NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 777: Cấp công cận lợi
Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:20:44
Lượt xem: 137
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ngờ ông lẩn trốn trong đám đông suốt bấy lâu nay. Ngay khi ông tháo nón lá xuống, quan binh Hình bộ gần như ngay lập tức vây lấy ông .
Kẻ g.i.ế.c ! Chạy cho thoát!
Mọi nín thở. Có ông như quái vật, sợ hãi, cũng ngạc nhiên tột độ...
Lão Trương quanh một lượt, nụ thê lương, đó cúi chào Lệ đại nhân đang cao, thẳng: "Đại nhân, tám trong giếng cạn... là do g.i.ế.c, Ngốc Tứ cũng là g.i.ế.c. Tội ác của , tất cả đều đúng như Dung Vương và vị Kỷ , sai chút nào."
Nhận tội nhanh thật đấy.
Lệ đại nhân hỏi: "Nói là ngươi nhận tội?"
"Vâng, tiểu nhân nhận tội.”
Giọng ông trầm đục, mang theo lạnh. Sau đó ông sang cúi đầu thật sâu Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư: "Các vị cứu con trai , cái mạng già của , giờ là lúc trả ."
Dường như trút bỏ gánh nặng ngàn cân, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Ông lê bước khó nhọc đến bên con trai, vươn bàn tay đầy tội , dính đầy m.á.u tanh vuốt ve mái tóc rối bù của Trương Đại Tề. Ông từ từ xổm xuống, nước mắt tuôn rơi: "Là cha với con."
Sám hối muộn màng!
Trương Đại Tề há cái miệng lở loét ú ớ vài tiếng, nên lời. Hai cha con ôm rống.
Trên công đường, ai nỡ cắt ngang. Cảnh tượng mắt tuy đau lòng, nhưng lão Trương g.i.ế.c là sự thật. là "đáng thương tất chỗ đáng hận"!
Lệ đại nhân phá vỡ bầu khí: "Trương Nhất Thành, bản quan hỏi ngươi nữa, ngươi nhận tội ?"
"Nhận!”
Rất thẳng thắn.
Quan văn ghi chép vội đưa tờ khai xong đến mặt Trương Nhất Thành, trải xuống đất.
"Điểm chỉ ."
Lão Trương những dòng chữ ghi tội ác của , thanh thản, gần như chút do dự ấn ngón tay lên đó.
Lệ đại nhân lệnh: "Người , tội phạm Trương Nhất Thành nhận tội, mau giam đại lao, đợi bản quan bẩm báo lên định đoạt. Còn Trương Đại Tề, tuy g.i.ế.c nhưng ý bao che, tạm giam đại lao, chờ xử lý ."
Mấy quan binh tiến lên lôi hai cha con . Vụ án cuối cùng cũng phá giải.
Lệ đại nhân bước xuống công đường, chắp tay với Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư: "Nếu Vương gia và Kỷ , vụ án e là thể sáng tỏ."
Cảnh Dung nghiêm nghị : "Lệ đại nhân, vụ án nên xử lý thế nào thì cứ xử lý thế , tuyệt đối đừng...”
Hắn liếc Cảnh Diệc đang mặt mày xám ngoét, nhấn mạnh từng chữ: "... cấp công cận lợi.”
(*nghĩa là ham cái lợi mắt)
Bốn chữ "cấp công cận lợi" rõ ràng là cho Cảnh Diệc . Cảnh Diệc cảm thấy như tát mạnh mặt, nóng rát. Thua đau đớn, còn Ôn Thập Tam chơi một vố.
Hắn nghiến răng ken két, tỏa sát khí, trừng mắt Cảnh Dung: "Ngươi đừng đắc ý."
Cảnh Dung đáp: "Ngươi nên lo cho bản thì hơn."
"Ý ngươi là ?"
"Vì sớm phá án lập công, ngươi thèm điều tra chi tiết, thậm chí cắt lưỡi Trương Đại Tề để bản cáo trạng sơ hở. Giờ chân tướng rõ, ngươi liệu mà nghĩ cách giải thích với phụ hoàng ."
"Ta chẳng cần giải thích gì cả.”
Hắn hừ một tiếng: “Dù vụ án phá, nhưng ngươi bằng chứng chứng minh lưỡi của Trương Đại Tề là do sai cắt? Hơn nữa, là tự tay điểm chỉ, chỉ bẩm báo sự thật, cần gì giải thích? Cho dù phụ hoàng ở đây, cũng như ."
Lời dứt...
"Thế ? Vậy ngươi mặt Trẫm nữa xem nào."
Hả? Trẫm?
Một giọng trầm thấp, uy nghiêm nhưng phần mệt mỏi vang lên từ phía đám đông.
Chỉ thấy Trương Toàn đang dìu Hoàng đế Kỳ Trinh mặc thường phục bước , phía còn hai thị vệ đại nội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-777-cap-cong-can-loi.html.]
Cảnh Diệc c.h.ế.t lặng!
Ngay lập tức, trong công đường đều quỳ xuống.
"Tham kiến Hoàng thượng/Phụ hoàng."
Đám đông dân chúng bên ngoài cũng vội vã quỳ theo.
"Tham kiến Hoàng thượng.”
Giọng họ run rẩy. Cả đời họ mấy khi thấy Thiên tử!
Hoàng đế quét mắt quanh: "Đứng dậy cả , đây điện Nghị Chính."
"Tạ ơn Hoàng thượng."
Lệ đại nhân vội vàng cho giải tán dân chúng bên ngoài, sai mang ghế đến, lót nệm êm mời Hoàng đế . Sức khỏe Hoàng đế vốn , thế khiến ngài mệt mỏi vô cùng.
Ngài Cảnh Diệc, nghiêm giọng : "Ngươi xem, tại vụ án đầy rẫy sơ hở, chi tiết nghi vấn rõ mà ngươi dám dâng bản cáo trạng lên, còn thật đẽ?"
"Phụ hoàng..."
"May mà Cảnh Dung tìm chứng cứ mới lật vụ án, nếu , ngươi bảo Trẫm ăn với thiên hạ bá tánh?"
"Phụ hoàng minh xét, chỉ vì Trương Đại Tề tự nhận tội nên nhi thần mới sắp xếp hồ sơ trình lên, xin phụ hoàng tin tưởng nhi thần."
Hừ!
Hoàng đế giận dữ: "Chính vì Trẫm tin ngươi nên suýt nữa xử sai một vụ án oan. Ngươi là Vương gia, lẽ công tâm phá án, giải nỗi lo cho dân, đằng việc qua loa tắc trách, coi rẻ mạng ."
"Phụ hoàng, nhi thần ..."
"Ngươi cần nữa.”
Hoàng đế giơ tay ngắt lời: “Trẫm cũng cần ngươi giải thích. Vừa , những gì cần Trẫm , những gì cần thấy Trẫm cũng thấy ."
Cảnh Diệc cứng họng, thể chối cãi.
Hoàng đế sang hỏi Ôn Thập Tam: "Ngươi tên là Ôn Thập Tam?"
Ôn Thập Tam bước lên, chắp tay: "Thảo dân là Ôn Thập Tam."
"Ngươi hãy thành thật cho Trẫm , bản cáo trạng rốt cuộc như thế nào?"
Cảnh Diệc lườm , hiệu hãy liệu lời mà , đừng giở trò nữa.
Nào ngờ, Ôn Thập Tam : "Bẩm Hoàng thượng, thực ... thảo dân vẫn luôn nghi ngờ vụ án , các chi tiết rõ. Thảo dân định tiếp tục điều tra, nhưng khi về hòn đá Diệc Vương bèn khẳng định hung thủ là Trương Đại Tề. Không lâu , Trương Đại Tề tự nhận tội và định c.ắ.n lưỡi tự sát. Vì thế, thảo dân tuân mệnh Diệc Vương bản cáo trạng đó."
Giọng bình thản, kể rành rọt, bán Cảnh Diệc một cách triệt để.
Cảnh Diệc mặt đỏ tía tai, cúi gằm mặt, hận thể băm vằm Ôn Thập Tam muôn mảnh.
Sắc mặt Hoàng đế cực kỳ khó coi. Ngài từng nghĩ Cảnh Diệc sẽ dùng thủ đoạn, nhưng ngờ gian trá đến mức .
"Rầm!"
Ngài đập tay mạnh xuống ghế, Cảnh Diệc: "Xem , ngươi đúng là kẻ cấp công cận lợi."
Giọng điệu đầy vẻ thất vọng. Cảnh Diệc im lặng, chấp nhận thất bại.
Hoàng đế sang Cảnh Dung: "Vụ án phá , con lập công đầu."
Cảnh Dung đáp: "Phụ hoàng, việc công sức của một nhi thần. Nếu Kỷ giúp đỡ, e là khó lòng tra manh mối."
Kỷ Vân Thư vội : "Vụ án cũng công lao của một thảo dân."
Hoàng đế quan sát Kỷ Vân Thư, chỉ : "Sáng mai lên triều, công Trẫm sẽ thưởng, tội Trẫm sẽ phạt.”
Ngài ho khan một tiếng, chậm rãi dậy, Trương Toàn dìu đỡ, thở dài: "Thôi, dìu Trẫm hồi cung."