NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 799: Cái chết của Tiêu Phi

Cập nhật lúc: 2025-12-23 16:03:28
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Hương bao giờ khao khát sống đến thế, cô còn trẻ, còn cả quãng đời dài phía để tận hưởng.

Không thể c.h.ế.t!

dùng hết sức bình sinh cố bò ngoài, nhưng vô lực, chẳng thể nhích nổi một tấc.

Nhìn đàn bà mặt rơi cảnh t.h.ả.m hại , Kỷ Mộ Thanh lớn, giật phăng mấy tấm rèm trong phòng ném lên Trần Hương. Sau đó, cô mở hai vò rượu mang đến, tưới khắp phòng và lên cả Trần Hương.

"Đừng! Đừng mà!”

Trần Hương gào thét điên cuồng.

Kỷ Mộ Thanh bỏ ngoài tai, cầm lấy chân nến tới, xuống cô với nụ âm hiểm: "Khi ngươi đối xử với như , từng mảy may thương xót? Dù chỉ một chút?"

"Có, mà."

"Hừ."

"Tỷ tỷ, cầu xin tỷ, cầu xin tỷ tha cho , thực sự sai , cầu xin tỷ, c.h.ế.t."

"Ông trời công bằng, ai sai thì chịu quả báo. Ngươi cũng , cũng . Nợ thì trả."

"Không! Không..."

"C.h.ế.t ."

Ngọn nến từ tay cô từ từ rơi xuống, rơi trúng tấm rèm lớn phủ Trần Hương.

Tức thì...

Ánh lửa bùng lên trong đôi mắt kinh hoàng của Trần Hương, phóng đại vô tận.

"Á!"

Bùng!

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, nuốt chửng lấy cơ thể cô trong chớp mắt.

Lửa cháy càng lúc càng to, cô lăn lộn đất, miệng ngừng kêu la t.h.ả.m thiết.

Chẳng mấy chốc, cả căn phòng chìm trong biển lửa.

Kỷ Mộ Thanh cảnh tượng mắt, điên dại.

Sau đó, cô lưng bước khỏi phòng.

Phía , ngọn lửa cháy hừng hực.

Giây phút , cô cuối cùng cũng thấy nhẹ lòng, cuối cùng cũng hả giận!

Mưa bên ngoài cuối cùng cũng tạnh.

Trời sáng!

Mọi thứ trở về nguyên điểm.

Lúc , đại nội thị vệ bao vây phủ Diệc Vương, xông sân vây lấy Kỷ Mộ Thanh đang nửa điên nửa tỉnh.

Hai tay cô buông thõng, chiếc túi thơm trong tay rơi xuống vũng nước, chân mềm nhũn, ngã xuống đất nhưng vẫn ngửa mặt lên trời ngớt.

Đôi mắt tràn đầy hận thù dần trở nên đờ đẫn, cô nghiêng đầu, hát bài đồng d.a.o tổ mẫu dạy hồi nhỏ.

"Người bé nhỏ trong phòng, hoa và chim đuổi bướm ong, một loài cỏ mọc, một loài cây rơi, hạ qua hạ, đông qua đông, hẹn đào hồng..."

"Người bé nhỏ trong phòng, hoa và chim đuổi bướm ong, một loài cỏ mọc, một loài cây rơi, hạ qua hạ, đông qua đông, hẹn đào hồng..."

...

Hát hát .

Như khúc ca t.ử thần vọng về từ địa ngục.

Vang vọng mãi trong phủ Diệc Vương.

Cùng lúc đó, phủ Tướng quân của Kỷ gia cũng bao vây.

Kỷ Thư Hàn quỳ trong từ đường, bài vị tổ tông mặt, khổ. Không ngờ tính toán cả đời, cuối cùng vẫn sai một nước cờ.

Không chỉ thua, mà cả Kỷ gia cũng thua sạch.

Ông còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông Kỷ gia?

Không qua bao lâu, cánh cửa đóng chặt lưng Kỷ Uyển Hân đẩy .

Cửa mở, đập mắt cô là t.h.i t.h.ể lạnh ngắt của Kỷ Thư Hàn đang quỳ tượng Phật.

Ách?

Cô sững sờ, hai chân mềm nhũn, va mạnh cánh cửa.

Hồi lâu mới phản ứng .

"Cha? Cha ơi!"

Cô lao tới, quỳ xuống bên cạnh Kỷ Thư Hàn, gào xé lòng.

"Cha..."

Ôm lấy t.h.i t.h.ể cha nức nở.

Thị vệ bên ngoài xông , vốn dĩ hung thần ác sát nhưng thấy cảnh tượng cũng chút nỡ, huống hồ nhất mỹ nhân Cẩm Giang đang lóc t.h.ả.m thiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-799-cai-chet-cua-tieu-phi.html.]

Thật khiến thương xót.

thương thì thương, Kỷ gia phạm trọng tội là sự thật.

Cuối cùng, Kỷ Uyển Hân vẫn bắt, giam đại lao Hình bộ chờ xử lý.

Còn Kỷ Lê, đúng giờ Mão ba khắc giải cung, cùng với Cảnh Diệc thương quỳ ngoài điện Phụ Dương lâu.

Hoàng đế Kỳ Trinh trong lòng u uất, bệnh tuy đỡ nhưng chọc tức thế ngã bệnh, mặt đứa con súc sinh nữa, bèn hạ hai đạo thánh chỉ.

Một là, ba ngày xử trảm Kỷ Lê.

Hai là, giam Cảnh Diệc đại lao, chờ xử lý .

Còn Tiêu Phi liên lụy cũng đày lãnh cung, đời đời kiếp kiếp bước nửa bước.

Hầu hết những liên quan đến vụ ép cung đều tống giam, nhất thời quan trong triều cách chức quá nửa.

Trời sáng, mưa tạnh, binh mã rút khỏi hoàng cung, cổng thành cũng mở giờ Mão ba khắc.

Mọi thứ trở bình thường.

Trong lãnh cung.

Tiêu Phi mặc áo trắng, trang sức tước hết, khuôn mặt mộc lạnh lùng, ánh mắt trống rỗng vô hồn .

Tranh đấu .

Không ngờ... vẫn thua.

Bỗng nhiên...

Cánh cửa đóng chặt mở .

Cảnh Huyên xách một chiếc hộp thức ăn tinh xảo bước , cho cung nữ lui , đóng cửa .

Cô đặt đồ xuống, lấy thức ăn .

Không sơn hào hải vị, chỉ bốn món chay và một bình rượu!

Cô rót hai chén rượu.

Một chén đặt mặt mẫu phi, một chén đặt mặt .

"Hai con lâu ăn với bữa cơm t.ử tế."

Tiêu Phi cô, gì.

"Mấy món tuy bào ngư vi cá, nhưng con nhớ mẫu phi thích ăn nên bảo Ngự thiện phòng ."

"Mang .”

Tiêu Phi lên tiếng.

Cảnh Huyên mặc kệ, tiếp tục : "Có rau xào, bánh nếp, còn ..."

"Đã bảo mang .”

Tiêu Phi vung tay hất đổ cả bốn đĩa thức ăn xuống đất.

Vỡ tan tành!

Cảnh Huyên vẫn bình tĩnh.

Tiêu Phi trừng mắt giận dữ: "Giờ con lòng ? Thấy Bản cung và Hoàng con nông nỗi , con hài lòng chứ? Nếu con đưa tên ngốc đó ngoài thì Hoàng con rời kinh thành , đến nỗi giam đại lao chờ c.h.ế.t."

Cảnh Huyên khổ, mắt đỏ hoe: "Đến nước mà mẫu phi vẫn sai ?"

"? Bản cung sai ở chỗ nào?"

Ha ha.

"Thôi, con nữa cũng hiểu .”

Cảnh Huyên hít sâu một , nén nước mắt: “Vài ngày nữa con xuất giá sang Hồ Ấp , ngày đó e là mẫu phi thể đến tiễn con. Hôm nay từ biệt, kiếp ... sợ rằng còn cơ hội gặp ."

"..."

Cô nâng chén rượu lên: "Con gái kính mẫu phi một ly."

Uống cạn một .

Tiêu Phi cũng nức nở.

Cảnh Huyên bỏ miếng hương liệu mang theo lư hương bàn: "Chẳng mẫu phi thích mùi hương con pha chế ? Hôm nay con mang đến một ít, mẫu phi ngửi hương... nghỉ ngơi cho khỏe nhé."

Mùi hương tỏa từ lư hương, lan tỏa khắp căn phòng.

Cảnh Huyên đành lòng mẫu phi thêm nữa, c.ắ.n chặt môi, bỏ .

"Huyên nhi.”

Tiêu Phi lớn, bóng lưng con gái ngày càng xa, cuối cùng cũng tỉnh ngộ: “Là mẫu phi với con, là mẫu phi sai ... Phụt!"

thổ huyết!

Từ từ ngã xuống đất.

Cảnh Huyên vẫn đầu , ngay khoảnh khắc cánh cửa khép , hai dòng lệ cuối cùng cũng tuôn rơi.

 

 

Loading...