NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 734: Thương Buôn
Cập nhật lúc: 2025-12-23 06:09:22
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chưa từng !"
Lần , khi Kỷ Lê và Kỷ Hoàn bàn bạc việc bố trí binh lính ngoài thành, Kỷ Uyển Hân chắc chắn thấy ở ngoài cửa và báo tin cho Cảnh Dung. Nếu , Cảnh Dung chuyện bố trí binh lính?
thừa nhận, đương nhiên cũng hết cách.
Dù cũng bằng chứng.
Đành thôi .
Hắn : "Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi, đừng để trong lòng."
"Vâng."
Cô ngoan ngoãn hiểu chuyện, khẽ hành lễ rời .
Nhìn theo bóng dáng yếu đuối mong manh , ánh mắt thâm trầm hơn.
Cô ngoan ngoãn của , chắc sẽ mật báo nhỉ?
Không nghĩ nữa, vội vàng đến Binh bộ bàn giao công việc.
...
Dung Vương phủ.
Hiện tại, Dung Vương ân chuẩn ở kinh thành, đương nhiên "Lâm Kinh Án" trì hoãn mấy tháng nay cũng đến lúc điều tra .
Sáng sớm, Kỷ Vân Thư ôm hai chiếc hộp gỗ đàn hương của , chuẩn đến Trúc Khê viên vẽ nốt chân dung 11 hài cốt còn .
Cảnh Dung định phái Lang Bạc theo.
cô từ chối: "Không cần , chuyện giữa ngài và Diệc Vương, Lang đại ca còn thể giúp ngài. Ta T.ử Khâm bên cạnh là . Hơn nữa thời gian , thể sẽ ở Trúc Khê viên."
"Được , nàng qua đó , tối nay Bổn vương sẽ qua."
"Ngài cứ ở đây ."
"Thôi , nàng cần lo chuyện Bổn vương , dù cả hai nơi đều phòng của Bổn vương, ở chẳng ."
Cạn lời.
Kỷ Vân Thư rốt cuộc cũng gì thêm.
Cô định thì Đường Tư đến.
"A Kỷ, cô đấy?"
"Sao cô tới đây?"
"Ta hỏi cô mà."
"Ra ngoài việc."
"Thế cùng cô.”
Cô khoác lấy cánh tay mảnh khảnh của Kỷ Vân Thư, sống c.h.ế.t đòi theo.
Miếng kẹo cao su đương nhiên là gỡ , đành mang theo.
Sau khi Kỷ Vân Thư , Cảnh Dung gọi Lộ Giang đến dặn dò.
"Ngươi điều tra xem trong triều những đại thần nào qua thiết nhất với Diệc Vương."
"Vâng.”
Lộ Giang đáp, nhưng thắc mắc: "Vương gia định gì?"
"Cảnh Diệc mất sự trợ giúp của nhà họ Kỷ, chắc chắn sẽ an phận một thời gian. Lúc nếu thể lôi kéo của về phía thì còn gì bằng."
Ồ!
Lộ Giang : "Thuộc hạ Đại Lý Tự khanh với phủ Diệc Vương."
"Đại Lý Tự khanh chỉ là con cá nhỏ, đáng để mắt tới. Cảnh Diệc thể đổi canh giữ ngoài kinh thành và hoàng cung thành của , chứng tỏ Ngự Lâm quân trong cung và Lâm quân trấn thủ kinh thành cũng chi phối .”
Hắn suy tính, phân tích: "Mà thể điều động bộ Ngự Lâm quân, ngoài Hoàng thượng , chỉ thống lĩnh Ngự Lâm quân Tiêu đại nhân."
"Vậy ý Vương gia là?"
"Điều tra từ trong ngoài thật kỹ càng, Bổn vương bộ lai lịch của ."
"Vâng."
Lộ Giang lĩnh mệnh!
...
Bên , Kỷ Vân Thư và Đường Tư đang xe ngựa đến Trúc Khê viên.
Tuy Đường Tư dạo phố một vòng nhưng sự tò mò vẫn hề giảm, cứ thò đầu cửa sổ đông tây.
Chốc chốc thốt lên một câu: "Cô bên xem, cái gì thế?"
"Còn cái nữa..."
"Cái đó."
...
Một đống thứ linh tinh.
Kỷ Vân Thư tâm trạng nhàn rỗi như .
Đột nhiên...
Xe ngựa rung lên bần bật.
Ngựa hí vang, phu xe ghìm chặt cương.
"Họ~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-734-thuong-buon.html.]
Ngựa dừng .
Đường Tư đang thò đầu ngoài hất ngược trong, nửa đập thành xe, rõ cả tiếng xương kêu răng rắc.
Cô dậm chân bình bịch.
"Chuyện gì thế hả!"
Giọng vang như sấm.
"Kỷ , Đường cô nương, hai chứ?”
Phu xe vội hỏi.
Đường Tư hét lên: "Ông bảo ?"
Kỷ Vân Thư bình tĩnh hơn nhiều, may mà chuyện gì lớn. Sau khi vững, cô hỏi: "Lý bá, ?"
"Phía một đoàn xe ngựa, ngựa của họ hình như hoảng sợ, ảnh hưởng đến ngựa của chúng ."
"Ồ?"
Tò mò!
Hai cùng nhoài , xuống xe.
Chỉ thấy phía là một đoàn thương buôn, năm sáu con ngựa, ba chiếc xe ba gác chở hàng và một chiếc xe ngựa. Không là hàng hóa rơi xuống ngựa sợ, ngựa sợ hàng hóa rơi xuống.
Hơn chục thương nhân đang khuân mấy cái hòm lớn đổ, còn con ngựa kéo chiếc xe ba gác đó vẫn đang lồng lộn, hắt liên tục tại chỗ.
Hí vang trời!
Nhất thời, đoàn xe ngựa chặn kín con đường vốn rộng rãi.
Phu xe bên cũng chẳng hiểu chuyện gì, ngựa đang yên đang lành thế?
Kỷ Vân Thư quan sát một lúc, cau mày, mấy cái hòm lớn đổ đất.
Dường như hiểu điều gì.
Lý bá bước lên, thương lượng với những đó: "Các vị thể nhích sang một bên ? Tiên sinh nhà việc gấp."
Người quản lý bên cũng lịch sự, vội vàng xin : "Mong các vị lượng thứ, lượng thứ cho. Vừa hàng hóa của chúng đổ ngựa sợ, ngờ cũng kinh động đến ngựa của các vị, thật sự xin ."
"Không , ."
Người vội sai dắt ngựa tạm sang một bên, nhường một lối .
...
Con ngựa hoảng sợ vẫn ngừng hắt , như c.ắ.n t.h.u.ố.c kích thích, thế nào cũng yên.
Đường Tư khẩy: "Chỉ là một con ngựa chứng thôi mà, thế cũng thuần phục ?"
Ở Hầu Liêu các cô, ngựa chứng kiểu đầy rẫy, con nào cô trị .
Ngay lập tức xắn tay áo định tay.
Kỷ Vân Thư ngăn .
"Cô đừng bừa, con ngựa đó ngựa chứng ."
"Không ngựa chứng mà bướng thế, đáng thịt ăn."
Cạn lời!
Kỷ Vân Thư bất đắc dĩ. Chuyện bao đồng vốn nên xen , nhưng con đường rộng rãi con ngựa tắc nghẽn, cứ thế đợi bao lâu.
Cô quanh, ánh mắt dừng ở một sạp bán rau.
Bèn qua đó chọn vài củ cà rốt, lấy mấy đồng trả cho chủ sạp, xin chủ quán mì một ít giấm lâu năm rưới lên cà rốt, lúc mới đến gần con ngựa đang hoảng loạn.
Lý bá lo lắng: "Tiên sinh, con ngựa tính khí nóng nảy, ngài cẩn thận kẻo thương."
Nếu Vương gia đ.á.n.h c.h.ế.t ông mất.
Cô lắc đầu, hiệu .
Đưa tay nắm lấy dây cương, đưa củ cà rốt lên mũi ngựa cho nó ngửi.
Nào ngờ, con ngựa đang lồng lộn bỗng nhiên yên tĩnh .
"Đây là cái gì?”
Người quản lý thương buôn vội hỏi, khỏi lo lắng.
"Cà rốt."
"Ta , nhưng..."
Kỷ Vân Thư , cho ngựa ăn cà rốt.
Phủi tay, cô mới giải thích với quản lý: "Ngựa của ông chắc là ngửi thấy mùi thích nên mới thế. Ta dùng cà rốt tẩm giấm cho nó ngửi. Cà rốt vốn là món khoái khẩu của ngựa, thêm giấm sẽ át mùi, cũng giống như gừng tẩm dầu mè át mùi xác c.h.ế.t ."
Hự!
Mặt cứng đờ.
Nói thì !
Sao tất nhiên lôi mùi xác c.h.ế.t gì.
Hắn nuốt nước bọt, hỏi: "Suốt dọc đường đều , con ngựa rốt cuộc ngửi thấy mùi gì ?"
Kỷ Vân Thư về phía mấy cái hòm rơi từ xe xuống, : "Trong hòm của ông đựng da hổ ?"
"Sao công t.ử ?"
"Da hổ tuy may vá gia công , nhưng vẫn khử mùi, đúng ?"
"Công t.ử đúng là thần thánh, cái gì cũng ."