NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 794: Vây cung (Phần 1)
Cập nhật lúc: 2025-12-23 16:03:23
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong hoàng cung, tình cảnh như thể thú dữ tấn công, bốn cửa Đông Tây Nam Bắc đều trọng binh trấn giữ, bộ thế bằng của Diệc Vương.
Mọi lối trọng yếu đều trong tầm kiểm soát.
Đuốc lửa soi sáng cả hoàng cung vốn rực rỡ, ánh sáng cam đỏ tràn ngập khắp nơi, khiến cảm giác như đang lạc biển lửa.
Lúc , trời bắt đầu lất phất mưa phùn, những hạt mưa li ti rơi xuống mái ngói xanh của cung điện, tạo nên từng lớp sương trắng mỏng manh, bao trùm lên bầu khí ngột ngạt của hoàng cung.
Binh lính mặc áo giáp, tay lăm lăm trường kiếm, vây kín hoàng cung như nêm cối.
Con muỗi cũng đừng hòng bay lọt.
Một cơn bão lớn đang âm thầm ập đến.
Giờ Mão một khắc, trời còn sáng, Cảnh Diệc mang giày dài, đạp lên vũng nước mưa bẩn thỉu, đội mưa tiến cung. Nước mưa lạnh lẽo phủ đầy tóc và bộ y phục gấm vóc sang trọng của , trông như ngàn vạn mũi kim bạc sắc nhọn đang đ.â.m từ cơ thể .
Phía là mười mấy vị triều thần và vô thị vệ cầm đuốc.
Mọi đội mưa điện Phụ Dương.
Đứng lớp lớp , ai lên tiếng.
Cảnh Diệc thẳng lưng, ngẩng cao đầu, nước mưa tạt mặt như d.a.o cắt khiến vẻ mặt càng thêm lạnh lùng tàn nhẫn. Đôi mắt âm u chằm chằm cánh cửa đóng chặt mặt, toát lên khát vọng quyền lực tột độ.
Lúc , nắm chắc phần thắng trong tay.
Gió lạnh rít gào xung quanh, những ngọn đuốc leo lét trong mưa gió nhưng vẫn kiên cường cháy sáng, ánh lửa chiếu rọi lên khung cảnh căng thẳng điện Phụ Dương, dường như định sẵn kết cục cuối cùng.
Không qua bao lâu, cánh cửa từ từ mở , tiểu thái giám bước hô lớn: "Hoàng thượng lâm bệnh, truyền Diệc Vương điện."
Cảnh Diệc vẻ mặt lạnh tanh, xách vạt áo ướt sũng bước lên bậc thềm, từng bước tiến trong điện.
Trong điện, bốn phía đều đặt lò sưởi, ấm phả mặt, bao trùm lên cơ thể đang sôi sục nhiệt huyết của , khiến bỗng cảm thấy lạnh lẽo.
Hắn phủi nước mưa tay áo, bước nội điện.
Trong nội điện vài đang : Tiêu Phi túc trực bên giường, vài tiểu thái giám hầu hạ, Lương Tông Chính của Tông Chính Tự, nội thần Khương đại nhân, Nội các đại nhân chịu trách nhiệm tuyên thánh chỉ...
Còn Hoàng đế Kỳ Trinh giường, bệnh tình nguy kịch, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt trũng sâu mở to vô hồn, miệng há hốc thở dốc khó nhọc.
Xem chẳng còn cầm cự bao lâu nữa.
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”
Cảnh Diệc quỳ xuống hành lễ.
Kỳ Trinh đế liếc , ho khan vài tiếng, định chống tay dậy. Tiêu Phi vội vàng tiến tới đỡ nhưng ông hất mạnh .
Ông quát: "Trẫm c.h.ế.t ."
Tiêu Phi bàn tay hất chới với giữa trung, cũng giận, chỉ nhạt lùi sang một bên.
Lão già khốn kiếp, ông cũng chẳng sống bao lâu nữa .
Kỳ Trinh đế khó nhọc dậy, dựa lưng cột giường, ánh mắt quét qua từng vây quanh . Giờ đây, ông chẳng khác nào con hổ nhốt trong lồng, mặc xâu xé.
Hồi lâu ...
"Trương Toàn ?”
Ông cất tiếng hỏi.
Một tiểu thái giám bên cạnh đáp: "Bẩm Hoàng thượng, Trương công công sức khỏe nên sai nô tài đến hầu hạ."
Ai tin chứ!
Ông cũng chẳng ngốc, liếc qua cửa sổ chạm trổ hoa văn, bên ngoài trời rõ ràng sáng nhưng hắt vài tia sáng cam đỏ, chắc hẳn bên ngoài... bao vây .
Cười khổ một tiếng.
Ông : "Trẫm đúng là nuôi một đứa con ."
Giọng thê lương bi ai!
Cảnh Diệc thẳng , im lặng.
Kỳ Trinh đế chỉ tay mặt : "Năm xưa Cảnh Hoa vây cung, lẽ Trẫm nghĩ đến , với cái gan của nó thì dám chuyện tày trời như ? Chỉ trách Trẫm tin lầm ngươi, một ông vua hồ đồ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-794-vay-cung-phan-1.html.]
"Phụ hoàng..."
"Không cần ngụy biện, những gì ngươi Trẫm đều rõ.”
Ông ôm n.g.ự.c ho sù sụ: “Giờ ngươi vây cung , một đao c.h.é.m c.h.ế.t Trẫm ?"
Cảnh Diệc cụp mắt, dù thắng bại định nhưng vẫn cung kính đáp: "Nhi thần dám."
"Không dám?”
Kỳ Trinh đế khẩy: “Ngươi dám, mà là sợ g.i.ế.c Trẫm trong cung cấm , dù đăng cơ, bá tánh thiên hạ cũng sẽ gọi ngươi là 'nghịch t.ử soán ngôi'."
Tâm tư vạch trần, cũng chẳng cần che giấu nữa, thẳng thắn thừa nhận: "Phụ hoàng hết thì nhi thần cũng thẳng. Nhi thần học theo Thái t.ử vây cung g.i.ế.c vua, dù phụ hoàng cũng đối đãi với nhi thần , thực sự nỡ. Vì chỉ khẩn cầu phụ hoàng hạ một đạo thánh chỉ. Nay Nội các đại nhân cũng mặt ở đây, nếu phụ hoàng hạ chỉ truyền ngôi cho nhi thần, nhi thần... sẽ để phụ hoàng an hưởng tuổi già, một Thái thượng hoàng."
Phỉ phui!
Lòng lang sói!
Còn bày đặt Thái thượng hoàng!
Kỳ Trinh đế khinh bỉ, phẫn nộ quát: "Thái thượng hoàng? Ngươi cũng dám mở miệng câu đó."
"Nhi thần là vì cho phụ hoàng.”
Hắn ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt rực lửa của cha , tiếp tục: “Nhi thần bố trí binh mã khắp trong ngoài kinh thành và hoàng cung. Nếu phụ hoàng chịu hạ chỉ, nhi thần lệnh một tiếng, lúc đó hoàng cung khắp nơi sẽ m.á.u chảy thành sông. chỉ cần phụ hoàng đồng ý hạ chỉ, trong ngoài hoàng cung sẽ bình an vô sự. Nhi thần nhận thánh chỉ sẽ lập tức 'thu binh', phụ hoàng cũng thể yên tâm dưỡng bệnh, vẹn cả đôi đường."
"Ngươi đang uy h.i.ế.p Trẫm?"
"Đến nước , phụ hoàng còn lựa chọn nào khác ?"
!
Ông còn lựa chọn nào nữa ?
Đây câu hỏi trắc nghiệm.
Mu bàn tay Kỳ Trinh đế nổi đầy gân xanh, ông túm chặt lấy vạt áo như xé nát nó .
Thấy , Tiêu Phi nãy giờ im lặng bèn bước lên khuyên nhủ: "Hoàng thượng, giờ bệnh nặng, quốc sự bộn bề, mà Diệc nhi đang đắc thế, triều thần đều lệnh nó, chi bằng cứ giao giang sơn cho nó ?"
Kỳ Trinh đế trừng mắt bà , nghiến răng ken két: "Nếu Trẫm còn sống, nhất định sẽ băm vằm ngươi muôn mảnh."
"...”
Tiêu Phi câm nín.
"Ngươi tưởng Trẫm ? Nếu ngươi hạ độc trong bát canh ngân nhĩ thì Trẫm nông nỗi ?"
"...”
Hết đường chối cãi.
Lúc , Cảnh Diệc hiệu cho Nội các đại nhân.
Nội các đại nhân lập tức lấy từ trong tay áo một thánh chỉ soạn sẵn, dâng lên.
Cảnh Diệc : "Xin phụ hoàng thành ."
Giọng chứa đầy sát khí!
Kỳ Trinh đế chộp lấy thánh chỉ, mở xem. Trên đó rõ ràng ý chỉ truyền ngôi cho Diệc Vương.
Giờ đây, chỉ cần ông hạ bút ký tên, đóng ngọc tỷ lên là kế hoạch của Cảnh Diệc thành công.
Thái giám bên cạnh bưng khay đến, đó đặt bút, mực và ngọc tỷ.
Chờ ông ký tên đóng dấu.
Kỳ Trinh đế nhạt một tiếng, nhưng tiếng thật yếu ớt, ngay đó ông ho dữ dội, thổ một ngụm m.á.u tươi, nhuộm đỏ cả thánh chỉ tay.
Tiêu Phi vội vàng giật lấy thánh chỉ, trải đặt lên khay, khuyên: "Hoàng thượng ký thôi, các đại thần đều đang đợi bên ngoài cả ."
Kỳ Trinh đế Cảnh Diệc, thở hổn hển: "Nếu Trẫm ký thì ?"