Kỷ Vân Thư đưa về Vệ phủ, sắp xếp ở ngay viện chính.
Đại phu đến xem, băng bó vết thương xong, kê vài thang thuốc.
Kỷ Vân Thư uống t.h.u.ố.c xong, cũng đỡ hơn nhiều. Cộng thêm mấy cái lò sưởi bên giường, cô chẳng thấy đau nữa, lòng vô cùng ấm áp.
Dựa gối mềm lưng, cô Vệ phu nhân, Vệ lão gia và Vệ Dịch đang vây quanh giường.
Cúi đầu khẽ : "Vệ bá phụ, Vệ bá mẫu, hai đối với con như , Vân Thư lấy gì báo đáp."
"Con bé ngốc , mấy lời khách sáo đó gì? Bây giờ quan trọng nhất là dưỡng bệnh cho . Con yên tâm, sẽ ai dám bắt nạt con nữa ." Vệ phu nhân .
"Vâng."
Vệ lão gia bên cạnh : "Phu nhân, để Vân Thư nghỉ ngơi , chúng đừng phiền con bé nữa."
"Phải ." Vệ phu nhân , vỗ nhẹ lên mu bàn tay Kỷ Vân Thư: "Vậy con nghỉ ngơi , cần gì cứ sai bảo nha , cứ coi như nhà , đừng khách sáo."
"Vân Thư ạ."
Không phiền cô nữa, Vệ lão gia và Vệ phu nhân rời .
Vệ Dịch chịu, bướng bỉnh đòi ở canh chừng Kỷ Vân Thư.
"Thư nhi, lưng cô còn đau ?" Vệ Dịch xót xa hỏi.
Lắc đầu, cô : "Không đau nữa , thực chỉ là vết thương nhỏ thôi."
" Thư nhi cô chảy nhiều m.á.u lắm."
Kỷ Vân Thư che miệng : "Ngốc ạ, bảo mà, áo là màu vẽ."
"Không ." Vệ Dịch xua tay: "Ta thấy vai và lưng Thư nhi đều chảy máu."
Này , ai cho ngươi trộm!
Mọc mụn lẹo bây giờ!
Kỷ Vân Thư cửa, chắc chắn ai mới với : "Trên áo đúng là màu vẽ, nhưng vết thương lưng là lúc nhảy xuống nước tự rách đấy. đau lắm . Ta vững cũng vì đau, mà là nếu thế, thể yên đây chuyện với ngươi ?"
Vệ Dịch gãi đầu, vẻ mặt hiểu.
"Ta hiểu."
"Không hiểu thì thôi, nhưng ngươi hứa với cho ai ."
"Ừ ừ ừ, nhất định ." Vệ Dịch chân thành đáp.
Kỷ Vân Thư đôi mắt , hàng mi dài chớp chớp, đôi mắt đen láy lạ thường, lâu dễ hút trong đó.
"Vệ Dịch." Cô gọi .
"Hả?"
"Cảm ơn ngươi."
Hắn nghiêng đầu: "Tại cảm ơn ?"
"Bởi vì..." Giọng Kỷ Vân Thư trầm xuống: "Bởi vì ngươi ."
, Vệ Dịch !
Hắn tươi rói, ngây ngô Kỷ Vân Thư vui vẻ. Khuôn mặt tuấn tú đó quả thực là tâm điểm chú ý của các cô gái.
Vệ Dịch, nếu ngươi ngốc thì tương lai của ngươi chắc chắn sẽ là một khung cảnh khác.
Đêm đó, Kỷ Vân Thư ở Vệ phủ.
Vệ Dịch cũng ở trò chuyện cùng cô, kể cho cô những chuyện xảy với , kể sinh động như thật, thỉnh thoảng còn khoa tay múa chân minh họa.
Khiến Kỷ Vân Thư nghiêng ngả!
Ngày hôm , trời mưa to, gió lạnh rít gào thấu tim gan.
Kỷ Vân Thư dậy thấy Vệ Dịch bò bàn ngủ ngon lành.
Cô nỡ đ.á.n.h thức , lấy chiếc áo choàng đắp lên khỏi phòng.
Trong sân, mấy gia đinh mặc áo tơi đội nón lá đang hối hả chuyển những chậu hoa cây cảnh chỗ tránh mưa.
Phải là nhà họ Vệ thật tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-79-vi-co-rat-tot.html.]
"Kỷ cô nương, bên ngoài lạnh lắm, cô trong ạ."
Một nha nhỏ bưng bát t.h.u.ố.c tới.
"Kỷ cô nương, t.h.u.ố.c sắc xong, cô phòng uống ạ."
Kỷ Vân Thư , đón lấy bát thuốc: "Không cần , công t.ử nhà các cô đang ngủ trong đó, đừng ồn ."
Bát t.h.u.ố.c đắng ngắt, Kỷ Vân Thư nhíu mày uống cạn.
Vừa đưa bát cho nha , cô thấy một chạy sân.
"Loan Nhi?"
"Tiểu thư."
Loan Nhi đội mưa chạy đến mặt cô, sụt sịt mũi, mắt rưng rưng: "Tiểu thư, hôm qua tiểu thư nhảy xuống nước cứu Đại tiểu thư, vết thương lưng rách , nô tỳ sợ c.h.ế.t khiếp."
Có một nha trung thành lo lắng cho thế , cô cũng thấy an ủi phần nào.
Cô , bảo nha đưa thuốc: "Ngươi lui xuống ."
"Vâng."
Đợi nha lui , Kỷ Vân Thư đưa tay áo lau nước mưa tóc Loan Nhi.
Vừa lau : "Vết thương của chỉ là chuyện nhỏ, cả. Ngược là em đấy, nha đầu ngốc, tự tiện chạy đến đây, để cha và tổ mẫu chắc chắn sẽ phạt em."
"Loan Nhi lo cho tiểu thư, đến chăm sóc , sợ mấy cái đó ."
"Ngốc quá!"
" tiểu thư." Loan Nhi quanh thì thầm: "Sáng sớm nay nha môn đến, bảo là chuyện tiểu thư nhờ tra tra thì bảo qua đó một chuyến. tiểu thư ở nhà nên nô tỳ cho nha môn về ."
Chuyện nhờ tra, chắc là chuyện nhờ Ngụy Vũ và Vương Tam!
Cứ gặp án là Kỷ Vân Thư như trúng độc, quên hết sự. trời mưa to thế , cô đang ở Vệ phủ, Vệ lão gia và Vệ phu nhân khi nào sẽ tới.
Bây giờ nha môn tất nhiên .
Suy nghĩ một lát, cô với Loan Nhi: "Loan Nhi, bây giờ em đến nha môn một chuyến, bảo họ cho em những gì tra , rõ ràng em về kể cho ."
"Vâng."
"Còn nữa, tiện thể hỏi Lưu đại nhân xem hôm qua Giang phu nhân đến loạn ."
"Vâng." Loan Nhi tuy chuyện Giang phu nhân nhưng vẫn đồng ý tất. Lại thắc mắc: "Tiểu thư, vết thương thì về phủ ạ."
Cô nhẹ: "Về như thế thì hời cho bọn họ quá. Cha và tổ mẫu mất hết mặt mũi, giờ về chẳng gỡ gạc thể diện cho họ ? Nên đợi vài ngày nữa."
Loan Nhi : "Tiểu thư thật thông minh."
"Được , em mau nha môn ."
"Vâng."
Không dám chậm trễ, Loan Nhi lập tức nha môn.
Lúc Vệ Dịch cũng tỉnh, vươn vai một cái, hai tay đè lên cả đêm nên tê rần, vẩy vẩy mấy cái mới đỡ.
Nhìn lên giường thấy Kỷ Vân Thư , vội chạy cửa, thấy cô đang mái hiên ngước mắt những giọt nước mưa chảy ròng ròng từ mái ngói xuống.
Đôi mắt hạnh cong cong, lông mày thanh tú, khuôn mặt ửng hồng như hoa đào tháng ba, con gái dịu dàng thanh nhã, toát lên khí chất thần tiên.
Đẹp quá!
Kỷ Vân Thư đầu , thấy Vệ Dịch ngẩn ngơ ở cửa , cô hỏi: "Ngươi như thế gì?"
"Thư nhi, cô quá."
Lời khen từ tận đáy lòng!
Kỷ Vân Thư , ngốc khen cũng khéo thật.
Vệ Dịch bước nhỏ đến bên cạnh Kỷ Vân Thư, cũng bắt chước cô ngửa đầu mái ngói xa xa.
Tự một : "Nếu Thư nhi cứ ở đây mãi thì mấy. Bên cạnh nương, cha, còn Thư nhi, thật ."
Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư nghẹn lời, nên câu.
...