NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 798: Kỷ Mộ Thanh trả thù

Cập nhật lúc: 2025-12-23 16:03:27
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ thể nhẹ bẫng rơi xuống đất, sõng soài trong vũng bùn lầy lội.

Trán cô đập xuống đất, cơn đau buốt óc lan khắp . Cô cố mở đôi mắt vằn đỏ, thấy Cảnh Diệc mặt trúng tên tay và lưng, ngã gục xuống, b.ắ.n tung tóe nước mưa.

Trong cơn mơ màng, cô thấy nhiều âm thanh hỗn loạn: tiếng mưa, tiếng sấm, tiếng hò hét, tiếng bước chân, tiếng binh khí va áo giáp...

"Thư nhi."

thấy Vệ Dịch, thấy lao tới, nhưng bóng dáng ngày càng mờ ...

...

nhanh hơn Vệ Dịch một bước, nhẹ nhàng bế bổng cô lên từ đất. Ngay đó, cô gọn trong lồng n.g.ự.c rắn chắc của ai đó.

"Vân Thư, Vân Thư...”

Cảnh Dung gào thét gọi tên cô như điên dại.

Cô lờ mờ thấy khuôn mặt hoảng loạn tột độ của Cảnh Dung. Ánh lửa phản chiếu lên những giọt nước mưa mặt , nghiêm nghị mà đẽ đến lạ, như những giọt băng treo mái hiên ngày đông, lung linh trong suốt.

Thật ... cứ ngắm mãi như thế .

...

thể trụ nữa, mí mắt nặng trĩu sụp xuống, bóng tối bao trùm tất cả!

Đêm đó, cả hoàng cung như chìm trong dầu sôi lửa bỏng.

Căng thẳng, tang thương, m.á.u và cái c.h.ế.t... từ ngữ nào diễn tả hết trận chiến vây cung kinh tâm động phách .

Lúc tại phủ Diệc Vương.

Kỷ Mộ Thanh ngoài hiên, bầu trời đang dần hửng sáng.

Dù tiếng mưa rơi lộp độp mái ngói, lòng cô tĩnh lặng lạ thường.

Trong tay cô nắm chặt một chiếc túi thơm cũ kỹ, kiểu dáng đơn giản, chỉ thêu vài cành trúc xanh và hai chiếc lá, giống đồ vật mà một tiểu thư quyền quý như cô dùng.

, Cảnh Diệc cùng ca ca cô vây cung.

Cũng , bọn họ đều bắt!

Cả sân viện bừa bộn, giày dép vương vãi, bình hoa vỡ nát, thậm chí cả quần áo kịp mang ...

Một canh giờ , khi tin Cảnh Diệc bắt truyền đến, đám nha , gia đinh trong phủ vơ vét sạch những gì thể mang .

Phủ Diệc Vương từng huy hoàng nay chẳng khác gì một đống đổ nát hoang tàn, còn chút sinh khí.

"Vương phi, ?”

Một tiểu nha ôm tay nải chạy qua hỏi.

lắc đầu, hỏi : "Trắc vương phi ?"

"Trắc vương phi ốm liệt giường, ... ai ngó ngàng tới.”

Giọng nha nhỏ dần.

"Ta uống rượu, em lấy cho hai vò rượu ?"

"Hả? Rượu ạ?"

Kỷ Mộ Thanh tháo hai viên trân châu tóc xuống: "Hai vò rượu mạnh nhất, em lấy về đây, trân châu là của em."

Nhìn thấy trân châu, mắt nha sáng rực lên. Những đồ quý giá trong phủ kẻ nhanh tay cuỗm sạch, trong tay nải của ả chỉ đồ thường. Nghĩ bụng thời gian chạy trốn vẫn còn kịp, nốt vụ cũng muộn, ả vội vàng đồng ý, chạy lấy hai vò rượu mạnh.

"Vương phi, rượu đây!"

Kỷ Mộ Thanh gật đầu, đưa hai viên trân châu cho ả.

Nha tít mắt, cất túi, hỏi thêm một câu: "Vương phi, thực sự ?"

Lắc đầu!

"Vậy nô tỳ đây."

Gật đầu.

Nha vội vã rời . Kỷ Mộ Thanh ôm hai vò rượu rời khỏi cái viện cô quạnh như nhà tù bấy lâu nay.

Nửa nén nhang , cô đến phòng của Trần Hương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-798-ky-mo-thanh-tra-thu.html.]

Vừa bước ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc. Hóa trong phòng bát t.h.u.ố.c đổ, chắc là nha kịp bưng trong thì tin Diệc Vương vây bắt, sợ quá rơi bát t.h.u.ố.c bỏ chạy.

ôm rượu bước nội thất, cảnh tượng bên trong cũng hỗn độn kém.

Bình hoa, tranh chữ quý giá đều cánh mà bay, ngay cả trang sức, quần áo cũng chẳng còn.

Trần Hương khi sảy t.h.a.i vẫn luôn liệt giường, sức khỏe ngày càng suy kiệt.

Lúc , Trần Hương đang lăn từ giường xuống đất, quấn cả chăn .

Nhìn thấy Kỷ Mộ Thanh bước , ả như vớ cọc cứu mạng, vươn tay về phía cô , đôi môi trắng bệch run rẩy thốt lên: "Cứu , cứu với, c.h.ế.t."

Ha ha!

Kỷ Mộ Thanh vẻ mặt lạnh tanh, đặt rượu xuống, bước tới đỡ ả lên giường.

Trần Hương nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , cầu xin: "Giúp với, đưa rời khỏi đây, thề, sẽ lời tỷ hết."

Khóc lóc t.h.ả.m thiết.

"Cô ốm yếu thế , nghỉ ngơi cho khỏe ."

"Muội sai nhiều chuyện, tỷ hận lắm đúng ? cũng báo ứng , con cũng mất , giờ tàn ma dại, đau đớn hơn ai hết. Vương gia cũng xảy chuyện, chúng đều sẽ vạ lây, , c.h.ế.t ."

"Chẳng cô yêu lắm ?”

Giọng Kỷ Mộ Thanh lạnh lùng.

Trần Hương lắc đầu lia lịa: "Không , ."

"Ta cứ tưởng hai yêu sâu đậm nên mới tàn nhẫn với như ."

"Tỷ tỷ, sai , đều là do Vương gia sai khiến . Là ngài vì mục đích riêng mới cưới tỷ, cũng là ngài bảo đối xử với tỷ như thế, trách .”

Trần Hương kích động, túm c.h.ặ.t t.a.y áo cô .

Giờ phút , Kỷ Mộ Thanh là cọng rơm cứu mạng duy nhất của ả.

Muốn sống thì chỉ cách cầu xin và nhận .

những lời , Kỷ Mộ Thanh nhạt: "Tỷ tỷ?"

Nực !

Không giờ vẫn thuận miệng gọi cô ?

Trần Hương vội : "Tỷ tỷ, là mắt tròng, là lòng hẹp hòi, tỷ tha thứ cho , tỷ là tỷ tỷ, ."

"Người vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai họa ập đến mạnh ai nấy bay, quả sai chút nào."

"Tỷ tỷ?"

Kỷ Mộ Thanh lấy chiếc túi thơm thêu hình trúc bên hông , mân mê tay, : "Túi thơm là của Thải Lan. Em thêu thùa giỏi, nhưng thích trúc nên học thêu lâu mới cái túi tặng . Lúc đó chê , suýt nữa vứt . Giờ em còn nữa, thứ duy nhất để cho chỉ còn cái túi thơm ."

Sắc mặt Trần Hương tái mét trong nháy mắt, ngả , trân trối khuôn mặt vốn bình thản của Kỷ Mộ Thanh dần trở nên hung dữ, ánh mắt tràn ngập oán khí và sát khí.

"Tỷ tỷ? Không liên quan đến , là Vương gia sai đ.á.n.h c.h.ế.t nó, con của cũng là do nó đầu độc mà c.h.ế.t."

"Đó là quả báo của cô!"

"Tỷ tỷ..."

"Câm mồm!”

Kỷ Mộ Thanh trừng mắt ả, bóp chặt cằm ả: “Nếu tại cô, em c.h.ế.t, cũng sống bằng c.h.ế.t. Nợ cô gây , do chính cô trả."

"Không...”

Ả điên cuồng lắc đầu.

Ngay đó, Kỷ Mộ Thanh hất mạnh ả .

Người lăn từ giường xuống đất nữa.

"Á!"

Nỗi sợ hãi dần dần lan tràn trong đôi mắt Trần Hương.

 

 

Loading...