NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 814: Phủ Hiền Vương

Cập nhật lúc: 2025-12-24 03:49:33
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời gan ruột của Cảnh Dung khiến sống mũi Kỷ Vân Thư cay cay.

Một đàn ông như thế , xứng đáng để cô gửi gắm cả đời, sống c.h.ế.t .

...

: " nhỡ ..." Lời ngập ngừng.

Cảnh Dung nắm lấy tay cô, cúi đầu , lau giọt nước mắt nơi khóe mi, nghiêm túc : "Thực Mạc Nhược đúng, đ.á.n.h cược một , cũng đ.á.n.h cược một , xem thử Cảnh Hiền rốt cuộc chọn minh quân hôn quân?"

"Ý ngài là ?"

"Nếu khi triều cần cù cầu tiến, lấy dân gốc, lấy thần trọng, thì để lên ngai vàng Đại Lâm ? nếu tàn bạo tư lợi, hãm hại trung lương, thì sẽ dọn dẹp môn hộ."

Dọn dẹp môn hộ!

Bốn chữ sắc như dao.

Ý là, nếu Cảnh Hiền là minh quân thì giữ, là hôn quân thì diệt.

Xem Cảnh Dung đề phòng.

Kỷ Vân Thư cũng yên tâm phần nào.

Gật đầu.

trong lòng vẫn còn một chuyện rõ, bèn hỏi: "Có một chuyện hiểu lắm."

"Chuyện gì?"

"Bao năm qua, tuy Hoàng thượng giữ Hiền Vương trong cung dưỡng bệnh, nhưng dưỡng bệnh thì dưỡng bệnh, tại cho xuất cung lập phủ?"

Vẻ mặt Cảnh Dung trở nên nghiêm trọng: "Thực cũng rõ lắm, chỉ năm xưa khi mẫu phi của Cảnh Hiền qua đời, bèn đổ bệnh. Phụ hoàng lập tức hạ chỉ giữ trong cung dưỡng bệnh."

"Bệnh c.h.ế.t ?" Cô nghi ngờ.

"Cụ thể thế nào thì rõ, lúc đó thái y chẩn trị như . Sao nàng tự nhiên hỏi chuyện ?"

"Chỉ là tò mò thôi."

Ồ!

Cảnh Dung: "Được , nàng mau việc , chuyện khác cần nàng bận tâm."

Cô gật đầu rời .

Phía , Cảnh Dung bốc một nắm thức ăn từ trong ống tre, tiếp tục thong thả cho cá ăn. Trong chốc lát, những con cá chép tản nhao nhao bơi tới.

Tranh giành thức ăn!

Ngày hôm , Cảnh Hiền nhận thánh chỉ, thu dọn đồ đạc xong xuôi, cuối cùng cũng xuất cung.

Đồ đạc của nhiều, quần áo chỉ vài bộ, mang theo nhiều nhất là những cuốn sách yêu thích, chất đầy một rương lớn.

Tất nhiên, còn ba con bồ câu yêu quý, nhốt trong lồng, xách tay.

Khoảnh khắc bước khỏi hoàng cung, tâm trạng ngổn ngang trăm mối.

Vui sướng, kinh ngạc, nghi ngờ, thấp thỏm...

Đủ cả!

Ngoài cổng cung một cỗ xe ngựa lớn đang đợi, xe là Lễ bộ Thị lang Thẩm Trường Khâm.

Ông mặc trường bào màu mực, tóc búi cao, trông ôn hòa dễ gần.

Chỉ là trong đôi mắt dường như vương chút u buồn.

Thấy , Thẩm Trường Khâm bèn tiến lên hành lễ: "Tham kiến Hiền Vương, Hoàng thượng lệnh, để hạ quan đưa Vương gia đến phủ Hiền Vương."

Kỳ Trinh đế là hành động dứt khoát, khi đồng ý cho Cảnh Hiền triều hạ lệnh cho Lễ bộ chuẩn phủ cho .

Hắn khách sáo : "Đa tạ vị đại nhân ."

Vị ?

Quả thực, sống lâu trong thâm cung, mặt là ai!

Thẩm Trường Khâm bèn tự giới thiệu: "Hạ quan là Lễ bộ Thị lang Thẩm Trường Khâm."

"Ồ, hóa là Thẩm Thị lang. Ta từ nhỏ ở trong cung, hết các vị đại nhân, mong lượng thứ."

"Hạ quan dám. Giờ còn sớm nữa, mời Vương gia lên xe." Nói xong, Thẩm Trường Khâm đón lấy lồng chim tay : “Để hạ quan cầm giúp."

chuyển lên xe.

Hắn mỉm khiêm tốn, đầu Phất Lục tiễn cổng.

Những năm qua, nhờ Phất Lục chăm sóc tận tình nên mới hạ nóng, đông lạnh. Lần rời cung, thể mang Phất Lục theo cùng, trong lòng khỏi luyến tiếc.

Hắn với Phất Lục: "Ta đ.á.n.h tiếng với Kính Sự phòng , đợi , họ hứa sẽ sắp xếp cho ngươi một chỗ , ngươi cần lo lắng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-814-phu-hien-vuong.html.]

"Đa tạ Vương gia." Phất Lục cúi , mắt đẫm lệ: “Vương gia, nô tài bên cạnh, tự chăm sóc bản cho . Người sức khỏe yếu, trời ngày càng lạnh, nhớ mặc thêm áo ấm."

"Ta . Thôi, ngươi đừng tiễn nữa, ."

"Cứ để nô tài tiễn Vương gia một đoạn." Vẫn cố chấp.

Mắt Cảnh Hiền ươn ướt, gật đầu.

Phất Lục dìu lên xe ngựa, dõi mắt theo xe xa, lén lau nước mắt.

Đến khi xe ngựa khuất khỏi tầm mắt, mới cung.

Xe ngựa chạy nhanh chậm.

Đường bằng phẳng, xóc nảy.

Trong xe, Thẩm Trường Khâm mấy con bồ câu, tò mò hỏi: "Tại Vương gia mang mấy con bồ câu khỏi cung?"

Hắn đáp: "Ta quanh năm ở trong cung, may mà mấy con bồ câu bầu bạn cũng đỡ buồn, thực sự nỡ để chúng ."

"Ra là ."

Thẩm Trường Khâm cảm thấy vị Vương gia quả là trọng tình cảm!

Trong xe trở về yên lặng.

Không qua bao lâu, tay Cảnh Hiền giấu trong áo nắm chặt hơn, dường như chút căng thẳng.

Thẩm Trường Khâm chú ý thấy, hỏi: "Vương gia ?"

Hắn lắc đầu: "Không , chỉ là lâu lắm ... ngoài, bên ngoài bây giờ đổi thế nào?"

Giọng điệu đầy mong chờ.

Thẩm Trường Khâm: "Vương gia nay bệnh nặng mới khỏi, Hoàng thượng ân chuẩn cho xuất cung lập phủ, sự phồn hoa của kinh thành sẽ thấy thường xuyên thôi."

"Phải, !"

Khóe miệng từ từ nở nụ .

Rất nhanh, xe ngựa qua một con phố sầm uất, tiếng ồn ào náo nhiệt vọng .

"Hồ lô ngào đường đây..."

"Bánh bao thịt nóng hổi lò đây..."

"Mại dô, mại dô, ngọc mã não thượng hạng đây..."

...

Mùi mì thơm phức cũng len lỏi qua rèm xe bay mũi.

Vương vấn nơi chóp mũi.

Cảnh Hiền trong lòng hồi hộp, nín thở, đưa tay vén rèm xe lên, thấy sự phồn hoa đường phố kinh thành.

Bá tánh đủ tầng lớp, ăn mặc sang trọng , giản dị , qua tấp nập đường. Hàng quán hai bên đường bày bán đủ loại mặt hàng, muôn màu muôn vẻ đập mắt.

Trong mắt Cảnh Hiền, thứ , thứ .

Cảm thấy vô cùng mới lạ.

Đây chính là thế giới bên ngoài cung mà hằng mong đợi bấy lâu.

Mỗi , chỉ thể ngẩng đầu, bầu trời bên ngoài qua bức tường thành cao ngất.

Nay tận mắt chứng kiến, niềm vui sướng mặt thể nào che giấu!

Thẩm Trường Khâm quan sát kỹ lưỡng, khỏi cảm thấy xót xa.

Rất nhanh, xe ngựa đến phủ Hiền Vương.

Nơi cách phủ Dung Vương gần, rẽ qua hai con phố là tới, bộ cũng chỉ mất hai nén nhang.

Hai xuống xe.

Thẩm Trường Khâm: "Hiền Vương, từ nay về đây là phủ của . Chỉ là hôm qua Lễ bộ mới bắt đầu chuẩn , đồ đạc đầy đủ lắm nên phần đơn sơ, nhưng hạ quan sẽ sai nhanh chóng mua sắm cho thỏa đáng."

Hắn cúi cảm tạ: "Làm phiền Thẩm đại nhân."

"Là việc hạ quan nên ."

Hắn hít vài khí trong lành, dừng bước cổng, ngước tấm biển vàng chói lọi cửa.

Trên tấm biển khắc ba chữ lớn mạ vàng "Phủ Hiền Vương".

Phủ Hiền Vương!

 

 

Loading...