NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 755: Ngốc Tứ?

Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:43
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời xưa, đàn ông mười sáu tuổi thê đầy đàn, bộ dạng Trương Đại Tề chắc cũng ba mươi . Diện mạo vợ, ở trong thôn dĩ nhiên lời tiếng . Huống hồ còn ông bố điên khùng, thử hỏi cô nương nào dám gả ?

Kỷ Vân Thư chút đồng cảm, liếc Cảnh Dung bên cạnh. Tên cũng sắp hai lăm , một vợ một cũng , xem cũng chẳng khá khẩm hơn Trương Đại Tề là bao.

Kể xong chuyện nhà ông Trương, trưởng thôn im bặt, dám phiền nữa. Ngoài trời mưa vẫn xối xả, bóng tối bao trùm .

Kinh Triệu Doãn suy nghĩ một hồi, khom tiến , nhíu mày thì thầm tai Cảnh Dung: "Vương gia, xem chừng hôm nay . Mưa lớn thế chắc nhất thời tạnh ngay , vả trời cũng tối đen ."

"Ý ngươi là?"

"Tối nay chắc đây thôi."

cũng chẳng !

Cảnh Dung trầm ngâm giây lát, xoay xoay chén trong tay : "Xem tình hình thế nào ."

Nếu thì .

"Vâng.”

Kinh Triệu Doãn lui về chỗ cũ.

lúc đó, cửa lớn đột nhiên đẩy mạnh, một nam t.ử chừng mười bảy mười tám tuổi lao . Người ướt sũng, gầy như que củi, quần áo rách rưới tả tơi, tóc tai bù xù che khuất hơn nửa khuôn mặt bẩn thỉu. Lờ mờ chỉ thấy đôi mắt đen láy và đôi môi khô nứt rỉ máu. Gã co ro rụt cổ, mười ngón tay đen sì cáu bẩn liên tục cào cấu lên cổ và vai trần, khiến da thịt cào nát, m.á.u me be bét, chỗ còn mưng mủ, trông kinh tởm. Máu rỉ hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt đất gồ ghề.

Đôi giày chân rách nát, lòng bàn chân như giẫm trực tiếp lên nền đất.

Kỳ lạ hơn là nhe cái miệng khô khốc "hề hề", nước miếng chảy ròng ròng.

Người ...

Dân làng trong từ đường thi ném cho gã những ánh mắt ghẻ lạnh, còn mặt , bịt miệng như sắp nôn.

Thế nhưng Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư, Cảnh Diệc và Ôn Thập Tam tò mò quan sát gã.

Trưởng thôn vội chạy chắn mặt, lớn tiếng quát: "Ngốc Tứ, ngươi chạy đây gì? Mau ..."

Định đuổi !

Kẻ tên Ngốc Tứ vẫn cứ "hề hề", yên chịu nhúc nhích.

"Mau ! Cười ngây ngô cái gì?"

"Hề hề..."

"Ngươi đ.á.n.h bây giờ!"

Mặc cho trưởng thôn dọa nạt, Ngốc Tứ vẫn trơ đó. Trưởng thôn mất kiên nhẫn, nghiến răng ken két, nhưng ngại hai vị Vương gia ở đây nên dám nổi trận lôi đình, đành gọi hai thanh niên to khỏe lôi cổ gã ngoài.

"Khoan .”

Cảnh Dung lên tiếng.

Động tác đuổi dừng . Trưởng thôn ngơ ngác, khom lưng hỏi: "Vương gia?"

"Ngoài trời mưa to gió lớn như , ông đuổi ngoài, chẳng khác nào bắt chịu c.h.ế.t ?"

" bộ dạng thằng Ngốc Tứ thế , thảo dân sợ nó mạo phạm Vương gia."

"Hắn là kẻ đại ác ư?"

"Không ."

"Kẻ đại gian?"

"Không ."

Hỏi một câu đáp một câu!

Cảnh Dung nghiêm mặt : "Đã , thì thể mạo phạm Bổn vương? Từ đường rộng rãi thế , chẳng lẽ chứa nổi một ?"

Trưởng thôn toát mồ hôi hột.

Vội vàng giải thích: "Không Vương gia, ngài bộ dạng nó xem.”

Mặt đầy vẻ chê bai: “Thằng cha , bình thường cứ điên điên khùng khùng, ngợm tự cào cấu nát bươm, lỡ như..."

"Không lỡ như!"

Cảnh Dung bác bỏ thẳng thừng. Ánh mắt trầm xuống Ngốc Tứ đang ngây ngô gãi cổ, : "Bệnh tật của con do bản họ . Đã là cùng thôn, thương cảm thì thôi, trời mưa to gió lớn, ai cũng gặp nạn, ông đuổi ngoài. Là trưởng thôn, trách nhiệm của ông là giải quyết vấn đề cho dân, chứ ném vấn đề ngoài mặc kệ."

Giọng điệu bình thản nhưng mang đầy vẻ răn đe.

Trưởng thôn cứng họng, ngẩn một lúc mới méo xệch miệng đáp: "Vâng , Vương gia dạy .”

Nói xong ông tránh sang một bên, với Ngốc Tứ giọng hòa hoãn hơn: "Ngốc Tứ, Vương gia cho ngươi ở , nhưng ngươi tuyệt đối quậy phá , cứ ngoan ở đó là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-755-ngoc-tu.html.]

"Hề hề."

Ngốc Tứ nghiêng đầu, chẳng thèm để lọt tai lời nào. Gã dùng ngón tay dính đầy m.á.u gạt mớ tóc lòa xòa mặt, bỗng bước tới hai bước, chằm chằm Cảnh Diệc nãy giờ vẫn im lặng ngây ngô.

Nụ đó trông thật rợn .

Cảnh Diệc cũng chẳng , thẳng mắt gã như thể thấu tâm can tên ngốc.

"Ngươi gì?"

"Đá... đá."

"Đá?"

Ngốc Tứ đưa tay chỉ miếng ngọc bội hình tròn bên hông , miệng toe toét, nước dãi chảy ròng ròng.

Cảnh Diệc cúi xuống thắt lưng, hiểu ý tên ngốc, khóe môi nhếch lên nụ tà ác. Hắn giật miếng ngọc bội xuống, đung đưa ngón tay.

Định trêu chọc gã!

"Muốn cái hả?"

"Đá."

"Đây đá."

"Đá."

"Được , ngươi đây, cho.”

Cảnh Diệc đưa tay phía .

Mắt Ngốc Tứ sáng rực, hai tay xoa n.g.ự.c một lúc lê bước tới, đưa tay định chộp lấy...

Năm ngón tay đen đúa dính đầy m.á.u và ghét bẩn.

Vừa chạm miếng ngọc, Cảnh Diệc rụt tay , nắm chặt miếng ngọc trong lòng bàn tay.

"Đá, đá..."

"Đồ ngốc, thứ trong tay Bổn vương là đá."

"A a a!"

Ngốc Tứ bắt đầu cuống lên. Cảnh Diệc tỏ vẻ thích thú, khuôn mặt lộ rõ vẻ biến thái.

"Đá... đá...”

Gã cứ lảm nhảm mãi.

Trưởng thôn vội kéo áo gã: "Ngươi còn loạn là vứt ngươi ngoài đấy."

"A... đá...”

Gã vẫn chằm chằm tay Cảnh Diệc.

Thấy , Kỷ Vân Thư vội : "Ngươi đây.”

Cô vẫy tay.

Ngốc Tứ sang . Chỉ thấy Kỷ Vân Thư tháo một hạt châu thắt lưng xuống, đặt lòng bàn tay.

"Ta cho ngươi viên đá , ?”

Cô hỏi.

Ngốc Tứ gật đầu lia lịa, chạy tới chộp lấy hạt châu trong tay cô. Quý như vàng!

"Đá, của , của ..."

Là của ngươi, ai giành của ngươi . Gã lúc mới mãn nguyện góc trong cùng xuống đất.

Kỷ Vân Thư thấy xót xa cho gã. Con mắc bệnh thế là khổ lắm , còn đời ghét bỏ. Thử hỏi nếu cha gã còn sống, chắc sẽ đau lòng bao.

Thế nhưng Cảnh Diệc khẩy khinh bỉ, buông một câu: " bụng quá nhỉ!"

Vô vị.

Một lát , thấy Trương Đại Tề ủ rũ từ phía , hai tay cứ xoa đầy lo lắng. Chắc là đang lo cho bệnh tình của cha.

Người quả thực là một đứa con hiếu thảo!

Thế nhưng... khi Ngốc Tứ thấy gã...

 

 

Loading...