NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 759: Ngôi vị Trạng Nguyên lẽ ra phải thuộc về ngươi
Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:40:47
Lượt xem: 106
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai nhóm về đến đường lớn kinh thành bèn tách theo hai hướng khác . Một bên về phủ Diệc Vương, một bên về phủ Dung Vương. Nước sông phạm nước giếng!
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư chân bước phủ, chân gia nhân bẩm báo: “Bẩm Vương gia, Thương đại nhân cầu kiến."
"Thương đại nhân?"
Lục trí nhớ một hồi, trong triều nhân vật ?
Gia nhân khom : "Là Thương đại nhân, Biên tu của Hàn Lâm Viện. Hôm qua ngài đến một , nhưng lúc đó Vương gia ngoại thành nên tiểu nhân mời ngài về, hôm nay ngài đến."
À! Hóa là Thương Trác của thư viện Minh Sơn.
Gia nhân hỏi: "Vương gia gặp ạ?"
Theo lý mà , Thương Trác nhậm chức lâu, giờ đến phủ Dung Vương , khó tránh khỏi đàm tiếu. dù cũng từng duyên gặp gỡ, đến tận nơi, chẳng lẽ đuổi ?
Cảnh Dung Kỷ Vân Thư: "Cô thấy thế nào?"
"Người đến hai , dù là việc quan trọng chuyện phiếm, mời một chút cũng chẳng ."
"Ừ."
Thế là cho mời .
Một lát , Thương Trác theo chân gia nhân bước . Hắn mặc thường phục, tay bê một chiếc hộp dài, mắt xuống đất, giữ đúng phép tắc của kẻ quan, cung kính vô cùng.
Đi đến giữa phòng, cúi rạp hành lễ: "Tham kiến Dung Vương."
Mấy tháng gặp, thêm vài phần khí chất quan trường.
"Thương đại nhân cần đa lễ."
"Lẽ ngày Vương gia về kinh hạ quan đến bái phỏng ngay, nhưng vì vướng bận nhiều việc, mãi hôm qua mới rảnh rỗi đến . Nào ngờ Vương gia bận vụ án cái giếng cạn ở phủ, nên hôm nay mạo đến nữa, mong phiền Vương gia."
Vẫn khiêm tốn lễ độ như xưa.
Cảnh Dung quan sát một lượt: "Mới đó mấy tháng gặp, ngươi đỗ đạt quan, Bổn vương cũng nên chúc mừng một tiếng."
"Là nhờ hồng phúc của Vương gia che chở nên hạ quan mới Hàn Lâm Viện, nhận chức Biên tu."
"Là do ngươi tự bản lĩnh mới đúng!"
Lời của Cảnh Dung khách sáo. Tài năng của Thương Trác ai nấy đều , học rộng tài cao, khả năng chép tranh thần sầu. Vẽ tranh , chữ . Chức Biên tu ở Hàn Lâm Viện quả thực chút thiệt thòi cho .
Thương Trác mỉm , cúi đầu sang Kỷ Vân Thư, cũng thi lễ: “Ra mắt Kỷ ."
Kỷ Vân Thư dậy đáp lễ: "Thương đại nhân hữu lễ."
"Không ngờ còn thể gặp ở kinh thành, đúng là may mắn cho Thương mỗ."
"Lúc chia tay ở thư viện Minh Sơn, tại hạ tin chắc đại nhân sẽ đỗ cao, nay thành sự thật, quả là danh bất hư truyền."
"Mượn lời lành của .”
Thương Trác khách sáo.
Sau đó, đưa chiếc hộp tay về phía Cảnh Dung, : "Biết Vương gia bao giờ nhận lễ vật triều đình, hạ quan chỉ mang đến chút tấm lòng, mong Vương gia chê."
Không lễ vật, là tấm lòng. Lý do khiến thể từ chối!
Cảnh Dung nhận lấy, mở hộp , bên trong là một cuộn tranh. Mở dây buộc, trải tranh . Hóa là một bức tranh "Bách Điểu Đồ"! Trong tranh, bầy chim trong rừng con thì nô đùa, con thì dang cánh, con đậu cành... sống động như thật.
Thương Trác : "Không Vương gia thích gì, bèn mạo vẽ bức tranh sở trường nhất của hạ quan."
Cảnh Dung ngắm tranh, gật đầu khen ngợi: "Quả nhiên tranh của Thương đại nhân xứng danh thần bút, cảnh vật trong tranh như hiện mắt, sống động vô cùng."
"Đa tạ Vương gia quá khen, chỉ là chút tài mọn, Vương gia thích là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-759-ngoi-vi-trang-nguyen-le-ra-phai-thuoc-ve-nguoi.html.]
"Bức tranh Bổn vương thích."
Hắn đưa tranh cho Kỷ Vân Thư cùng thưởng thức. Tinh thần của bức tranh khiến ngay cả Kỷ Vân Thư cũng thán phục.
"Tin rằng đời thể vẽ loài chim truyền thần đến thế, chỉ Thương đại nhân mà thôi.”
Lời khen từ đáy lòng.
Thương Trác cúi đầu cảm tạ.
Cuộn tranh , Kỷ Vân Thư chợt hỏi: "Phải , ... Lâm Thù hiện giờ ? Nghe đỗ Trạng Nguyên, Tu soạn, ngươi và cùng ở Hàn Lâm Viện, chắc chút ít."
Nhắc đến đó, sắc mặt Thương Trác trầm xuống.
Hắn thành thật đáp: "Không giấu gì và Vương gia, từ ngày Hoàng thượng hạ chỉ công bố bảng vàng, và Lâm đại nhân còn kiểu cãi cọ ầm ĩ, hồ đồ như hồi ở thư viện nữa. Ta và ... tuy cùng ở Hàn Lâm Viện, nhưng là quan Tu soạn, tiếp xúc với văn thư hoàng thất, còn chỉ là Biên tu, lo việc sắp xếp hồ sơ lục bộ, nên... ít khi giao tiếp."
Lời đầy ẩn ý.
Cảnh Dung thẳng: "Là do Diệc Vương ?"
Thương Trác kinh ngạc: "Sao Vương gia ?"
Hắn là Vương gia, ?
"Chuyện trong triều, sáng mắt ai cũng thấy. Hơn nữa hôm Bổn vương về kinh, Dư Thiếu Khanh của Đại Lý Tự về chuyện của Lâm đại nhân. Nghĩ , đỗ Trạng Nguyên cũng là nhờ ơn của Diệc Vương."
Cảnh Dung gọi Lâm Thù một tiếng "Lâm đại nhân"!
" là như .”
Thương Trác thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Ngay hôm khi Hoàng thượng định bảng vàng, Diệc Vương sai đón về phủ. Lẽ sức can ngăn, nhưng tính khí Lâm Thù thế nào Vương gia và đều rõ, mà cố chấp thì ai cũng cản nổi."
"Mỗi một lựa chọn, thể ép buộc. Chỉ là... Bổn vương lo ngươi trong lòng oán hận."
"Vương gia là ý gì?"
"Luận về tài học nhân phẩm, ngươi đều vượt trội, hơn ba phần. Ngôi vị Trạng Nguyên lẽ thuộc về ngươi mới đúng. Lâm đại nhân nhờ Diệc Vương cửa mới phong Trạng Nguyên, trong lòng ngươi khó tránh khỏi cái gai.”
Cảnh Dung .
Thương Trác nhẹ, vẻ mặt thanh thản: "Hạ quan đỗ Nhất giáp là mãn nguyện , dám oán hận? Dẫu trong lòng cái gai thật, thì cũng chỉ là cái gai nhỏ xíu, đáng nhắc tới. Hơn nữa, đều là quan trong triều, dốc sức vì triều đình, phân biệt cao thấp."
Tấm lòng rộng mở, chút tiểu nhân.
Cảnh Dung: "Ngươi nghĩ như là nhất. Danh hiệu cũng chỉ là danh hiệu, nếu thực sự bản lĩnh, dù vứt ở nơi rừng sâu núi thẳm vẫn là nhân tài hữu dụng."
"Vương gia chí ."
"Bổn vương quả nhiên lầm ngươi. Ngươi thể buông bỏ oán hận, an tâm quan, tâm tính hiếm ."
Thương Trác mỉm .
Cảnh Dung phẩy tay: "Thôi, bàn chuyện nữa.”
Dù Lâm Thù giờ là của Diệc Vương, bàn luận lưng cũng vô nghĩa.
Sau đó ba hàn huyên thêm vài câu. Thương Trác còn việc công vụ nên tiện ở lâu. Trước khi , : "Nếu Vương gia việc cần dùng đến hạ quan, chỉ cần báo một tiếng, hạ quan nhất định sẽ dốc hết sức , từ nan."
Rõ ràng là đang bày tỏ lập trường!
Nhìn theo bóng lưng , Cảnh Dung : "Thương Trác tính tình điềm đạm, phân biệt rõ trắng đen. Tuy hiện giờ chỉ là Biên tu nhỏ nhoi, nhưng nếu Bổn vương trọng dụng, ngày ắt sẽ là cánh tay đắc lực của Bổn vương trong triều."
Đánh giá cao! Thực Cảnh Dung sớm ý định . Kỷ Vân Thư đương nhiên cũng tán thành.