Bị Kỷ Vân Thư khơi dậy sự tò mò mãnh liệt, Kỷ Mộ Thanh sấn gần cô. Trong lúc , ả Kỷ Vân Thư dẫn đến mép đình.
Đình bát giác bốn mặt kín, bốn mặt hở. Vị trí hai là mặt hở, gì che chắn, sơ sẩy một chút là rơi xuống nước ngay!
"Rốt cuộc là ở ? Ngươi chỉ cho kỹ xem nào, là cái gì thế?"
"Thứ đó thật, nếu vớt lên , chắc chắn tỷ tỷ sẽ thích."
"Ta thấy!"
Kỷ Mộ Thanh sốt ruột, kiễng chân lên ngó nghiêng.
Cái tính từ bé đến lớn đổi!
Cứ chỗ nào chuyện lạ, chuyện bát quái là ả thích hóng hớt cho bằng !
Danh hiệu nhất paparazzi thời hiện đại, Trác Vỹ cũng nhường ngôi cho ả!
Chính vì Kỷ Mộ Thanh "nghiên cứu" quá chăm chú nên hề nhận nụ quỷ dị dần hiện lên khóe môi Kỷ Vân Thư.
Kỷ Vân Thư lùi một bước, đầu Kỷ Linh Chi. Con bé cũng đang cố rướn cổ xuống mặt nước!
Nhìn , , cho kỹ .
Lát nữa cho ngươi kỹ hơn nhé!
"Linh Chi, bế lên, cao hơn chút sẽ thấy." Kỷ Vân Thư dịu dàng .
Kỷ Linh Chi đảo mắt, thực nó cũng tò mò, dù vẻ mặt chê bai nhưng vẫn đồng ý.
"Thế ngươi bế cẩn thận đấy, ngã là mách tổ mẫu ngay."
"Ừ."
Kỷ Linh Chi giơ hai tay về phía cô, nghiêng đầu, vẻ bề !
Thấy Kỷ Vân Thư cúi xuống chuẩn bế, nào ngờ tay Kỷ Vân Thư ôm eo nó mà ấn mạnh lên đôi vai gầy nhỏ.
Cùng lúc đó, Kỷ Vân Thư nhanh chóng di chuyển chân, nghiêng sang một bên.
Kỷ Linh Chi ấn vai, đồng thời kéo mạnh một cái, hình nhỏ bé lao thẳng về phía lưng Kỷ Mộ Thanh. Đôi tay giơ cao quá đầu của nó vô tình đập mạnh lưng Kỷ Mộ Thanh.
"Á!"
Tõm...
Chỉ thấy cả Kỷ Mộ Thanh rơi xuống nước, bộ áo gấm xanh lam dập dềnh mặt nước.
Cảnh tượng đó... thực cũng khá !
"Cứu mạng! Cứu..." Kỷ Mộ Thanh vùng vẫy trong nước, khí chất cao quý bay biến sạch.
Kỷ Linh Chi sợ c.h.ế.t khiếp, hai tay vẫn chới với trong trung, hoảng loạn tột độ.
Vệ Dịch nãy giờ im lặng cũng vội chạy tới, thấy nhấp nhô nước cũng hoảng, khổ nỗi là vịt cạn!
"Thư nhi, tỷ tỷ rơi xuống nước , bây giờ?" Vệ Dịch cuống quýt.
Làm bây giờ? Mặc kệ chứ !
Kỷ Vân Thư đáp, chỉ lạnh lùng . Khoảnh khắc , cô thực sự mong Kỷ Mộ Thanh c.h.ế.t đuối cho !
, cô chỉ dạy dỗ Kỷ Mộ Thanh, mục đích là Kỷ Linh Chi.
"Người , mau tới đây, mau cứu đại tỷ tỷ của , ..." Kỷ Linh Chi giậm chân bình bịch, quên trừng mắt Kỷ Vân Thư đang điềm nhiên như , nắm chặt nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h cô, miệng gào lên: "Tại ngươi hết, tại ngươi..."
Nào ngờ nắm đ.ấ.m Kỷ Vân Thư bắt gọn, giây tiếp theo, tay vung lên, tát mạnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỷ Linh Chi.
"Tại đẩy đại tỷ xuống nước? Không ai dạy dỗ, càng ngày càng khó bảo ."
Chiêu "gậy ông đập lưng ông" dùng thật.
Bị tát một cái, Kỷ Linh Chi ngơ ngác!
Đôi mắt ngây thơ mở to hết cỡ, quên cả việc đại tỷ yêu của đang uống no nước hồ trộn thức ăn cho cá.
Vệ Dịch cũng hành động của Kỷ Vân Thư dọa sợ, dám ho he.
"Cứu mạng, cứu... , cứu..." Kỷ Mộ Thanh vẫn đang vùng vẫy.
Mắt thấy sắp chìm nghỉm, Kỷ gia ở gần đó cũng thấy, đang chạy tới.
Thấy , Kỷ Vân Thư buông Kỷ Linh Chi , xoay nhảy xuống nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-77-ai-day-ai.html.]
mà... cô cũng là vịt cạn!
Rơi xuống nước cũng chìm nghỉm.
Lúc nước, cả Kỷ Vân Thư và Kỷ Mộ Thanh đều đang vùng vẫy.
Vệ Dịch bất chấp tất cả, thấy Kỷ Vân Thư đuối nước bèn kêu lớn: "Thư nhi đừng sợ, cứu cô đây."
Tõm...
Tiếp theo Kỷ Vân Thư, cũng nhảy xuống.
Ba con vịt cạn, đây tìm c.h.ế.t ?
Kỷ Mộ Thanh lúc chìm xuống, chỉ còn thấy đôi tay khua khoắng mặt nước.
May mắn là Kỷ gia tới nơi, bảy tám vội vàng nhảy xuống cứu .
Vật lộn một hồi cuối cùng cũng vớt ba lên.
Vệ Dịch cả!
Kỷ Vân Thư mặt trắng bệch, vết thương lưng nước lạnh ngấm dường như nứt thật, đau đến run !
Còn Kỷ Mộ Thanh vớt lên ngất xỉu !
"Đại tiểu thư? Đại tiểu thư tỉnh ." Người lay gọi.
"Tránh ." Kỷ Vân Thư đẩy mấy đó , nén đau đớn, quỳ bên cạnh Kỷ Mộ Thanh, hai tay ấn lồng n.g.ự.c cô , sơ cứu khẩn cấp.
Cuối cùng Kỷ Mộ Thanh sặc nước, tỉnh .
Chưa c.h.ế.t là !
Chuyện tất nhiên đến tai Kỷ Thư Hàn và Kỷ Lão phu nhân.
Kỷ Mộ Thanh đưa về viện của , kẻ Kỷ gia đều mặt, bao gồm cả Vệ lão gia, Vệ phu nhân và Vệ Dịch.
Đại phu khám cho Kỷ Mộ Thanh xong, bảo gì đáng ngại, kê đơn t.h.u.ố.c trừ hàn .
Kỷ Thư Hàn thấy con gái , thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Mộ Thanh, con rơi xuống nước?"
"Con..."
Chưa hết câu, Kỷ Linh Chi nhảy dựng lên, chỉ Kỷ Vân Thư đang ướt sũng: "Cha, là tam tỷ đẩy đại tỷ, là ả ."
Kỷ Vân Thư sắc mặt tái nhợt, giọng yếu ớt, khổ sở : "Linh Chi, thể như ? Vừa nãy rõ ràng là đẩy tỷ tỷ mà."
"Là ngươi đẩy , mới va đại tỷ, là ngươi, ngươi còn đ.á.n.h một cái."
Nói xong, Kỷ Linh Chi chui tọt lòng Kỷ Lão phu nhân: "Tổ mẫu, nhất định tin con."
Lúc Vệ Dịch lên tiếng, bất bình chỉ Kỷ Linh Chi: "Không Thư nhi đẩy, thấy , là ngươi đẩy nên Thư nhi mới đ.á.n.h ngươi, hơn nữa Thư nhi còn nhảy xuống nước cứu , đều thấy hết."
Vệ phu nhân thấy con trai ướt như chuột lột, lo lắng hỏi: "Dịch nhi, con thực sự thấy Linh Chi đẩy ?"
"Vâng, tận mắt thấy, , con dối."
Con ngoan!
Kỷ Linh Chi tủi vô cùng, rúc lòng Kỷ Lão phu nhân, sắp đến nơi.
Kỷ Thư Hàn nhíu mày, hỏi Kỷ Mộ Thanh: "Mộ Thanh, thật sự là Linh Chi đẩy con ?"
"Cha, con... con thấy." Kỷ Mộ Thanh nhỏ, thực là đang bao che cho Kỷ Linh Chi.
Kỷ Thư Hàn sang hỏi đám : "Các ngươi chuyện thế nào ?"
Một gia đinh : "Không thấy ai đẩy, lúc chúng đến thì thấy Tam tiểu thư nhảy xuống nước cứu , ngay đó Vệ công t.ử cũng nhảy xuống."
Không bơi mà nhảy xuống cứu , đúng là em gái quốc dân!
lúc , Kỷ Vân Thư vững nữa, ngã quỵ xuống, may mà Vệ Dịch đỡ kịp ôm lòng.
"Thư nhi." Vệ Dịch gọi.
Vệ phu nhân cũng kinh hãi: "Lưng Vân Thư còn vết thương, giờ nhảy xuống nước cứu , vết thương chắc chắn nặng hơn ."
Con dâu , con mệnh hệ gì đấy!
...