NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 750: Ngôi Miếu Đổ Trong Mưa

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:38
Lượt xem: 94

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó tại phủ Diệc Vương.

Ôn Thập Tam cũng trình bày rõ kết quả nghiệm thi của .

Kết quả cũng tương tự như Kỷ Vân Thư.

Diệc Vương hết lời khen ngợi!

Cảm thấy tìm một nhân tài.

Vui mừng khôn xiết.

Ôn Thập Tam cũng giống Kỷ Vân Thư, đang cặm cụi vẽ chân dung bảy bộ hài cốt.

Sáng sớm hôm , chân dung do hai vẽ gần như gửi đến Hình bộ cùng một lúc.

Hình bộ Thượng thư hai tập tranh tay.

Một tập do phủ Dung Vương gửi đến!

Một tập do phủ Diệc Vương gửi đến!

...

Hai tập tranh cứ như do cùng một vẽ, giống như đúc.

Cuối cùng, ông cũng chẳng nghĩ nhiều nữa, đưa một tập tranh cho thuộc hạ: "Tìm họa sĩ chép nhiều bản, dán cáo thị khắp nơi, nhất định tìm tên họ của bảy bộ hài cốt ."

Chỉ một lát , cáo thị vẽ chân dung dán đầy khắp kinh thành.

Rất nhanh, tin tức cũng truyền đến phủ Diệc Vương.

"Vương gia, Dung Vương định đến ngôi miếu đổ nát ngoại thành."

Cảnh Diệc bầu trời đầy mây đen: "Nước trong miếu còn rút, lát nữa trời còn mưa to, bọn họ lúc ư?"

Đột nhiên...

Giọng Ôn Thập Tam vang lên: "Diệc Vương, chúng nhất định đến ngôi miếu đó bọn họ."

Quyết tâm giành chiến thắng.

Cảnh Diệc lo ngại: " nước trong miếu rút, dù đến cũng tìm manh mối gì."

"Chưa chắc."

Hai chữ thốt , Cảnh Diệc suy nghĩ kỹ càng, ánh mắt sắc lạnh: "Được, thắng thì tranh giành tiên cơ lúc nơi."

Thế là lệnh chuẩn xe ngựa.

Khởi hành ngôi miếu ngoại thành.

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cũng đang đường đến đó.

Kinh Triệu Doãn cùng!

Trời chiều lòng , quả nhiên mưa to như trút nước.

Mưa nện mái xe đen tuyền, âm thanh ầm ầm như chuông đồng vang vọng nơi sơn cốc, chấn động màng nhĩ.

Kinh Triệu Doãn vén rèm xe ngoài thì nước mưa b.ắ.n đầy mặt, vội vàng rụt , lấy tay áo lau lấy lau để.

Trông như ăn đồ bẩn!

Kỷ Vân Thư lén trộm.

Kinh Triệu Doãn than vãn: "Mưa to quá, cứ như trời thủng một lỗ ."

"Năm xưa Nữ Oa luyện đá vá trời bịt lỗ thủng , lấy lỗ thủng lớn thế?”

Kỷ Vân Thư đáp một câu.

Kinh Triệu Doãn và Cảnh Dung .

Cả hai cùng im lặng.

Không khí trong xe bỗng chốc lạnh tanh.

Cảnh Dung: "Chuyện của nàng chẳng buồn chút nào."

Kỷ Vân Thư: "Vốn là chuyện nhạt mà."

Cảnh Dung: "Thế nào là chuyện nhạt?"

Kỷ Vân Thư: "Là chuyện lạnh."

Cảnh Dung: "Lạnh thế nào?"

Kỷ Vân Thư: "Lạnh như... trời bên ngoài ."

Chẳng hiểu gì cả!

Cảnh Dung trầm ngâm, định suy ngẫm cho thấu đáo.

Kinh Triệu Doãn hai như đang xem diễn hài, Vương gia và Kỷ thật thú vị.

Xe ngựa nhanh chóng đến ngoại thành, đường bắt đầu khó khăn, cộng thêm trời mưa to, đường lầy lội trơn trượt khiến xe xóc nảy liên hồi.

Lắc lư đến mức trong xe suýt nôn, mãi mới đến Trương Gia thôn.

Ngôi miếu trong thôn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-750-ngoi-mieu-do-trong-mua.html.]

Thôn vốn lớn, tuy ở ngoại thành kinh đô nhưng địa thế trũng thấp, ở nơi hẻo lánh nên đường chỉ đủ cho một chiếc xe ngựa qua lọt, vô cùng chật hẹp.

Đến cửa miếu, phát hiện bên ngoài một chiếc xe ngựa dừng sẵn.

Trên xe ký hiệu, là xe của phủ Diệc Vương!

Lại nhanh chân đến .

Mọi xuống xe, che ô .

Ngôi miếu vốn đổ nát, nay cột kèo sập xuống, bên trong ngổn ngang gạch ngói.

Tượng Phật lớn đổ ập xuống đất, đầu vỡ nát, gãy đôi, bên còn cột gỗ đè lên. Ngay cạnh tượng Phật là cái giếng cạn, nhưng vì nước dâng nên giếng đầy ắp nước như cái ấm, thậm chí còn tràn ngoài. Muốn xuống đáy giếng điều tra là điều thể.

Cả ngôi miếu gần như "trống huơ trống hoác".

Ngoài tượng Phật, một chiếc ghế dài gãy nát và đống rơm rạ lộn xộn thì chẳng gì cả.

Nghèo hơn cả cái bang!

Mọi lội nước bước thì thấy Cảnh Diệc và Ôn Thập Tam.

Họ dường như cũng mới đến.

Cảnh Diệc đắc ý, với Cảnh Dung: "Khéo thật đấy."

Khéo cái đầu ngươi!

Cảnh Dung: "Ngươi nhanh chân thật."

"Đi nhanh còn hơn chậm."

Cảnh Dung : "Ở đây Hình bộ, cần quy tắc đến đến . Ngươi và đều đến tra án, hà tất phí lời tranh cãi."

Cảnh Diệc chặn họng!

Mặt xanh mét.

Hắn : "Ngươi đúng, tuy chúng đối lập , nhưng chung quy vẫn hy vọng sớm phá vụ án để giải tỏa nỗi lo cho Phụ hoàng."

Xì!

Đồ mặt dày.

Từ lúc bước , ánh mắt Kỷ Vân Thư vẫn luôn dán chặt lên Ôn Thập Tam.

Đương nhiên, cũng .

Vụ án , bề ngoài là cuộc so tài thắng thua giữa Cảnh Diệc và Cảnh Dung, nhưng thực chất cũng là cuộc đọ sức chuyên môn giữa Kỷ Vân Thư và Ôn Thập Tam.

Ôn Thập Tam khiêm tốn lễ phép, chắp tay chào Cảnh Dung, sang với Kỷ Vân Thư: "Nghe hôm qua Kỷ dùng ngải cứu xông xương để tẩy sạch vết mực hài cốt mà hỏng xương, quả là diệu kế! Nếu thời gian, Ôn mỗ nhất định thỉnh giáo vài chiêu."

Chắc trong lòng đang nghĩ: Tốt thật, học một chiêu.

Kỷ Vân Thư chỉ đáp lạnh nhạt: "So với bản lĩnh của Ôn công tử, tại hạ còn kém xa."

Lời đầy ẩn ý!

Người hiểu thì đương nhiên hiểu, nhưng Ôn Thập Tam trong lòng hiểu rõ.

Hắn như chuyện gì.

Coi như hiểu.

Kỷ Vân Thư lãng phí thời gian, Cảnh Dung một cái, đợi gật đầu mới bắt đầu tìm kiếm manh mối trong miếu.

Đôi giày lội nước ướt sũng từ lâu.

Ôn Thập Tam cũng nhàn rỗi.

Hai ai phiền ai, bắt đầu tra xét trong miếu.

Kỷ Vân Thư đến bên cái giếng cạn đầy nước, suy tư một lát về phía đống rơm rạ ướt sũng ở góc miếu.

Hửm?

Cô bước tới.

Ngồi xổm xuống kiểm tra.

Trong đống rơm vài cọng dường như lửa đốt, nhưng cháy hết, còn sót vài cọng.

Nếu cô nhớ nhầm thì áo Cao Mãnh một vết đen do lửa hun.

Cô nhặt mấy cọng rơm lên, vê vê chỗ cháy đầu ngón tay, đưa lên mũi ngửi.

Do nước mưa ướt nên chẳng ngửi thấy mùi gì!

Ánh mắt cô liếc qua, thấy một mảnh vải kẹp trong đống rơm, định đưa tay lấy.

Thì Ôn Thập Tam nhanh tay cướp mất.

Hắn cầm tay xem xét, với Kỷ Vân Thư: "Mảnh vải bằng vải bố, vết rách thì vẻ vật gì đó xé rách. Dựa độ mềm cứng và màu sắc vải thì chắc là mới để vài ngày , là vải áo hung thủ."

Kỷ Vân Thư .

Khuôn mặt đó, cô thực sự xé nát.

Ôn Thập Tam ghé sát , hạ giọng : "Cách phân biệt quần áo là do sư phụ dạy cho t.ử đấy."

 

Loading...