NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 84: Cùng che một chiếc ô

Cập nhật lúc: 2025-12-06 08:19:21
Lượt xem: 337

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ do trực giác phụ nữ mách bảo, Kỷ Vân Thư bước tới.

Nhìn thấy con d.a.o rỉ sét đến mức rỉ sắt dính chặt tường, loang lổ!

Lưỡi d.a.o cũng cùn rõ rệt, lởm chởm như răng cưa!

Cảnh Dung đến lưng cô, hỏi: "Con d.a.o lạ lắm ?"

"Ừ!" Cô gật đầu.

Giây tiếp theo, cô rút một chiếc khăn tay từ thắt lưng , lót tay, gỡ con d.a.o nhỏ xuống, cẩn thận gói , cất tay áo.

Cái cô , đến d.a.o cùn nhà nông dân cũng ăn trộm!

Cảnh Dung thầm nghĩ!

"Trời còn sớm, chúng mau bến đò thôi. Nếu muộn, Vương gia trả nhiều tiền hơn nữa e là lái đò cũng dám nhận."

Nói xong, cô che ô, đội gió lớn, theo đường cũ.

Cảnh Dung theo cô, dáng vẻ cô cẩn thận, chân mấy trượt suýt ngã, xiêu vẹo. Đôi tay đáng lẽ giấu trong tay áo giữ ấm của âm thầm giơ lên, che chắn bên Kỷ Vân Thư, đề phòng cô sơ sẩy ngã xuống.

Ra khỏi bãi đất hoang phế tích, hai rảo bước nhanh hơn, đến bến đò thôn Triệu Gia.

Mặt sông sóng nước cuồn cuộn, xa chẳng thấy gì, đừng là thuyền, đến cái phao cũng .

"Trời sắp tối , hôm nay sẽ thuyền ."

Cảnh Dung dường như chẳng hề lo lắng, giọng điệu còn mang theo chút vui mừng ngầm.

"Biết thế bảo lái đò lúc nãy đợi một chút ." Kỷ Vân Thư lẩm bẩm.

"Hôm nay chúng ."

"Vương gia cách khác ?"

"Có thì !" Cảnh Dung nhướng mày.

Kỷ Vân Thư hỏi dồn: "Cách gì?"

Cảnh Dung chỉ tay về ngọn núi phía : "Đi vòng qua đường núi!"

Đùa !

"Đường núi cả ngày, thà ở đợi thuyền còn hơn." Kỷ Vân Thư .

Khóe miệng Cảnh Dung lén nở một nụ , nhưng vẻ sầu não, cau mày: "Thuyền e là nữa . Tối nay và ngươi chắc đây. thôn Triệu Gia nhà nào cũng nghèo, nhà cửa bé tí tẹo, e là chứa nổi hai . Tuy nhiên..."

"Tuy nhiên cái gì?"

"Vừa nãy bổn vương qua một ngôi miếu, thể tá túc một đêm."

"Miếu?"

thấy !

Không nên tin , đôi mắt của Kỷ Vân Thư đảo một vòng, cuối cùng vẫn gật đầu: "Đành thôi."

Rời khỏi bến đò, Kỷ Vân Thư theo Cảnh Dung về hướng ngôi miếu .

Trời càng lúc càng tối, đường đất lầy lội khó , cộng thêm mưa to, đúng là họa vô đơn chí!

Nào ngờ, một cơn gió lớn thổi tới!

Cổ tay Kỷ Vân Thư yếu ớt giữ nổi, cán ô tuột khỏi tay, bay vèo bụi cỏ đằng xa, cành cây chọc cho nát bươm!

Ngay khoảnh khắc cán ô tuột khỏi tay, nước mưa ào ào trút xuống thương tiếc.

Từ tóc đến má, chảy xuống cái cổ trắng ngần, trong nháy mắt ướt sũng.

cái lạnh thấu xương còn kịp lan xuống gót chân, đầu bỗng xuất hiện một chiếc ô, che chắn cho cô khỏi mưa to gió lớn.

Ngước mắt lên, Kỷ Vân Thư thấy Cảnh Dung trong mưa, giơ ô che đầu cô.

Khoảng cách giữa hai chừng hai bước chân.

"Vương gia." Kỷ Vân Thư gọi một tiếng, nắm lấy cán ô đẩy về phía : "Tiểu nhân phận thấp hèn, Vương gia cứ che cho ."

"Bổn vương mong manh dễ vỡ thế , ngươi cầm ô cho chắc ."

Lúc , nhét cán ô tay Kỷ Vân Thư, dầm mưa bước .

là tiêu sái!

Giây , Kỷ Vân Thư chạy bước nhỏ đuổi theo, đưa tay nắm lấy tay áo Cảnh Dung, thuận tay che ô lên đầu .

Hai một cao một thấp, cách chỉ bằng hai ngón tay, cùng tán ô.

Chỉ là ô đủ lớn, vai của cả hai đều mưa tạt ướt!

Cảnh Dung dường như ngạc nhiên hành động của cô, đôi mắt sâu thẳm xuống cô, chứa chan tình cảm nồng đậm!

Có chút cảm động!

Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư hy vọng nhầm, vội vàng tránh ánh mắt .

Nói: "Hy vọng Vương gia ngại che chung một chiếc ô với tiểu nhân."

"Tất nhiên ngại!"

Vui còn hết chứ.

Khóe mắt cong cong ý vui sướng như khắc họa, đón lấy chiếc ô từ tay Kỷ Vân Thư, giơ cao lên, tay thuận thế nắm lấy cổ tay Kỷ Vân Thư, cùng bước trong mưa!

Kỷ Vân Thư để mặc nắm tay, vùng vẫy, dù cũng đang che chung ô mà.

Đi nửa nén nhang, cuối cùng cũng đến ngôi miếu Cảnh Dung .

Nói là miếu thì đúng là miếu thật!

Chỉ là... rách nát, hoang vu quá.

cũng coi như chỗ tránh mưa.

Vào trong Kỷ Vân Thư mới quan sát kỹ.

Đây là một ngôi miếu hoang phế lâu năm, tấm biển treo cửa sứt một góc, xiêu vẹo như sắp rơi xuống, biển phủ đầy bụi và mạng nhện, nhưng vẫn bốn chữ "Từ đường Triệu gia".

Bên trong miếu, rơm rạ chất đống, đồ đạc đổ ngổn ngang khắp nơi, mạng nhện chăng đầy!

may mắn là bức tượng Phật cao lớn vẫn sừng sững trong miếu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-84-cung-che-mot-chiec-o.html.]

Chỉ là lớp vàng tượng Phật dường như ai đó cạo sạch, để những vết d.a.o cạo nham nhở bắt mắt.

"Chỗ tuy lộn xộn nhưng may là tránh mưa, cứ tạm bợ một đêm , mai bổn vương sẽ nghĩ cách về thành." Cảnh Dung thu ô, đặt sang một bên, quanh miếu quan sát, : "Tiên sinh nhóm đống lửa lên, hong khô quần áo chúng ."

Không đợi Kỷ Vân Thư gì, Cảnh Dung thành thạo dọn dẹp đống đồ đạc linh tinh trong miếu sang một bên, dọn một trống, gom những thanh gỗ gãy trong miếu một chỗ, dùng ống lửa khô ráo trong châm rơm, nhóm lửa!

Một loạt động tác gọn gàng dứt khoát!

Người còn tưởng Vương gia lớn lên nơi rừng rú thật!

Bên ngoài trời tối đen, mưa to gió lớn vẫn ngừng.

Trong miếu lửa cháy bập bùng, ánh lửa hắt lên gian mưa gió bão bùng bên ngoài, tạo cảm giác ấm áp dễ chịu.

Và Cảnh Dung cũng dựng xong một cái giá phơi đồ từ lúc nào .

"Kỷ , cởi đồ treo lên đây hong khô , ngươi là thư sinh yếu ớt, đừng để cảm lạnh."

"..."

Vừa Cảnh Dung bắt đầu cởi áo!

Kỷ Vân Thư thấy thế, ôm lấy cánh tay đang lạnh run, lưng .

"Mau đây !" Cảnh Dung gọi.

Kỷ Vân Thư im, túm chặt vạt áo, chút hoảng hốt.

Thấy cô động tĩnh gì, Cảnh Dung dứt khoát tới, nắm lấy cổ tay cô kéo đến bên đống lửa.

"Tiểu nhân , Vương gia cứ tự hong khô quần áo là ." Cô cúi đầu, dám .

"Bảo ngươi cởi đồ, ngươi hổ cái gì? Chẳng lẽ còn bổn vương cởi giúp ngươi?" Cảnh Dung cố ý dùng giọng điệu nghi ngờ, nhưng ý trong mắt dâng lên.

Kỷ Vân Thư lùi mấy bước, khóe miệng giật giật: "Vương gia hình vạm vỡ, tiểu nhân thể gầy gò, thực sự tiện cởi so bì với Vương gia, thôi bỏ ."

"Lải nhải mãi."

Cảnh Dung mắng một câu, bước tới gần cô hai bước, đôi ma trảo cũng đồng thời vươn về phía cô.

Khóe miệng nhếch lên: "Hai đàn ông với , sợ cái gì. Ngươi mà chịu cởi, bổn vương cởi giúp ngươi."

"Không cần ."

"Cần đấy."

Cánh tay Kỷ Vân Thư giữ chặt trong lòng bàn tay, vùng vẫy , chỉ túm chặt lấy cổ áo.

Cầm thú!

Lúc dù cô hét rách cổ họng cũng vô ích!

Cô cúi gằm mặt, thở cũng trở nên dồn dập. Cảnh Dung gần ngay trong gang tấc, đôi mắt như chứa ngọn lửa đang cúi xuống hàng mi cong vút của cô!

Hắn nắm chặt cánh tay gầy nhỏ của cô, trong lòng bàn tay là lớp áo ướt sũng lạnh ngắt của Kỷ Vân Thư.

Cảm giác lạnh lẽo lan theo đường vân tay, m.á.u như đông .

Khoảnh khắc , khao khát ôm con gái lòng bao.

lý trí dập tắt ý nghĩ tà ác của .

"Quần áo của ướt hết . Nếu ngươi cởi đồ mặt bổn vương thì dùng áo rèm, vắt lên giá, mỗi một bên."

Ngài thật đấy!

Cảnh Dung buông cô , thu vẻ trêu chọc trong mắt, di chuyển cái giá đến giữa hai .

Vừa : "Bổn vương sẽ ngươi, mau cởi đồ , đừng lề mề nữa."

Cảnh Dung cởi hai lớp áo ngoài ướt sũng vắt lên giá, phịch xuống đống rơm, tháo đôi giày thêu vàng nạm bạc , úp ngược bên cạnh đống lửa.

Kỷ Vân Thư thấy "ngoan" như , trái tim đang treo lơ lửng mới hạ xuống đất.

vẫn cảnh giác, từ từ cởi thắt lưng, cởi áo ngoài vắt lên giá, cũng xuống đống rơm, tháo đôi giày vải thô để sang một bên.

Hai lúc hai bên giá phơi đồ, đống lửa giữa giá và hai , song song với giá.

Bên ngoài trời tối đen, mưa gió vẫn gào thét.

Bên trong ấm áp lạ thường!

"Kỷ ." Cảnh Dung đột nhiên gọi.

"Hả?"

"Ngươi từng... đến kinh thành ?"

Vừa Cảnh Dung nhặt một thanh tre nhỏ, chọc chọc đống lửa mặt.

Kỷ Vân Thư liếc sang, chỉ thấy một bàn tay thò từ giá áo, cầm thanh tre khều đống lửa nổ lốp bốp, tàn lửa bay tứ tung.

Trông mắt thật!

Cô một tay ôm đầu gối co , tay cũng nhặt một thanh tre nhỏ, chọc đống lửa.

Vừa trả lời câu hỏi của Cảnh Dung: "Chưa từng ."

"Vậy ngươi ?"

"Chất lượng khí đạt chuẩn ?"

"Hả?"

"Là khói bụi."

"Khói bụi?" Cảnh Dung cau mày, động tác khều lửa dừng bặt!

Kỷ Vân Thư : "Không gì!"

Lúc , trong đầu Kỷ Vân Thư hiện lên hình ảnh Bắc Kinh!

Cảnh Dung cho hồ đồ, chỉ dẹp cái giá chắn giữa hai hỏi cho lẽ.

Cái gì là chất lượng khí?

Cái gì là khói bụi?

Lắc đầu, thôi bỏ , đành chuyển chủ đề: "Nếu bổn vương ngươi theo về kinh, ngươi chấp nhận ?"

...

 

Loading...