NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 790: Thắng, chưa chắc đã thực sự là thắng!

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:42:47
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước chân khựng !

"Tiểu thế t.ử rốt cuộc đang ở ?”

Triệu Hoài tiếp tục truy hỏi.

Thấy , Mạc Nhược định lao lên "đánh ", nhưng Cảnh Dung giơ tay ngăn .

Ra hiệu đừng manh động.

Cảnh Dung: "Triệu Hoài, ngươi g.i.ế.c Bổn vương thì đừng hòng Tiểu thế t.ử thật sự là ai! Và hai các ngươi... cũng sẽ bỏ mạng tại đây."

Triệu Hoài giận dữ: "Ngươi , sẽ g.i.ế.c ngươi ngay bây giờ."

Nói xong, gã dùng lực cổ tay, đẩy kiếm lên vài tấc.

Cảnh Dung buộc ngẩng đầu lên.

Thanh kiếm sắc bén chỉ cần cứa nhẹ là đứt cổ.

...

Ngay đó, Văn Nhàn nắm lấy cổ tay Triệu Hoài: "Bỏ kiếm xuống!"

"Ngươi cái gì?"

"Ngươi g.i.ế.c thì chúng sẽ tung tích Tiểu thế t.ử nữa.”

Văn Nhàn vẫn còn tỉnh táo.

Triệu Hoài nghiến răng, tay nắm chặt kiếm. Tuy gã cụt một tay nhưng sát khí vẫn giảm. Tuy nhiên, gã là kẻ thô lỗ nhưng đến mức lỗ mãng quá độ, khi suy xét thiệt hơn, gã vẫn thu kiếm về, trừng mắt Cảnh Dung, quát: "Các ngươi lừa chúng từ Ngự Phủ đến giờ, nếu vì Tiểu thế tử, các ngươi c.h.ế.t ngàn vạn cũng đủ."

Cảnh Dung lạnh lùng lắng .

Văn Nhàn : "Chúng lấy mạng ngươi, nhưng chúng Tiểu thế t.ử thật sự hiện đang ở ?"

"Ta thể cho các ngươi."

"Nói."

"... Tiểu thế t.ử ở ."

"Là ai?"

"Kỷ ."

Văn Nhàn và Triệu Hoài .

Cảnh Dung tiếp: "Nếu các ngươi , chi bằng đích hỏi cô , cô sẽ cho các ngươi tất cả."

Triệu Hoài lập tức đáp trả: "Hoàng đế Đại Lâm các ngươi hạ lệnh c.h.é.m đầu cô , đại lao Hình bộ chúng . Ngươi bây giờ còn lừa chúng ? Từ Ngự Phủ đến kinh thành, chính vì miếng ngọc bội đó mà vị Kỷ lừa tất cả chúng . Nếu , vị Vương gia sớm bỏ mạng ở Ngự Phủ ."

Ha ha!

Cảnh Dung cũng đôi co với gã về chuyện , chỉ : "Ngươi cũng đại lao Hình bộ , nếu cô c.h.ế.t, các ngươi vĩnh viễn sẽ tin tức về Tiểu thế tử."

Uy hiếp!

Uy h.i.ế.p trắng trợn!

Văn Nhàn: "Rốt cuộc ý ngươi là gì?"

"Nếu sự thật, bây giờ các ngươi chỉ thể phối hợp với ."

Văn Nhàn và Triệu Hoài nghi ngờ.

"Cô thực sự sẽ sự thật cho chúng ?"

"Ngươi nghĩ ngoài tin tưởng , các ngươi còn lựa chọn nào khác ?"

Không !

Hoàn lựa chọn thứ hai.

Hai cân nhắc hồi lâu.

Cuối cùng mới gật đầu: "Được, ngươi ."

Cảnh Dung hít sâu một , Mạc Nhược phía một cái.

Kể chuyện rành mạch.

...

Ở một diễn biến khác, Cảnh Diệc đến đại lao Hình bộ.

Mặc dù đó Hoàng thượng lệnh ai cũng gặp, nhưng Hình bộ Thượng thư vẫn dám cản .

Ai mà chẳng là thú dữ chứ!

Lúc , Kỷ Vân Thư đang xếp bằng trong phòng giam, lưng dựa bức tường lạnh lẽo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-790-thang-chua-chac-da-thuc-su-la-thang.html.]

Vì trâm bạc rơi điện Phụ Dương của Hoàng thượng nên giờ tóc dài xõa xuống vai.

Tay cô cầm một cọng rơm dài, hứng thú quét qua quét mặt đất.

Biết rõ sắp c.h.é.m đầu nhưng hề lo lắng!

Cảnh Diệc đến, gõ tay song gỗ.

Nghe tiếng, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm trong veo thẳng đôi mắt đầy d.ụ.c vọng quyền lực của Cảnh Diệc.

Sau đó, cô chú ý đến bên cạnh Cảnh Diệc - Lâm Thù.

Đây là đầu tiên cô gặp kể từ khi chia tay ở thư viện Minh Sơn.

Phải rằng, tên nhóc đó khi quan, trút bỏ bộ đồ nho sinh, khoác lên bộ gấm vóc thượng hạng, cả trông tinh thần hơn hẳn.

Đi theo Cảnh Diệc vênh váo tự đắc, quả thực thể là oai phong lẫm liệt!

Lâm Thù dường như ánh mắt dò xét của cô cho thoải mái, bèn chỗ khác.

Kỷ Vân Thư thầm!

Nụ đó lọt ngay mắt Cảnh Diệc, nhếch môi, lệnh cho cai ngục mở cửa phòng giam.

Hắn bước .

Nhìn Kỷ Vân Thư từ cao xuống: "Không ngờ Kỷ ... , gọi là Kỷ cô nương mới đúng!"

"Diệc Vương thích gọi thế nào cũng ."

"Kỷ lừng danh kinh thành, giờ thành tù nhân, thật nực ."

: "Diệc Vương đến đây chắc chỉ để thăm thôi chứ?"

"Không chỉ .”

Khóe miệng Cảnh Diệc nhếch lên vẻ âm hiểm, từ từ cúi xuống, bóp chặt cằm cô, tặc lưỡi vài tiếng: “Gương mặt của Kỷ thật xinh ! Chỉ là... đáng tiếc, ngươi xem, giờ thành tù nhân, phong quang ngày xưa còn . Mà cái cọc cứu mạng Dung Vương của ngươi chẳng gì cả, trơ mắt ngươi ngục, trơ mắt ngươi sắp c.h.é.m đầu. Nếu lúc đầu ngươi theo nhầm chủ thì đến nông nỗi ."

Phỉ phui!

Kỷ Vân Thư khinh thường: "Ta nô tài, cũng chẳng nô lệ, gọi là theo nhầm chủ? Huống hồ sống c.h.ế.t , lo?"

"Đến giờ mà còn cứng !"

"Ta sắp c.h.ế.t, Diệc Vương hà tất châm ngòi ly gián mặt ."

"Bản vương châm ngòi ly gián, mà ngươi rõ sự thật. Lúc đầu nếu ngươi giữ lời hứa theo Bản vương, thì ngày hôm nay, nhốt trong ngục... là ngươi.”

Cảnh Diệc dùng lực ngón tay, hất cằm cô .

đầu , cụp mắt xuống, tay vân vê cọng rơm, tiếp tục hứng thú nghịch ngợm nền đất bẩn thỉu.

Khóe miệng từ từ nở một nụ khó hiểu.

"Thực ... thắng, chắc thực sự là thắng!"

Cảnh Diệc thẳng dậy: "Bây giờ chỉ còn một ngày mai nữa thôi, Cảnh Dung đến cứu còn . Dù thế nào nữa, thắng cuộc đều là Bản vương."

Kỷ Vân Thư lười để ý đến , tiếp tục nghịch đồ của .

Cảnh Diệc vẻ nắm chắc phần thắng, phất tay áo định rời .

Vừa bước khỏi phòng giam...

Kỷ Vân Thư đột nhiên gọi giật : "Diệc Vương."

"Sao? Ngươi nghĩ thông , cầu xin Bản vương tha mạng?"

"Diệc Vương hiểu lầm , nhưng đúng là một việc nhờ ngài."

"Nói."

"Ta sắp c.h.ế.t, thể cho để vài lời di ngôn ?"

"Di ngôn?”

Cảnh Diệc cảm thấy thú vị.

Kỷ Vân Thư: "Chẳng lẽ Diệc Vương ngay cả yêu cầu cũng đáp ứng ?"

"Đương nhiên là ."

Cô liếc Lâm Thù, : "Vị chắc là Lâm đại nhân, Tu soạn của Hàn Lâm Viện nhỉ? Đỗ Trạng nguyên, văn chữ , chắc chữ cũng ? Không khi c.h.ế.t cơ hội nhờ Lâm đại nhân chấp bút, một bức di thư ?"

Lâm Thù sang Cảnh Diệc, ý hỏi ý kiến.

Cảnh Diệc suy nghĩ một chút gật đầu với : "Đã là yêu cầu cuối cùng của Kỷ cô nương, Lâm đại nhân, ngươi giúp cô ."

"Vâng!”

Lâm Thù lĩnh mệnh.

Cảnh Diệc bèn dẫn rời khỏi nhà lao.

Loading...