NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 754: Thuốc hay cứu mạng
Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:42
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dân làng trong từ đường , ai nấy đều mừng rỡ vô cùng.
Trưởng thôn tươi như hoa: "Đa tạ Vương gia, ngài đúng là ân nhân cứu mạng của thôn Trương gia chúng ."
Chỉ thiếu điều tam bái cửu khấu nữa thôi!
Nào ngờ, Cảnh Diệc lạnh lùng tạt ngay một gáo nước lạnh: "Trưởng thôn, ông khoan hẵng vội cảm tạ sớm thế."
Hửm? Xem định giở trò gì đây. Trưởng thôn ngơ ngác hiểu.
Cảnh Diệc Cảnh Dung, giọng điệu đầy vẻ nhắc nhở: "Triều đình cứu trợ xưa nay đều quy định, chuyện gì cũng kinh động đến triều đình . Nếu cứ hễ các phủ các châu xảy chút chuyện vặt vãnh cũng bẩm báo lên , thì chẳng loạn luật lệ Đại Lâm ?"
"Lời tuy là , nhưng tình cảnh thôn Trương gia ngài và đều tận mắt chứng kiến. Mưa lớn kéo dài gây ngập lụt, tuy thiệt hại về nhưng nhà cửa đổ nát, tổn thất nặng nề, triều đình lý do gì để ngơ."
"Theo lời ngài , chắc Hộ bộ sẽ bận tối mắt tối mũi mất!"
Rõ ràng là giọng điệu châm chọc.
Cảnh Dung liếc một cái: "Tóm , sẽ cố gắng hết sức để tranh thủ."
"Ngài cố gắng hết sức, nhưng bá quan trong triều chắc đồng tình."
Đồ khốn! Ý là sẽ xúi giục triều thần ngăn cản chứ gì.
Với tình hình của thôn Trương gia, e rằng khó xin ngân lượng cứu trợ. Dù trận lụt phạm vi ảnh hưởng lớn, thương vong, đến lúc đó chỉ cần bọn Cảnh Diệc lôi luật lệ Đại Lâm lý, e là Hoàng đế dù thương dân như con cũng khó lòng "mưa móc thấm đều".
Chắc sắp một trận "võ mồm" nảy lửa nữa đây! Cảnh Dung chẳng buồn đôi co với .
Trưởng thôn thấy hai vị Vương gia tranh luận thì dám xen , trong lòng thầm cầu khấn triều đình nhất định sẽ cứu giúp.
Lúc Ôn Thập Tam và Kỷ Vân Thư cũng bước , ai về chỗ nấy xuống.
Thấy sắc mặt Kỷ Vân Thư , Cảnh Dung hỏi: "Xem cuộc chuyện vui vẻ gì."
Im lặng! Coi như là thừa nhận.
là chẳng vui vẻ gì. Cô cảm thán: "Có lẽ một , ông trời cũng cho ."
"Làm kẻ , do ông trời quyết định.”
Cảnh Dung : “Một nếu hướng thiện, dù thế nào cũng sẽ về phía chính nghĩa. Còn nếu ác, dù cho tất cả những gì , cuối cùng vẫn sẽ trượt dài trong tội . Ta và nàng tuy tin Phật, nhưng chung quy vẫn nên tin một câu: Thiện ác đáo đầu chung hữu báo."
Trong lòng cô vốn đang u ám, xong những lời bỗng thấy mây mù tan biến. Cô gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.
"Ngài đúng."
Cô mỉm nhẹ, bưng chén lên định uống thì...
Nghe thấy một tràng ho khan dữ dội!
Nhìn theo hướng phát tiếng ho, thấy ông lão xe lăn lúc nãy đang ho sù sụ, mặt đỏ gay, cả bỗng ngã nhào từ xe xuống đất.
"Bịch" một tiếng nặng nề.
Trương Đại Tề vội vàng đỡ cha dậy: "Cha, cha chứ?"
"Khụ khụ..."
Ho cả máu. Mọi xung quanh xúm , lo lắng .
"Cha ơi!"
Ông lão ho thêm vài tiếng nữa mới dừng, nhưng thở hổn hển như sắp c.h.ế.t. Trưởng thôn vội chạy tới, đập đập tay lòng bàn tay than: "Thế thì đây? Ngoài trời mưa to thế , mà mời đại phu?"
Trương Đại Tề một tay vuốt n.g.ự.c cha giúp ông thuận khí cho dễ chịu hơn.
Thấy , Kỷ Vân Thư dậy, rẽ đám đông bước tới, xổm xuống bên cạnh ông lão.
"Để xem thử."
"Công t.ử là đại phu ?”
Trương Đại Tề hỏi.
Cô lắc đầu: "Ta ."
"Vậy..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-754-thuoc-hay-cuu-mang.html.]
Không đợi gã nghi ngờ thêm, cô đặt tay lên n.g.ự.c ông lão, ấn nhẹ vài cái, mày nhíu . Sau đó, cô lấy một lọ t.h.u.ố.c tinh xảo, đổ một viên.
Đang định cho ông lão uống thì...
"Khoan ."
Trương Đại Tề ngăn , hỏi: "Công t.ử cho cha uống t.h.u.ố.c gì ?"
"Đây là t.h.u.ố.c cứu mạng."
Không giải thích nhiều lời, cô nhét viên t.h.u.ố.c miệng ông lão.
"Lấy nước đây."
Có lập tức đưa tới một bát nước. Ông lão uống xong, tựa lòng con trai một lúc thì thở bình hơn nhiều.
Trương Đại Tề lúc mới yên tâm: "Đa tạ vị công t.ử ."
"Không gì."
Cô khiêm tốn đáp. Trưởng thôn vội hô hào đỡ ông lão dậy: "Mấy các đỡ ông Trương phía từ đường nghỉ ngơi ."
Mấy xúm , đỡ ông lão lên xe lăn.
Kỷ Vân Thư chợt ngửi thấy mùi gì đó? Mùi quen, nhưng chỉ thoáng qua biến mất. Cô cũng nghĩ nhiều.
Trưởng thôn cảm kích : "Vừa thật đa tạ công t.ử tay giúp đỡ."
"Chuyện nhỏ thôi mà."
Cô về chỗ , bắt gặp ngay ánh mắt đầy thắc mắc của Cảnh Dung. Hắn hỏi: "Nàng học nghề y cứu từ bao giờ thế?"
"Đôi tay của sờ c.h.ế.t thì , chứ gì cứu ?"
"Vậy là ?"
"Viên t.h.u.ố.c cho ông lão uống là Mạc Nhược đưa cho , là t.h.u.ố.c cứu mạng. Ta nghĩ chắc thể cứu nên cho uống thử, thực tế chứng minh là hiệu quả thật."
"Tại đưa t.h.u.ố.c cho nàng?"
Chuyện ... thế nào đây nhỉ? Chẳng lẽ bảo Cảnh Dung là trúng độc thiềm thừ, thể phát tác bất cứ lúc nào nên Mạc Nhược đưa t.h.u.ố.c phòng ?
Lời đến bên miệng thành: "Chắc là lo thương chăng? Ngài cũng đấy, dọc đường đầu trâu mặt ngựa nhiều vô kể."
Lý do hợp lý.
câu đó lọt tai Cảnh Diệc. Cái gọi là "đầu trâu mặt ngựa", đương nhiên là đang ám chỉ .
Hắn rung cả vai, mắt thèm về phía , buông một câu: "Nếu tận thì Đại La Thần Tiên cũng chẳng cứu ."
Mồm miệng độc địa thật!
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung chẳng thèm chấp.
Cảnh Dung sang hỏi trưởng thôn: "Ông lão mắc bệnh gì ?"
Trưởng thôn đáp: "Đều là bệnh cũ cả , cũng là do..."
Ông ngập ngừng thôi.
Kỷ Vân Thư lấy lạ: "Trưởng thôn, tại hạ thấy ông lão dường như ẩn tình gì đó, ông cứ , Vương gia và tại hạ thể nghĩ cách giúp đỡ."
"Thực ... bệnh tật gì.”
Trưởng thôn kể: “Lúc về chuyện Đại Phật trong thôn, từ khi tượng Phật nứt, trong thôn nhiều thanh niên trai tráng c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Mấy năm , con trai của ông Trương cũng mất. Từ đó ông trở nên điên điên khùng khùng, lúc nào cũng ngẩn ngơ. Không lâu , ông ngã gãy chân, cứ thế sức khỏe ngày càng suy kiệt."
Thảo nào! Nỗi đau mất con quá lớn.
...
"Người tên Trương Đại Tề cũng là con trai ông mà."
" , ông Trương thực ba con trai. vì chuyện lạ trong thôn, một c.h.ế.t, một bỏ , chỉ còn Trương Đại Tề ở bên cạnh chăm sóc cha già. Cậu cũng là đáng thương, cha thì thần trí tỉnh táo, thường xuyên cầm d.a.o rạch nát mặt con . Thật tội nghiệp, đếm thử xem, khuôn mặt đó tới bảy vết sẹo. Lớn tuổi thế mà vẫn lấy vợ."
Nghe mà thấy thương cảm!