.
Khiến thoát .
Đường Tư bên cạnh xem kịch vui một hồi lâu, kéo một tiểu đồng hỏi: "Chỗ nghỉ ngơi của các ngươi ở ?"
Tiểu đồng cô từ đầu đến chân: "Cô nương là... đến khám bệnh?"
"Ngươi mù , xuống xe ngựa cùng Mạc Nhược đấy."
"À , xin cô nương, thấy. Không ... cô nương là gì của sư phụ ?"
"Ta là nương t.ử qua cửa của ."
Phụt...
Tiểu đồng kinh ngạc suýt hộc máu, ôm n.g.ự.c ngơ ngác.
"Cô... cô là nương t.ử của sư phụ? Sao từng nhỉ?"
Đường Tư đắc ý: "Chưa kịp thôi, đợi sư phụ ngươi xong việc, tự khắc sẽ với ngươi. À đúng , ngươi mau , chỗ nghỉ ngơi ở ? Phòng của sư phụ ngươi ở ?"
Tiểu đồng ngây ngốc chỉ tay lên trần nhà, lắp bắp thốt hai chữ: "Gác... gác xép."
"Cảm ơn nhé."
Đường Tư lập tức tót lên .
Chẳng hề coi là ngoài.
Tiểu đồng ngây đó vài giây, Mạc Nhược đang vây quanh, vị sư mẫu tương lai leo lên lầu, vội vàng hét lên: "Sư phụ dặn , gác xép tùy tiện lên."
Rồi ba chân bốn cẳng đuổi theo.
Vừa lên đến nơi thấy Đường Tư hớn hở lục lọi đồ đạc, chốc chốc sờ cái , mó cái .
"Cái là gì?”
Cô cầm một vị t.h.u.ố.c lên hỏi.
Tiểu đồng vội : "Cái đó động , đó là t.h.u.ố.c quý sư phụ kiếm từ năm , hỏng là chúng ăn xong gói mang về đấy."
"Thế cái thì ?”
Lại cầm một vị t.h.u.ố.c khác lên.
"Cái cũng , đây là d.ư.ợ.c liệu quý phơi nắng cả năm trời, chuyên trị đau đầu."
"Cái ?"
"Cũng , sư phụ quý nhất là vị t.h.u.ố.c đấy."
Đường Tư nhảy chân sáo, vô cùng thích thú. Lần đầu tiên cô thấy nhiều d.ư.ợ.c liệu bày biện trong căn gác xép nhã nhặn thế , khó tránh khỏi phấn khích.
Tiểu đồng chịu hết nổi, chắn mặt cô, trưng bộ mặt mếu máo: "Sư mẫu, con xin , tha cho con . Người mà cứ thế , lỡ hỏng d.ư.ợ.c liệu nào, sư phụ nhất định sẽ g.i.ế.c con mất."
Một tiếng "sư mẫu" gọi đến mức lòng cô nở hoa.
Ngay lập tức, cô móc một nén bạc nhét tay tiểu đồng: "Thưởng cho ngươi vì câu sư mẫu ."
Cầm nén bạc tay, tiểu đồng trợn tròn mắt. Đây bằng ba tháng tiền lương của đấy!
"Cảm ơn sư mẫu, sư mẫu hào phóng quá."
Lật mặt nhanh thật!
Đường Tư vỗ vai : "Sau cứ theo sư mẫu, sư mẫu đảm bảo để ngươi thiệt thòi."
"Vâng , sư mẫu là nhất."
Mạc Nhược bên nào , tiểu đồ của bán như thế.
là nuôi ong tay áo mà!