NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 779: Nhân quả báo ứng

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:20:46
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bịch!"

Thải Lan quỳ xuống, dập đầu thật mạnh.

Kỷ Mộ Thanh lùi một bước, lạnh lùng : "Ngươi cái gì ?"

Thải Lan ngẩng đầu lên, lóc t.h.ả.m thiết: "Nếu nhờ tiểu thư năm xưa nhặt nô tỳ về phủ thì nô tỳ c.h.ế.t đói từ lâu . Vậy mà nô tỳ lấy oán báo ân, lòng lang sói, thật đáng c.h.ế.t. Tiểu thư, nô tỳ sai ."

"Hừ!"

"Xin tiểu thư tha thứ cho nô tỳ."

"Gieo nhân nào gặt quả , nông nỗi liên quan đến ngươi. Ngươi , thấy ngươi."

"Tiểu thư..."

"Đi !"

Thải Lan chịu buông tha, túm chặt lấy gấu áo mỏng manh của cô , nước mắt tuôn rơi như mưa: "Nô tỳ thực sự sai , xin tiểu thư tha thứ cho em. Em đầu nữa, nhưng chỉ cầu xin khi c.h.ế.t nhận sự tha thứ của tiểu thư."

"C.h.ế.t?"

Thải Lan bệt xuống đất, đôi mắt đẫm lệ cụp xuống, thốt một câu: "Trắc vương phi... sảy t.h.a.i ."

"Liên quan gì đến ngươi?"

"Là nô tỳ... bỏ xạ thảo canh bí đao tiềm."

Kỷ Mộ Thanh xong thì sững .

Thải Lan tiếp tục: "Trắc vương phi hại tiểu thư nông nỗi , nô tỳ thể trơ mắt gì, cho nên mới..."

Kỷ Mộ Thanh những chiếc lá cây đung đưa ngoài cửa sổ, đôi môi trắng bệch nở một nụ . Một nụ thê lương đến rợn .

cúi xuống kẻ sắp c.h.ế.t chân, đặt cành cây lên bệ cửa sổ, khom lưng nâng khuôn mặt Thải Lan lên.

Hỏi: "Tại ?"

Thải Lan nghẹn ngào: "Chỉ cần giúp tiểu thư, nô tỳ gì cũng nguyện ý."

"Giúp?”

Kỷ Mộ Thanh tự giễu: “Ngươi giúp gì cho ? Cho dù con của Trần Hương còn, Diệc Vương cũng sẽ chẳng thèm liếc lấy một cái. Ta bây giờ chỉ là một con rối, một cái xác hồn, ngươi xem, ngươi giúp cái gì?"

"Tiểu thư..."

"Nha đầu ngốc, hà tất lấy mạng để cầu xin tha thứ.”

Trong ánh mắt cô toát lên vẻ quỷ dị thâm sâu thấy đáy, âm u đáng sợ.

Thải Lan rùng , cảm nhận rõ đôi tay đang nâng mặt ngày càng dùng sức, mười móng tay sắc nhọn như găm da thịt, lột sống da mặt ả .

Ả trừng to mắt, theo bản năng ngả . Kỷ Mộ Thanh buông tay.

Đột nhiên...

Thị vệ trong phủ xông . Chỉ thẳng Thải Lan: "Bắt nó ."

Thị vệ lao tới tóm lấy . Thải Lan cố sống cố c.h.ế.t bám lấy áo Kỷ Mộ Thanh, ánh mắt đầy sợ hãi gào lên: "Tiểu thư, tiểu thư..."

Kỷ Mộ Thanh như thấy, vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt vô hồn, mặc cho nha đầu lôi xềnh xệch.

Một lát , cô mới cầm lấy cành cây bệ cửa sổ, tiếp tục ngắt lá.

"Một, hai, một, hai..."

Bên tai dường như vẫn còn văng vẳng tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Thải Lan.

Chẳng bao lâu , nha đầu hạ độc tiểu thế t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy, ngũ mã phanh thây, xác ném nơi hoang dã cho ch.ó sói ăn.

Nghe Trần Hương chỉ còn thoi thóp nửa cái mạng.

Nghe Cảnh Diệc lôi hết đám nha hầu hạ hôm đó c.h.é.m đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-779-nhan-qua-bao-ung.html.]

Nghe ...

Kỷ Mộ Thanh nhiều chuyện. Cô mỉm , cuối cùng cũng ngắt hết lá cành cây, tâm trạng vô cùng , sai xuống bếp hầm một bát cháo yến nóng hổi. Ăn ngon lành!

...

Ngoài thành.

Trời tối đen như mực. Ôn Thập Tam đội nón lá, cải trang thành ngư dân, dán thêm hai chòm râu mép, tay xách đèn lồng soi đường núi lầy lội phía .

Rời kinh thành hai canh giờ, thêm một đoạn nữa là an . Dưới gốc cây hòe một quán nhỏ cho khách nghỉ chân. Hắn quan sát xung quanh thấy an nên dừng , gọi một bát nước.

Chủ quán hỏi: "Khách quan gọi chút đồ ăn ? Xem chừng ngài còn một đoạn đường dài đấy."

"Không cần , cho bát nước là ."

"Có ngay."

Chủ quán bưng nước , dặn dò: "Khách quan đường ban đêm cẩn thận nhé."

"Đa tạ nhắc nhở."

Hắn khát khô cả cổ, bưng bát nước lên định uống thì bỗng cảnh giác, lấy cây kim bạc thử bát nước. Kim bạc lập tức chuyển sang màu đen!

Hắn liếc trộm chủ quán, nhân lúc ông để ý bèn đổ bát nước , để vài đồng tiền lẻ xách đèn lồng bỏ .

mới vài bước, cảm thấy đầu óc nặng trịch, hai chân bủn rủn. Xòe tay , lòng bàn tay đen sì. Hắn trúng độc ! Hóa độc chỉ trong nước mà còn bôi quanh miệng bát.

"Hự! Phụt!"

Ôn Thập Tam phun một ngụm m.á.u đen, đèn lồng rơi xuống đất, bốc cháy và lụi tàn trong chốc lát.

Hắn cố sức bóp cổ giãy giụa trong tuyệt vọng, cuối cùng ngã gục xuống đất, co giật một hồi lâu tắt thở. Đôi mắt vẫn mở trừng trừng như cái chuông đồng.

Một lát , chủ quán với nụ ghê rợn bước tới, nắm lấy một chân kéo lê trong quán, đó lấy một bình rượu, uống một ngụm tưới hết còn lên t.h.i t.h.ể Ôn Thập Tam.

"Ngươi hóa thành tro cũng nhận . Vụ án bộ xương trắng ở huyện Lưu Tô, để dụ hung thủ, ngươi hại vợ con mất mạng. Bây giờ cái mạng của ngươi, đến lúc trả ."

Người đàn ông nghiến răng ken két!

Hắn lấy nến ném mạnh đống củi. Thi thể cùng quán bốc cháy hừng hực. Ánh lửa cam đỏ rực soi sáng cả một vùng rừng núi.

là nhân quả báo ứng, báo, mà là đến lúc...

Tại phủ Dung Vương.

Cảnh Dung mở tiệc thết đãi Dư Thiếu Khanh, Tần Sĩ Dư, Kinh Triệu Doãn, cùng Mạc Nhược và Đường Tư. Mọi lượt nhập tiệc, duy chỉ thiếu chủ nhân bữa tiệc là Cảnh Dung và Tần Sĩ Dư.

Kỷ Vân Thư đành chủ, nâng chén: "Tại hạ xin lấy rượu, kính các vị một ly."

Đường Tư khách sáo chút nào: "A Kỷ, ly kính mới đúng. Nếu nhờ đào bí mật của thôn Trương gia thì vụ án phá dễ dàng như thế."

" , ly quả thực nên kính cô."

Lấy rượu, cạn một ly.

Mạc Nhược : "Dù tìm nhiều bằng chứng đến thì chứ? Nếu Kỷ xâu chuỗi thì cũng chỉ là những vật vô tri tầm thường mà thôi."

Đấy! Người chuyện mới mát ruột .

Tuy nhiên, Kinh Triệu Doãn vẫn còn thắc mắc: "Thôn Trương gia năm nào cũng thanh niên c.h.ế.t, đó là sự thật, chẳng lẽ thực sự chuyện ma quỷ?"

Dư Thiếu Khanh bác bỏ: "Chuyện quỷ thần thể tin!"

Mạc Nhược đối diện : "Quái dị gì chứ? Quỷ thần gì chứ? Toàn là chuyện hoang đường. Hôm nay đến khám cho một thanh niên bệnh trong thôn Trương gia. Bệnh đó là bệnh tỳ, do đường hô hấp gây , từ mũi họng, từ họng tim phổi, là chứng bệnh do gió lạnh, thực chất là do hít hương Nam Trúc độc quanh năm mà thành. Chỉ những trẻ tuổi từ mười lăm đến hai mươi tám tuổi mới dễ mắc . Đó bệnh nan y gì, chỉ cần một bát nước thêm một thìa đường là khỏi. Chẳng qua bệnh quá hiếm gặp, đại phu bình thường nên cứ tưởng là phong hàn thông thường, kê vài thang t.h.u.ố.c qua loa là xong chuyện."

"Hương Nam Trúc, đó là thứ gì?"

 

 

Loading...