NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 76: Cá cắn câu rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-05 15:46:31
Lượt xem: 335

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Lão phu nhân dù cũng là nắm quyền, bèn lên tiếng.

"Hai vị, chuyện qua . Thiên hạ luật pháp, nhà gia quy. Vân Thư đẩy con bé Linh Chi một cái, suýt hỏng tay con bé, nên cha nó mới dùng roi phạt nó, cũng coi như dạy dỗ nó, tránh để gả sang Vệ phủ gây rắc rối cho các vị."

Ái chà, đúng là một !

Vệ phu nhân dù cũng tôn trọng lớn tuổi, liếc chồng một cái, mím môi nhạt.

Dùng giọng điệu vẻ khách sáo : "Kỷ Lão phu nhân, Vân Thư hiểu chuyện ngoan ngoãn như thế, cho dù con bé phạm , nỡ lòng nào trách phạt? Có điều..."

Kéo dài giọng, bà khẩy một tiếng kín đáo.

Tiếp lời: "Có điều bà Vân Thư đẩy con bé Linh Chi? Ta thật tin nổi. Dù tính nết con bé Linh Chi thế nào cũng đôi chút."

Kỷ Linh Chi tuy nhỏ tuổi nhưng theo tam ca Kỷ Nguyên Chức của nó thì đủ chuyện xa.

Bởi vì bảo bối của bà thường xuyên hai kẻ đê tiện đó bắt nạt.

Kỷ Thư Hàn và Kỷ Lão phu nhân cũng chẳng còn lời nào để lấp liếm, cả hai rơi tình thế khá khó xử.

Bên , Vệ Dịch và Kỷ Vân Thư khỏi tiền sảnh, chuẩn về Tây sương viện.

"Thư nhi, cõng cô nhé. Ta nhanh, đưa cô về nghỉ ngơi sớm, ?"

Vệ Dịch lúc vẫn còn lo lắng lắm.

Kỷ Vân Thư đầu , gật đầu: "Được."

Thế là Vệ Dịch khom xuống, đưa tấm lưng vững chãi mặt Kỷ Vân Thư, vỗ vai : "Thư nhi, lên ."

Giọng sang sảng!

Nhìn cảnh , Kỷ Vân Thư nhịn trộm, trong lòng thấy ấm áp lạ thường.

Kỷ Vân Thư leo lên lưng , Vệ Dịch giữ lấy chân cô, theo sự chỉ dẫn của cô về hướng Tây sương viện.

"Thư nhi, cô và ca ca giống , nhẹ quá." Vệ Dịch .

"Thế ?"

"Ừ."

Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ một chút, hỏi : "Vệ Dịch, ngươi thích lắm ?"

Hắn gật đầu lia lịa: "Thích, Vệ Dịch thích Thư nhi. Sau Thư nhi là nương t.ử của , sẽ sinh cho thật nhiều thật nhiều Vệ Dịch nhỏ."

Lại là Vệ Dịch nhỏ, đúng là ngươi tẩy não !

"Thế nếu... thích ngươi thì ?"

Lời cô khẽ, nhưng ghé sát tai Vệ Dịch nên rõ mồn một.

Khuôn mặt Vệ Dịch thoáng vẻ thất vọng, bước chân chậm , phồng má hỏi: "Là vì ngốc ?"

"Không ." Kỷ Vân Thư trả lời chắc nịch, ánh mắt ánh lên vẻ xót xa: "Vệ Dịch, ngươi ngốc chút nào, ngươi ? Ngươi thông minh, tinh tế hơn nhiều . Hơn nữa ngươi sự đơn thuần và chân thành mà khác . Ngươi là độc nhất vô nhị, ?"

"Thế tại tỷ tỷ thích ?"

, như thế, tại thích ?

"Bởi vì..." Trong lòng khác!

Câu Kỷ Vân Thư , chỉ bảo: "Thôi bỏ , ngươi hiểu ."

Lúc qua một hành lang gấp khúc.

Kỷ Vân Thư chắc chắn phía "tai mắt" theo, bèn vỗ vai Vệ Dịch: "Ngươi thả xuống."

"Không , Thư nhi cô đang thương, ."

"Ta thương, ngươi cứ thả xuống ."

Vệ Dịch ngẩn , lúc mới từ từ thả Kỷ Vân Thư xuống, cô chằm chằm đầy khó hiểu, vòng lưng chỉ trỏ: " mà Thư nhi, lưng cô thực sự m.á.u mà."

, đưa tay lưng quệt một ít "máu", nhanh chóng bôi lên môi Vệ Dịch.

Hỏi : "Ngươi nếm thử xem, m.á.u ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-76-ca-can-cau-roi.html.]

Vệ Dịch thè lưỡi l.i.ế.m môi, nheo mắt suy nghĩ, lí nhí : "Ta nếm ."

"Đồ ngốc, đây là màu vẽ, m.á.u ."

Giải thích xong, Kỷ Vân Thư tiếp.

Vệ Dịch chạy theo, bám riết hỏi màu vẽ là gì? Kỷ Vân Thư cũng giải thích thế nào, qua loa vài câu cho xong chuyện.

Hai qua vườn hoa hậu viện thì đột nhiên gọi .

"Hai các ngươi ."

Giọng quen thuộc quá.

Không Kỷ Mộ Thanh thì còn ai đây!

Kỷ Vân Thư theo hướng giọng , thấy trong đình giữa hồ cách đó xa, Kỷ Mộ Thanh đang đoan trang, nghiêng nghiêng, một tay đặt lên cột đình, tay cầm một chiếc hộp tinh xảo, đang rải thức ăn cho cá.

Cảnh tượng đó lẽ .

Kỷ Vân Thư thấy buồn nôn cực kỳ!

Trong đình còn Kỷ Linh Chi đang vẽ vời gì đó bàn đá.

Không tay suýt phế ? Mới qua mấy ngày cầm bút .

Lúc , Kỷ Linh Chi cũng về phía Kỷ Vân Thư, khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Kỷ Vân Thư vốn định lờ , dẫn Vệ Dịch tiếp, nhưng Kỷ Mộ Thanh châm chọc: "Đồ ngốc, hôm nay đến thăm nương t.ử tương lai ? mà đừng kỹ quá nhé, dù con hoang vẫn là con hoang, nhiều hỏng mắt đấy."

Thế mà ngươi còn !

Vệ Dịch hiểu ý ả, sang Kỷ Vân Thư thì thầm: "Thư nhi, tỷ tỷ gì thế?"

Nào ngờ, Kỷ Vân Thư hỏi ngược một câu: "Ngươi bơi ?"

Vệ Dịch lắc đầu.

"Ừ, thế thì ."

Hả? Ý gì ? Vệ Dịch ngơ ngác hiểu.

Kỷ Vân Thư nở nụ đầy thâm ý, cất bước theo hành lang mặt nước, tiến đình.

: "Tỷ tỷ gọi , việc gì ?"

"Không gì, thích thì gọi thôi, thích thế."

Mặt vênh váo, Kỷ Mộ Thanh quên rắc thêm ít thức ăn cho cá, nhưng bất chợt chú ý đến vết m.á.u lưng Kỷ Vân Thư, nhíu mũi: "Lưng ngươi?"

Kỷ Vân Thư : "Chỉ dính chút nước màu đỏ thôi, tỷ tỷ cần ngạc nhiên."

Kỷ Mộ Thanh nhếch môi khẩy!

Kỷ Vân Thư tiếp tục: "Vừa Vệ công t.ử đến phủ thăm , trong đình ngắm cảnh vườn hoa ." Kỷ Vân Thư sang với Vệ Dịch cùng : "Vệ Dịch, ngươi thích chỗ ?"

Hắn ngẩng đầu quanh một vòng, gật đầu: "Thích."

"Ai cho phép các ngươi đây? Ra ngoài, chỗ là của và đại tỷ tỷ." Kỷ Linh Chi chu mỏ quát tháo, dùng bút trong tay chỉ trỏ Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch đầy căm ghét.

"Linh Chi, loạn. Tam tỷ tỷ dẫn tên ngốc đến đây ngắm cảnh thì cứ để họ ngắm, kẻo Vệ phủ bảo chúng lễ nghĩa." Kỷ Mộ Thanh .

Kỷ Linh Chi rõ ràng vui, trừng mắt .

Nhóc con, lát nữa đứa đấy.

"Kia là cái gì thế?" Kỷ Vân Thư bỗng chỉ tay xuống mặt nước thốt lên.

Mấy ánh mắt đều theo hướng ngón tay cô, chẳng gì bất thường cả!

Nắm bắt sự tò mò của Kỷ Mộ Thanh, Kỷ Vân Thư bồi thêm: "Tỷ tỷ thấy ? Ở ngay mà."

"Đâu?"

Cá c.ắ.n câu !

...

 

Loading...