"Chúng sinh định là kẻ sai vặt cho Diêm Vương, tay trái nắm mạng sống của hung thủ, tay nắm linh hồn của c.h.ế.t, chỉ cần lơi lỏng một chút, chính chúng sẽ c.h.ế.t chỗ chôn."
Lời vẫn còn vang vọng, dù tiếng mưa dần lấn át dư âm. Ôn Thập Tam rõ mồn một. Câu , bao giờ quên, dù chỉ một khắc.
Bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt , từ từ buông . Đôi mắt âm u ánh lên vẻ khinh thường: "Những lời cô , bao giờ quên. Lời dạy của sư phụ là châm ngôn sống của Ôn Thập Tam , từng chữ từng câu đều khắc cốt ghi tâm."
" những việc ngươi , chẳng khác gì đầu trâu mặt ngựa, đoạt mạng ."
" Ôn Thập Tam thà đầu trâu mặt ngựa cũng chịu trói buộc tay chân. Chỉ cần phá án, thể hy sinh tất cả, cần giống như cô, cứ lo sợ , nhát như cáy."
Hắn năng hùng hồn, lý lẽ sắc bén. Kẻ đúng là đang bên bờ vực biến thái!
Kỷ Vân Thư lắc đầu, giọng trầm xuống: "Nếu ngươi còn chút lương tri, thì đừng điều sai trái, đừng hại c.h.ế.t vô tội nữa."
"Cô cần giảng đạo lý thánh nhân với . Thực và cô khác . Cô phá án, treo cái gọi là chính nghĩa bên miệng. Còn thì khác, chỉ cần tìm hung thủ thật sự, hy sinh bất cứ ai cũng đáng giá, cái c.h.ế.t của họ là ý nghĩa."
Ánh mắt dần lộ vẻ dữ tợn, che lấp vẻ ôn hòa giả tạo ban đầu. Nói trắng , Ôn Thập Tam thể vì danh lợi mà dẹp bỏ vật cản. Mạng trong mắt chỉ là những bậc thang giúp leo lên cao mà thôi!
Kỷ Vân Thư: "Ngươi đúng là hết t.h.u.ố.c chữa."
Ôn Thập Tam: "Cô cũng . Tóm vụ án cái giếng cạn , nhất định sẽ tìm hung thủ cô. Đến lúc đó, Kỷ lừng danh kinh thành cũng chỉ là bại tướng tay , còn cái tên Ôn Thập Tam sẽ vang danh thiên hạ. Tuy nhiên...”
Hắn nhạt: “Ta sẽ để cô thua quá khó coi . Dù cô cũng là sư phụ , cô công dạy dỗ thì ơn, thể để cô thua t.h.ả.m hại . cũng , trò giỏi hơn thầy cũng là nhờ công thầy dạy dỗ, cô nên mừng cho đứa t.ử mới ."
Giọng điệu đầy vẻ châm chọc “đá đểu"!
Ừ! Mừng cho ngươi đấy. Có cần thắp hương khấn vái cho ngươi ngày rằm mùng một ? Đồ hổ!
Kỷ Vân Thư chua chát: "Năm xưa đúng là mù mắt mới giữ ngươi bên cạnh."
"Cô cũng đừng tự trách như thế.”
Mặt Ôn Thập Tam đanh , tiếp tục: “Nói thật cho cô , kinh giúp Diệc Vương phá án, chỉ vì vượt mặt cô. Diệc Vương hứa, chỉ cần giúp ngài phá vụ án Dung Vương, ngài sẽ cho vị trí Đề điểm Hình ngục ty của Hình bộ."
Ánh mắt đầy tham lam.
Đề điểm Hình ngục ty của Hình bộ! Nực .
"Làm nghề của chúng , đỉnh cao chẳng là vị trí Đề hình ? Diệc Vương cho cái đó, dĩ nhiên theo ngài ."
là ch.ó săn!
Kỷ Vân Thư cảm thấy vô cùng nực : "Ngươi nghĩ... Diệc Vương đáng tin ?"
"Đương nhiên là đáng tin!"
Ha ha.
Dù thì những gì cần cô cũng hết , tiếc là gã đàn ông vẫn cố chấp u mê, đầu óc mụ mị!
Cô : "Được, chống mắt lên xem, rốt cuộc ngươi ngày ghế Đề hình ."
Hai đầy thách thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-753-dau-trau-mat-ngua.html.]
lúc đó, hai bóng một cao một thấp từ xa tới. Trời mây đen vần vũ cộng thêm mưa xối xả khiến rõ mặt mũi. qua dáng dấp thì vẻ là một xe lăn, đang đẩy phía .
Khi họ đến gần, cuộc tranh luận gay gắt giữa Kỷ Vân Thư và Ôn Thập Tam cũng chấm dứt. Cả hai cùng về phía cổng từ đường.
Chỉ thấy đàn ông cao lớn một tay đẩy xe lăn, một tay che ô. chiếc ô che hết về phía cho xe, khiến lưng áo gã ướt sũng. Nước mưa từ tóc chảy ròng ròng xuống khuôn mặt đen nhẻm. Nhìn kỹ mới thấy mặt gã vài vết sẹo, dài nhưng chằng chịt, lẽ do chữa trị đàng hoàng nên vết thương lành , trông như những con rết bò lổm ngổm mặt.
Còn xe lăn đầu tóc bạc phơ nhưng chải chuốt gọn gàng, trạc ngoài sáu mươi tuổi. Ánh mắt ông lão đờ đẫn, sắc mặt u ám, trong tay ôm khư khư một chiếc đèn lồng, ánh nến bên trong chập chờn như tắt.
Hai đến cửa, gã thanh niên đẩy xe thu ô , dựng cột, rũ rũ nước mưa .
Có lẽ vì Ôn Thập Tam và Kỷ Vân Thư ở chỗ tối nên họ chú ý. Gã thanh niên đẩy xe lăn trong.
Không là thứ gì bỗng phản chiếu ánh sáng, một đốm sáng vuông vức lóe lên quét qua mắt Kỷ Vân Thư. Ánh sáng chói lòa khiến cô nheo mắt , theo bản năng đầu . Đến khi cô thì hai nọ trong .
Bên trong từ đường.
Tiếng bánh xe lăn kẽo kẹt vang lên chói tai, gây sự chú ý lớn khiến đều .
Một ông già xe lăn ôm đèn lồng như mất hồn, ánh mắt ngây dại. Một gã thanh niên ướt như chuột lột, mặt đầy sẹo nhưng cử chỉ hiền lành, giống kẻ ác.
Trưởng thôn thấy vội chạy tới vỗ vai gã thanh niên một cái, nhắc nhở: "Trương Đại Tề, cái gì thế? Không thấy hai vị Vương gia đang ở đây ?"
Người tên Trương Đại Tề vẻ nhút nhát, ánh mắt quét qua hai "ông lớn" đó, lộ rõ vẻ hoảng sợ. Gã nắm chặt hai tay một cách vụng về, khom vái chào, giọng ồm ồm vang lên: “Tiểu nhân cố ý kinh động hai vị Vương gia, xin tha mạng."
Miệng mồm cũng đến nỗi vụng về!
Cảnh Dung định mở miệng "Không ", thì Cảnh Diệc nhanh nhảu cướp lời: “Không cần sợ hãi, chúng kẻ cùng hung cực ác gì, thể tùy tiện phạt chứ?"
Lúc nên ném trả ba chữ "Giả mèo chuột" nhỉ? là tự vả mặt !
Trương Đại Tề thở phào nhẹ nhõm, co nép sang một bên.
Trưởng thôn hỏi gã: "Cậu ở nhà chăm sóc cha , chạy đến đây gì?"
"Trưởng thôn, lúc nãy nước lớn cũng ngập nhà cháu , đành chạy qua đây thôi."
"Sao thế ?"
"Trong nhà nhiều đồ đạc kịp dọn , giờ chẳng thế nào."
"Thôi là , hai cha con cứ ở tạm trong từ đường, đợi nước rút tính tiếp."
"Đành thôi ạ."
Trương Đại Tề đẩy cha sang một góc, chen chúc cùng dân làng.
Cảnh Dung bầu trời như thủng lỗ bên ngoài, trưởng thôn đang rầu rĩ, an ủi: "Trưởng thôn, ông đừng quá lo lắng. Tuy trận mưa lớn phá hỏng nhiều nhà cửa, khiến bà con chạy nạn, nhưng Bổn vương nhất định sẽ bẩm báo lên triều đình, mong sớm sự hỗ trợ để bù đắp thiệt hại cho ."
Ý là... sẽ cấp ngân lượng cứu trợ ?