NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 826: Ngươi say rồi, bà đây cũng ăn ngươi

Cập nhật lúc: 2025-12-24 04:35:48
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệc cưới dần tàn, Dụ Hoa Các náo nhiệt cuối cùng cũng trở bình thường.

Kỷ Vân Thư đợi Cảnh Dung cùng về Trúc Khê Viên nên sắp xếp đưa Vệ Dịch về .

Lòng cô vẫn thể bình tĩnh !

Thẫn thờ ở cửa lớn.

"Kỷ cô nương?" Một giọng ồm ồm vang lên từ phía .

Quay đầu .

Hóa là Tam gia.

"Tam gia?"

Cha Đường Tư bước tới, bước chân mạnh mẽ, ánh mắt cô bớt vài phần hung dữ, thêm vài phần ôn hòa.

Điều chẳng ăn nhập gì với hình vạm vỡ của ông cả!

Ông cảm tạ: "Lần A Tư thành , Kỷ cô nương giúp đỡ ít, đa tạ."

"Ta và cô là bạn bè, thể là giúp đỡ. Cô và Mạc Nhược thể nên duyên vợ chồng, cũng mừng cho cô ."

Chân thành!

Tam gia , quan sát cô kỹ hơn, hỏi: "Nghe A Tư , cô là Cẩm Giang?"

Cô gật đầu.

"Trong nhà còn ai ?"

Chuyện ...

trả lời thế nào, chỉ đáp: "Trong nhà còn mấy tỷ , nhưng ít liên lạc."

"Tại ?"

"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh."

"Ồ." Tam gia hỏi: “Mẹ cô cũng còn nữa ?"

"Lúc sinh , bà mất ."

"Vậy cô bao nhiêu tuổi ?"

"Sắp mười chín!"

Ánh mắt Tam gia co , mang theo một tia kích động, trong kích động xen lẫn bi thương. ông cố kìm nén cảm xúc, hỏi thêm nữa, đôi mắt như dán chặt Kỷ Vân Thư.

Ánh mắt đó khiến Kỷ Vân Thư vô cùng khó chịu.

Cô hỏi: "Tam gia như , là thấy chỗ nào ?"

Ông hề cảm thấy hành động chằm chằm của là bất lịch sự, ngược : "Thực dám giấu, là vì cô giống một cố nhân của , nên suýt chút nữa nhận nhầm."

"Vậy ? Người đó quan trọng với Tam gia lắm ?"

Hỏi đến đây, Tam gia tràn đầy hồi ức: "Phải, quả thực là một cố nhân quan trọng, chỉ là nhiều năm xảy một chuyện, và nàng lạc mất , từ đó về gặp nữa. Mấy hôm thấy Kỷ cô nương, thấy ánh mắt của cô giống nàng !"

Thảo nào hôm trong ngõ hẻm ông cứ cô chằm chằm.

Suýt chút nữa tưởng ông là lão già dê xồm.

Ngại quá!

Kỷ Vân Thư cuốn câu chuyện của ông , thuận miệng hỏi tiếp: "Tại lạc mất ?"

"Kỷ cô nương hai mươi năm xảy chuyện gì ?"

"Hai mươi năm ?"

Đó là một năm khi cô sinh , cũng là năm đầu tiên Kỳ Trinh đế của Đại Lâm đăng cơ.

Năm đó?

Cô ngẫm nghĩ một chút, chợt nhớ : "Năm đó là năm Hồ Ấp vua đổi chủ, lúc Hồ Ấp vương lên ngôi, cả Hồ Ấp loạn lạc, c.h.ế.t chóc vô , nhiều Hồ Ấp chạy nạn sang Đại Lâm. Chẳng lẽ Tam gia và cố nhân của ngài..."

"Không sai, thực Hồ Ấp." Tam gia thẳng thắn thừa nhận, tiếp: “Lúc đó Hồ Ấp chiến loạn, và nàng cùng chạy sang Đại Lâm, nhưng giữa đường một toán lính chia cắt. Sau đó đến Hầu Liêu, định cư ở đó, còn nàng thì bặt vô âm tín. Ta tìm mười mấy năm trời cũng tin tức gì, e là... nàng lẽ c.h.ế.t ."

Câu chuyện thật bi thương!

Kỷ Vân Thư an ủi ông thế nào, chỉ : "Nếu bà c.h.ế.t, hữu duyên ắt sẽ tương phùng."

"Phải, hữu duyên ắt sẽ tương phùng."

Dường như trong lời ẩn ý!

Ánh mắt Tam gia cô càng thêm nóng bỏng.

Kỷ Vân Thư ngượng ngùng, bèn chỗ khác.

lúc ...

"Choang~" một tiếng.

Trong sân truyền đến tiếng đồ sứ vỡ.

Hai tiếng , cùng sân.

Trong sân.

Tiểu đồng hậu đậu vỡ một cái bát, đang cúi xuống dọn dẹp.

Những tiểu đồng khác thì đang dọn bàn, bận tối mắt tối mũi, chẳng ai để ý đến kẻ vỡ đồ.

Bỗng hỏi: "Sư phụ ? Sao mãi thấy mời rượu?"

Người khác đáp: " đấy, hôm nay là ngày đại hỷ của sư phụ mà chẳng thấy mời rượu, nãy mấy vị đại nhân bàn tán, bảo sư phụ cao đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-826-nguoi-say-roi-ba-day-cung-an-nguoi.html.]

"Sư phụ mới thèm cao."

"Thế ?"

"Không !"

Mọi đều thắc mắc, ?

Một tiểu đồng bưng khay từ nhà bếp : "Sư phụ đang uống rượu với Dung Vương."

Cái gì?

"Sư phụ động phòng thì còn , chạy uống rượu với Dung Vương?"

Kỳ lạ!

Tình ?

Mọi bắt đầu xì xào bàn tán.

Nào là sư phụ thích đàn ông!

Nào là gian tình với Dung Vương!

Nào là...

Lộn xộn hết cả lên!

Kết quả đều lọt tai Tam gia đang tới.

Ông tiến lên, đá mạnh m.ô.n.g một tiểu đồng.

Quát lớn: "Còn bậy bạ nữa thịt ngươi."

Tiểu đồng xoa m.ô.n.g đau điếng, nhăn nhó: "Tam gia, con sai ."

"Mau dọn dẹp , còn lắm mồm nữa bắt hết các ngươi về Hầu Liêu bia sống tập b.ắ.n tên đấy."

"Không dám nữa, dám nữa ạ."

Mọi vội vàng dọn dẹp, dám ho he.

mà...

Chẳng lẽ Mạc Nhược vẫn đang uống rượu với Cảnh Dung thật ?

Trong phòng tân hôn!

Mạc Nhược lảo đảo bước , đ.â.m sầm cửa.

Đau vai!

Đường Tư ngay ngắn giường, mắt chỉ thấy tấm khăn voan đỏ, tiếng động tim đập thình thịch.

Hai tay nắm chặt.

Mạc Nhược đóng cửa , tới, lờ mờ thấy Đường Tư mặc áo cưới đỏ giường.

Sau đó...

Cúi gập .

"Ra mắt nương tử."

Đầu suýt chạm đất.

Đường Tư c.ắ.n môi, thầm , giả giọng dịu dàng đáp lễ: "Tướng công cần đa lễ."

Rõ ràng là lời lẽ dịu dàng, nhưng từ miệng cô chua chua thế nào .

dám cử động, đợi mặt đến vén khăn voan.

...

Đợi mãi.

Vẫn thấy động tĩnh gì!

Cô cố qua khăn voan xem , chỉ thấy lờ mờ một bàn chân.

Không, là hai bàn chân dạng .

Trong nháy mắt, cô giật phăng khăn voan xuống, đập mắt là một gã say bí tỉ đang chỏng vó sàn nhà.

Tư thế tay chân dang rộng cực kỳ khó coi.

Bên cạnh còn một bình rượu đổ nghiêng, rượu chảy lênh láng sàn.

"Cảnh Dung, uống rượu, nào, uống rượu..." Mạc Nhược cựa quậy, lầm bầm .

"Uống uống uống, lúc quan trọng thế còn uống." Đường Tư tức điên , chống nạnh, đá mạnh , quát lớn: “Đồ khốn!"

Mạc Nhược mất ý thức.

Thậm chí còn ngáy khò khò.

Đường Tư chịu bỏ qua, túm lấy cổ áo , dùng sức lôi xềnh xệch lên giường lớn.

"Chàng say , bà đây cũng ăn ."

Vồ lấy con mồi giường!

Quần áo của tên say rượu lột sạch sành sanh, còn một mảnh vải che .

Đường Tư như con báo nhỏ đói khát trong rừng, tà ác.

Cúi xuống, hai bóng hòa . Màn trướng đỏ từ từ buông xuống...

 

 

Loading...