Trong phòng.
Cảnh Dung chắp tay lưng một cái kệ lớn, ngắm những con vật nhỏ bằng đất sét bày đó.
Mười hai con giáp đủ cả!
Hơn nữa con nào cũng nặn sống động như thật.
Phải rằng, tên nhóc Vệ Dịch tuy đầu óc linh hoạt, nhưng tay nghề nặn đất sét đúng là tồi. Sau mở cái sạp nặn tò he gì đó, chắc chắn kiếm khối tiền.
Xem thằng bé c.h.ế.t đói !
Khóe miệng khẽ nhếch lên, tiếp tục ngắm nghía những con vật sắp xếp ngay ngắn kệ, nhớ dáng vẻ Vệ Dịch ôm tượng đất ngủ, thật đáng yêu.
Thời gian Vệ Dịch bên cạnh, quả thực yên tĩnh hơn nhiều, nhưng cũng thấy thiêu thiếu.
Đột nhiên...
"Lúc nặn những tượng đất là lúc Vệ Dịch vui vẻ nhất!"
Giọng vang lên từ phía cửa.
Hắn đầu , thấy Kỷ Vân Thư đang đó.
Cô bước , đến bên cạnh , những con vật bằng đất sét kệ.
"Hắn thích những con vật nhỏ , cũng quý chúng. Hồi đó nặn cả buổi chiều mới xong, cứ hễ nắng là ôm từng con phơi, cho ai giúp, cho ai đụng . Mấy nha đầu keo kiệt, nhưng vẫn cứ hề hề, một bận rộn . Ta còn nhớ lúc đó vỡ một con thỏ, buồn bã mất cả hai canh giờ mới nguôi, cuối cùng còn đem chôn con thỏ vỡ xuống đất. Xem đời chỉ mới ngây thơ như ."
Mỗi nhắc đến chuyện thú vị về Vệ Dịch, khóe miệng cô luôn nở nụ .
Cảnh Dung im lặng lắng .
Cô tiếp tục : "Lúc chúng rời Cẩm Giang, thơ, còn nhiều chữ. Không mấy tháng trôi qua, giờ thế nào ? Có thêm nhiều thơ ? Có thêm nhiều chữ ? Chữ còn nguệch ngoạc như ? Thầy giáo dạy thêm gì khác ? Hắn còn ngây ngô như ?"
Giọng cô nhỏ dần, nghẹn ngào...
Hốc mắt đỏ hoe!
Trong đầu cô liên tục hiện lên những hình ảnh về sự trưởng thành của Vệ Dịch.
Quy một điểm, giờ ?
Cảnh Dung: "Người sẽ đền đáp xứng đáng."
"Thật ?"
"Thật, chắc chắn là !"
Chắc nịch!
Kỷ Vân Thư đưa tay lấy một chú heo con xuống, nhẹ nhàng nâng niu trong tay, vuốt ve hết đến khác, như đang xoa đầu Vệ Dịch .
Cảnh Dung nghiêng đầu cô, mấp máy môi, dường như lời nhưng nghẹn ở cổ họng hồi lâu, cuối cùng thốt một câu: "Vệ Dịch ."
Hửm?
Kỷ Vân Thư siết chặt tượng đất trong tay, hỏi: "Tại ngài ?"
"Là Cảnh Diệc với ."
"Cảnh Diệc? Ngài rõ hơn ."
Cảnh Dung nghiêm túc: "Người đúng là do Cảnh Diệc bắt , nhưng giấu ở . Chỉ hiện giờ Vệ Dịch an , tạm thời sẽ gặp nguy hiểm."
Tạm thời?
Kỷ Vân Thư dường như chỉ thấy từ khóa , đặt tượng đất xuống, nắm chặt lấy cánh tay , lo lắng truy hỏi: "Tạm thời? Tạm thời là ?"
Cảnh Dung cụp mắt xuống, nghiêm túc : "Nói trắng , Vệ Dịch bây giờ là con tin của Cảnh Diệc. Điều là Bổn vương rời khỏi kinh thành, đợi đến ngày lên ngai vàng mới chịu thả Vệ Dịch bình an trở về."
Hự!
Cô hiểu .
Cho nên... Cảnh Dung lúc đó đồng ý điều kiện .
Đương nhiên, cô cũng thể hiểu .
"Cảnh Diệc là thế nào, chúng đều rõ. Bổn vương lẽ nên vì Vệ Dịch mà chọn rời kinh, nhưng... nếu thực sự đợi đến ngày lên ngôi, sẽ thả mà là g.i.ế.c . Người đầu tiên g.i.ế.c, Vệ Dịch thì là Bổn vương."
"Ta hiểu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-737-mot-thuoc-tra-muoi-thuoc.html.]
Cô cau mày, im lặng một lát, tay từ từ buông khỏi cánh tay Cảnh Dung, lưng : "Ở kinh thành, ngài Phụ hoàng, thích, bán mạng vì ngài, thậm chí còn mái nhà che mưa che nắng. Vệ Dịch, chỉ ."
Không khí rơi trầm mặc.
Chỉ còn tiếng mưa lất phất bên ngoài và tiếng gió khẽ lay động cửa sổ.
Hồi lâu , Cảnh Dung nheo đôi mắt sâu thẳm, khẳng định: "Bổn vương hứa với nàng, nhất định sẽ cứu Vệ Dịch an ngoài. Đến lúc đó, nếu tổn thương một li, Bổn vương sẽ cho phép nàng trả một tấc. Một thước trả mười thước, đây là lời hứa."
Một thước trả mười thước!
Cô ngước đôi mắt đang cụp xuống lên, đầu , bắt gặp ánh mắt lạnh lùng nhưng vô cùng kiên định của Cảnh Dung.
Bốn mắt !
Không cần thêm lời nào nữa.
Đêm đó, Cảnh Dung ở Trúc Khê viên.
Kỷ Vân Thư trằn trọc mãi ngủ .
Mưa bụi bên ngoài dần chuyển thành mưa rào.
Tiếng mưa như sấm!
Cô nghiêng nhắm chặt mắt, cố ép ngủ, nhưng chỉ một lát mở . Bởi vì dường như cứ nhắm mắt , cô nhớ đến giấc mơ trong thư phòng.
Không đáng sợ!
Mà là sợ hãi.
Giấc mơ đó gần như ám ảnh cô từ lúc ở Ngự phủ, quấn lấy tâm trí cô, mãi buông tha.
Hôm , Cảnh Dung từ sớm.
Kỷ Vân Thư tỉnh dậy lúc sáng sớm, mặc quần áo ngoài.
Vừa thấy nha đầu đang quét tước trong sân.
"Tiên sinh dậy ạ."
"Vương gia ?"
"Vương gia vội từ sáng sớm ạ, hình như việc gấp, thấy còn ngủ nên gọi."
Việc gấp?
Chắc là chuyện với Cảnh Diệc .
Vì mưa cả đêm, sân vườn lầy lội, hoa cỏ c.h.ế.t rũ, các nha đầu dọn dẹp từ sáng sớm, một lúc mới sạch sẽ, còn vẩy thêm ít nước hoa cúc cam, thơm.
Chẳng còn thấy dấu vết của trận mưa lớn.
Kỷ Vân Thư ăn sáng xong, trong sân một lát, lẳng lặng suy nghĩ vài chuyện, đó lấy cái gáo bầu múc nước rửa tay, nhà chính nơi đặt quan tài.
Vừa mới đụng bộ hài cốt lấy từ quan tài thì Kinh Triệu Doãn đến.
Vẫn như khi, ông đối với Kỷ Vân Thư khách sáo hết mực.
Vừa cửa khom lưng, phủi nước mưa quan phục, : "Kỷ , chào buổi sáng."
Đại ca , giờ còn sớm nữa .
Thực Kinh Triệu Doãn đến cũng chẳng gì lạ.
Lão mà đến thì cái chức Kinh Triệu Doãn coi như bỏ.
Dù "Lâm Kinh Án" lão cũng quản mà!
"Kinh Triệu Doãn đến đây việc gì ?”
Vẫn hỏi một câu.
Kinh Triệu Doãn định bước lên, nhưng thấy Kỷ Vân Thư đang cầm bộ hài cốt ướm thử, nghĩ ngợi lùi một bước, hề hề : "Biết đến Trúc Khê viên, lẽ hôm qua nên qua chào hỏi một tiếng, nhưng thực sự là vì nhiều việc quá. Giờ triều đình rối như tơ vò, nên chậm trễ, qua ."
Lời vẻ oán trách.
Kỷ Vân Thư hiểu: "Ồ? Triều đình rối loạn? Rối loạn thế nào?"
Có loạn đến thì loạn đến mức nào chứ?
Kinh Triệu Doãn thở dài thườn thượt...