Thương Trác bao lâu thì Lộ Giang từ bên ngoài bước .
"Bẩm Vương gia, thuộc hạ cho dò la khắp kinh thành, nhưng thợ rèn cửa tiệm binh khí nào từng rèn loại d.a.o găm chỉ dài bốn tấc. Họ đều từng thấy loại d.a.o ở kinh thành. Thuộc hạ cho ngoại thành tìm kiếm, hy vọng sẽ manh mối."
"Thế bức họa gửi sang Hình bộ kết quả ?"
"Đã..."
Lời dứt thì thấy Dư Thiếu Khanh xách vạt áo vội vã chạy , giày ướt đẫm một nửa.
Ông vội nhà hành lễ: "Bẩm Vương gia."
"Dư Thiếu Khanh chuyện gì?"
"Hình bộ tin tức ạ."
"Nói."
Ông lấy một cuốn sổ từ trong tay áo , dâng lên cho Cảnh Dung, : "Hình bộ dựa theo bức họa, điều tra trong kinh thành, xác định danh tính của bảy bộ hài cốt. Sau đó chuyển sang Hộ bộ đối chiếu danh sách c.h.ế.t, gửi sang Đại Lý Tự. Hạ quan vội chép một bản mang sang đây."
Hình bộ việc cũng nhanh thật. Cảnh Dung mở cuốn sổ ! Bên trong ghi rõ tên tuổi, năm sinh, quê quán... của từng nạn nhân, vô cùng chi tiết.
"Đều là kinh thành?"
"Vâng."
Cảnh Dung đưa cuốn sổ cho Kỷ Vân Thư. Cô xem xét kỹ lưỡng, im lặng .
Cảnh Dung sang hỏi Dư Thiếu Khanh: "Hình bộ còn phát hiện gì khác ?"
"Tạm thời chỉ thế. Tuy nhiên Lệ Thượng thư hài cốt trong phòng nghiệm thi thể để lâu hơn chút, nhưng t.h.i t.h.ể Cao Mãnh lẽ một hai ngày nữa giao cho những cùng mang về quê an táng."
"Ừ, ngươi cứ bảo ông ."
"Vâng."
"Hình bộ tra hỏi bạn bè của bảy nạn nhân ? Hỏi kỹ chi tiết ?"
"Vẫn đang điều tra, chắc lát nữa mới kết quả. Hạ quan nhận danh sách từ Hộ bộ là mang sang ngay, kịp qua Hình bộ."
Trả lời rành rọt.
Bỗng nhiên, Kỷ Vân Thư cầm cuốn sổ thốt lên: "Lạ thật."
Hửm?
Cảnh Dung hỏi: "Sao ?"
"Những đều là..."
Đều là gì? Cảnh Dung, Dư Thiếu Khanh và Lộ Giang đều cô chằm chằm.
Kỷ Vân Thư giơ cuốn sổ lên : "Bảy nạn nhân đều một điểm chung."
"Điểm chung?"
"Đều sinh năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm."
Năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm?
Cảnh Dung cầm cuốn sổ xem kỹ nữa.
"Quả đúng là !"
Dư Thiếu Khanh thắc mắc: "Dù là thì liên quan gì đến vụ án?"
"Ta .”
Cô lắc đầu: “ linh tính mách bảo , tuyệt đối sự trùng hợp lớn đến thế. Vốn dĩ cách c.h.ế.t của bảy nạn nhân kỳ lạ , giờ thêm sự trùng hợp , nghĩ thể liên quan đến cách thức gây án của hung thủ."
Nói trắng là trực giác. Trên đời gì chuyện trùng hợp đến thế, sinh thời khắc âm nhiều, hung thủ g.i.ế.c ai cũng trúng phóc như ? Không mua xổ thì phí quá!
Mọi trầm ngâm.
Chợt Cảnh Dung lên tiếng: "Còn Cao Mãnh thì ? Hắn sinh giờ nào?"
"Ây da, hạ quan suýt quên mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-760-am-nien-am-nguyet-am-nhat-am-thoi.html.]
Dư Thiếu Khanh vỗ trán, lấy một cuốn sổ khác dâng lên: “Đây là thông tin của Cao Mãnh, ghi chép chi tiết, một do những cùng cung cấp."
Mở xem!
"Cũng sinh năm âm, tháng âm, ngày âm, giờ âm."
Tám , đều như . Vậy thì tuyệt đối trùng hợp. Vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng.
Cảnh Dung phân tích: "Chẳng lẽ hung thủ chọn nạn nhân đều là sinh thời khắc âm? Lại dùng cách thức kỳ quái để g.i.ế.c hại, chuyện giống như... một nghi thức tế lễ."
"Tế lễ?”
Kỷ Vân Thư kinh ngạc: “Sao ngài ?"
"Chỉ là đoán thôi. Nửa năm rời kinh qua ít nơi, từng về một nghi thức tế lễ vô cùng rùng rợn. Đó là trói những sinh cùng ngày cột sắt nung đỏ, thiêu c.h.ế.t để tế thần linh. Ta chỉ kể chứ thấy bao giờ, nhưng vụ án bề ngoài năm sáu phần tương đồng."
"Nếu đúng là thì đáng sợ quá.”
Dư Thiếu Khanh rùng .
Cảnh Dung: " án phá xong, thể kết luận vội vàng."
Kỷ Vân Thư: " , huyền cơ của vụ án manh mối, nên kết luận quá sớm kẻo rối loạn đội hình."
"Vương gia và Kỷ ."
Dù chỉ là phỏng đoán nhưng nó như một màn sương mù khiến lòng càng thêm rối bời.
"Dư Thiếu Khanh, ngươi tạm thời về Đại Lý Tự, báo cho Hình bộ một tiếng. Dựa theo danh sách bảy hài cốt, nhất định tra hỏi kỹ xem c.h.ế.t lúc sinh tiền những ? Trước khi mất tích giao du với ai? Hoặc... chuyện gì kỳ lạ xảy ? Phải hỏi cho rõ ràng, bỏ sót chi tiết nào."
"Vâng, hạ quan xin cáo lui."
Đang định rời , Dư Thiếu Khanh sực nhớ điều gì hỏi : "Phải , lúc nãy hạ quan cửa gặp Thương đại nhân, ngài đến đây việc gì?"
Cảnh Dung đáp: "Thương đại nhân là quan , chỉ đặc biệt qua hỏi thăm về vụ án cái giếng cạn thôi."
"Ra là ."
Không hỏi thêm nữa, ông vội vàng rời .
Hôm nay phủ Dung Vương thế nào mà khách khứa tấp nập. Dư Thiếu Khanh , Mạc Nhược đến.
Tên vẫn như khi, dáng xiêu vẹo, chân nam đá chân chiêu, tay xách bầu rượu đung đưa. Vừa uống. Vào đến nơi, đặt m.ô.n.g phịch xuống ghế, chẳng coi là khách.
Cảnh Dung liếc : "Tên sâu rượu , đến chỗ gì?"
"Sao? Không việc thì đến ?"
"Chỉ là cái mùi rượu ngươi, Bổn vương chịu nổi."
Mạc Nhược chỉ tay Kỷ Vân Thư đang điềm nhiên đó: "Người là Kỷ uống một giọt rượu nào còn chịu , ngươi đường đường là đấng nam nhi mà hẹp hòi quá đấy."
Cảnh Dung cạn lời: "Nếu Bổn vương hẹp hòi thì ngươi ném ngoài từ lâu ."
Ha ha. Hắn , tu một ngụm rượu. Rồi nheo đôi mắt say lờ đờ : "Nghe tối qua các ngủ thôn Trương gia ngoại thành, còn xảy án mạng nữa hả?"
Hửm? Tin tức của tên cũng nhanh nhạy thật.
"Sao ngươi ?”
Kỷ Vân Thư hỏi.
Hắn chỉ tai : "Ta tuy quan, nhưng tai thính lắm, trong kinh thành gió thổi cỏ lay gì mà ."
"Vậy ngươi thử xem vụ án cái giếng cạn là thế nào?”
Kỷ Vân Thư đ.á.n.h đố .
"Cô nhắc vụ án đó thì thôi, nhắc đến là thấy lạ.”
Hắn dậy về phía cô, lấy chiếc khăn tay lúc gửi đến Dụ Hoa Các, nắm trong tay hỏi: "Kỷ , cô trêu đấy ? Bảo là tìm thứ gì đó cho xem, bên trong trống thế ?"
"Trống ?”
Kỷ Vân Thư giật lấy chiếc khăn, mày nhíu chặt, kinh ngạc: "Đồ bên trong ?"
"Đó cũng là điều đặc biệt đến đây để hỏi cô đấy!"