NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 752: Chúng ta sinh ra đã định là kẻ sai vặt cho Diêm Vương

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:40
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung kéo Kỷ Vân Thư sang một chiếc bàn khác xuống.

Chỉ khổ Kinh Triệu Doãn, tình cảnh lúc thật khó xử. Ông là Phủ doãn, hai vị Vương gia đang phá án đều là "tổ tông" của ông . Nhìn thì tưởng cứ chọn đại chỗ nào cũng , nhưng thực tế đơn giản thế. Dù trong lòng ông về phía Cảnh Dung, nhưng giờ mà lộ liễu quá thì tự khó .

Thôi thì... ông chọn một cái bàn trống khác một . Thế là yên chuyện, tự tại.

Trưởng thôn sai mang mấy lò than lên để sưởi ấm, hong khô quần áo giày dép ướt sũng. Lại bưng lên mấy ấm nóng hổi, rót đầy từng chén mời khách.

Cảnh Diệc đẩy chén sang một bên, tỏ vẻ chê bai mặt. Ôn Thập Tam đối diện thì cầu kỳ như . Lúc nãy lục soát trong ngôi miếu hoang, lạnh run , giờ cần chút nóng để ấm cơ thể.

Thế nhưng, nâng chén lên, kịp đưa tới miệng thì...

Không từ bay tới một vật nhỏ, đập trúng ngón tay cái của , đau điếng .

Hắn buông tay theo phản xạ.

"Choang!"

Chén rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Cảnh Diệc đối diện hỏi: "Sao ?"

Ôn Thập Tam ôm ngón tay cái, dáo dác quanh, nghiến răng lắc đầu: "Không !"

Trưởng thôn thấy vội rót một chén khác bưng lên.

Hắn nâng chén lên...

"Bốp!"

Lần vật đó b.ắ.n trúng ngay chén tay , thủng một lỗ. Nước nóng hổi trào , bỏng rát khiến buông tay.

Kết quả, thêm một cái chén hy sinh.

Lần thì nhịn nổi nữa. Hắn phẫn nộ bật dậy, lớn tiếng quát: "Kẻ nào? Rốt cuộc là kẻ nào ?"

Giọng vang vọng cả từ đường. Mọi đều ngơ ngác , ai lên tiếng.

Cảnh Diệc dường như nhận điều gì, liếc mắt sang bàn bên cạnh nơi Cảnh Dung đang ung dung uống , trong lòng hiểu rõ sự tình.

Hắn bảo Ôn Thập Tam: "Thập Tam, xuống."

Ôn Thập Tam tuy trong lòng ấm ức nhưng vẫn cố nén giận, định xuống.

Nào ngờ... m.ô.n.g chạm ghế, chiếc ghế bỗng gãy rụm, cả lẫn ghế ngã chỏng vó xuống đất. Hắn đau điếng, mặt mày cứng đờ, lồm cồm bò dậy.

Đang định mở miệng truy cứu kẻ đầu têu thì thấy giọng Cảnh Dung từ bàn bên cạnh vọng sang: “Sao Ôn công t.ử bất cẩn thế? Cầm cái chén xong thì thôi , đến ghế cũng ngã ? Thật thú vị."

Giọng điệu đầy vẻ châm chọc, mỉa mai.

Ôn Thập Tam kẻ ngốc, thừa là Cảnh Dung giở trò. Hắn nghiến răng kèn kẹt, mặt mày xanh mét: “Không ngờ Vương gia cũng thích chơi trò ném đá giấu tay như ."

"Ồ? Ném đá giấu tay? Lời ngươi , Bổn vương hiểu lắm?"

"Ngài..."

"Thập Tam, bỏ .”

Cảnh Diệc ngăn , liếc Cảnh Dung: “Hà tất so đo với kẻ tiểu nhân."

Cảnh Dung nhạt, đáp trả ngay: " , tiểu nhân tự trời trừng phạt, sớm muộn gì cũng gặp quả báo, chỉ cái nhất thời, sẽ cả đời."

"..."

Sắc mặt Cảnh Diệc sa sầm, nhưng rốt cuộc vẫn kìm nén .

Ôn Thập Tam tức đến nổ phổi nhưng đối phương dù cũng là Vương gia, đành phủi bụi , hừ một tiếng với Cảnh Diệc: "Vương gia, Ôn mỗ ngoài hóng gió một chút."

Nói bước cửa.

Cảnh Dung chịu bỏ qua dễ dàng, ngón tay kẹp một viên đá nhỏ, định b.ắ.n gáy Ôn Thập Tam. Kỷ Vân Thư kịp thời ngăn . Cô nắm lấy tay , khẽ lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-752-chung-ta-sinh-ra-da-dinh-la-ke-sai-vat-cho-diem-vuong.html.]

Cảnh Dung lời, bèn thu viên đá tay áo.

Kỷ Vân Thư : "Ta ngoài một lát."

Cảnh Dung gật đầu.

dậy ngoài.

Bên ngoài hiên, Ôn Thập Tam đang rửa tay mái tranh. Kỷ Vân Thư bước tới bên cạnh, ngước bầu trời đen kịt, buông một câu: “Không ngờ... và ngươi gặp ở kinh thành."

Giọng lạnh lùng, xa cách.

Đôi tay đang rửa của Ôn Thập Tam khựng , thu tay về, nghiêng đầu bên cạnh: "Ta cũng ngờ, mới xa cách hơn bốn năm, cô trở thành Kỷ lừng danh kinh thành."

Lời đầy gai nhọn!

"Ngươi cần vòng vo, , rốt cuộc ngươi mục đích gì?”

Kỷ Vân Thư thẳng vấn đề.

Ôn Thập Tam nhếch mép: "Ta thì mục đích gì ? Diệc Vương mời đến phá án thì đến thôi."

"Ở đây ngoài, ngươi cần giấu giếm. Chu Tam ngươi là loại nào, nghĩ ai rõ hơn ."

"Chu Tam?”

Hắn khẩy, đôi mắt híp : “Cái tên , cũng hơn bốn năm ai gọi."

Kỷ Vân Thư xoay đối diện , ánh mắt sắc lạnh: "Ngươi cho rõ đây, nếu ngươi dám giở trò trong vụ án , nhất định sẽ tha cho ngươi."

"Sư phụ, cô ? Ta dám giở trò gì chứ?"

"Đừng gọi là sư phụ!”

Kỷ Vân Thư quát khẽ.

" sự thật cô đúng là sư phụ của mà! Người một ngày thầy, cả đời thầy."

"Câm miệng!"

Tính tình Kỷ Vân Thư vốn trầm điềm tĩnh, nhưng đối mặt với kẻ , cô thực sự tức đến ngứa răng.

Ôn Thập Tam bày bộ dạng tiểu nhân đắc chí: "Cô bảo câm miệng, vẫn cứ . Năm xưa nếu nhờ sư phụ cô, thì Ôn Thập Tam của ngày hôm nay. Sư phụ, thật sự cảm tạ cô đấy."

Thật ghê tởm!

Kỷ Vân Thư nghiêm mặt, lạnh lùng : "Đừng trách nhắc nhở ngươi, phá án chỉ dựa mồm mép tép nhảy, mà dựa cái ."

Cô đưa ngón tay chỉ đầu . Dựa trí tuệ!

Ôn Thập Tam chẳng hề để tâm: "Cô cần dạy đời . Những năm qua, cũng phá ít vụ án. Bá tánh vùng Tĩnh An còn tặng ba chữ.”

Hắn giơ ba ngón tay lên, nhấn mạnh từng chữ: "Bồ Tát sống."

Rõ ràng là đang khoe khoang chiến tích!

Thế nhưng Kỷ Vân Thư chỉ đáp bằng một nụ khẩy: “Cái gọi là 'phá ít vụ án' của ngươi, là chỉ vụ án diệt môn liên và vụ án bộ xương trắng ở Giang Trấn năm ngoái ?"

"Cô gì?"

"Ta tuy đến Giang Trấn, nhưng hồ sơ hai vụ án đó đều nghiên cứu kỹ. Khi điều tra vụ án diệt môn, ngươi hại mười mấy lương thiện ngục đ.á.n.h c.h.ế.t tươi. Còn vụ án bộ xương trắng, ngươi càng sai lầm nghiêm trọng hơn. Để dụ hung thủ lộ diện, ngươi hại c.h.ế.t ba mạng vô tội: một cụ già, một t.h.a.i p.h.ụ sắp lâm bồn, và một đứa trẻ đầy hai tuổi. Ngươi tàn nhẫn đến mức mất hết nhân tính, hết t.h.u.ố.c chữa . Đó là cái ngươi gọi là phá án ? Dùng mạng để đổi lấy ba chữ 'Bồ Tát sống' đầu ngươi ?"

Từng lời đanh thép như đinh đóng cột!

Mặt Ôn Thập Tam biến sắc, cổ họng như ai bóp nghẹt, thốt nên lời.

Kỷ Vân Thư tiếp tục: "Ta sợ ngươi, vì sợ ngươi giỏi hơn , mà là sợ ngươi phân biệt trắng đen, vì phá án mà tiếp tục hy sinh tính mạng vô tội. Ngươi còn nhớ, ngay từ ngày đầu tiên ngươi theo học việc, : Chúng sinh định là kẻ sai vặt cho Diêm Vương, tay trái nắm mạng sống của hung thủ, tay nắm linh hồn của c.h.ế.t, chỉ cần lơi lỏng một chút, chính chúng sẽ c.h.ế.t chỗ chôn."

 

 

Loading...