NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 841: Người này chính là Ngự Quốc Công!

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:25:43
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Hiền chăm chú đàn ông đang bên ngoài.

Cách lớp màn che rủ xuống từ chiếc nón rộng vành, cảm giác như thể thấu ánh mắt của .

Hồi lâu .

Hắn mở miệng: "Vào ."

Người đàn ông bên ngoài, di di chân để giũ sạch lớp tuyết bám giày mới cất bước nhà, dáng vô cùng chậm rãi.

Cơn gió nhẹ thổi bay lớp màn che nón, để lộ đôi môi khô khốc, bong tróc da.

Cảnh Hiền ông với ánh mắt kinh ngạc tò mò, thậm chí trong lòng còn dấy lên một sự thôi thúc giật phăng chiếc nón xuống, để xem bí ẩn vẫn luôn thư từ qua với bao năm qua rốt cuộc trông như thế nào? Và ông rốt cuộc là ai?

Thế nhưng, kiềm chế sự thôi thúc đó!

Người đàn ông bước , sững mặt .

"Ngồi ."

Người đàn ông khom chào, do dự giây lát vén vạt áo bào, xếp bằng xuống. Ánh mắt ông lướt qua chiếc lò sưởi, nơi mẩu giấy ban nãy sớm hóa thành tro bụi.

Trên mảnh giấy đó, chỉ vẻn vẹn hai chữ… Hắc Bạch.

Hai chữ chẳng mang ý nghĩa sâu xa gì, chỉ đơn thuần đại diện cho nét chữ của ông mà thôi.

Khi Cảnh Hiền thấy nét chữ quen thuộc , ngay đến chính là liên lạc với nhiều năm nay, nên mới vội vàng mời .

Cảnh Hiền thu ánh mắt tò mò, khôi phục vẻ điềm nhiên thường ngày như đang gặp gỡ một bạn cũ, đó tự tay rót một chén cho đối diện.

Hắn đẩy chén về phía !

"Gần đây bão tuyết liên miên, hôm nay trời khéo tạnh, ông đến đúng là đúng lúc." Giọng điệu như đang chuyện phiếm.

"Để gặp Vương gia một , dù bão tuyết lớn hơn nữa, lão hủ cũng đến."

"Vậy tại ông đến?"

"Vương gia nên hỏi là, tại bây giờ mới đến?" Người đàn ông chỉnh lời .

Cảnh Hiền khẽ: "Được, rửa tai lắng ."

Người đàn ông vội trả lời, ông đưa bàn tay chằng chịt sẹo do bỏng , nâng chén lên, nhẹ nhàng lắc lắc nhưng mãi vẫn đưa lên miệng uống, dáng vẻ như đang thưởng thức một món đồ trân quý nào đó.

Cảnh Hiền bàn tay lửa thiêu đốt đến mức đáng sợ , ánh mắt nheo . Người đàn ông mặt tuy gầy guộc như que củi, y phục tầm thường, nhưng dáng thẳng tắp, toát một khí thế khiến khác kính sợ. Cao quý, lạnh lùng và khó lường.

Mãi đến khi đàn ông đặt chén xuống, một giọng khàn khàn mới từ lớp nón truyền từng chút một.

"Bởi vì thời cơ đến!"

Năm chữ ngắn gọn, nhẹ nhàng nặng tựa ngàn cân.

Tựa hồ mang theo sự mong mỏi kìm nén từ lâu.

Cảnh Hiền hiểu, nhưng năm chữ đó khiến rùng , cảm giác như ai đó đang cào nhẹ sống lưng.

"Thời cơ? Thời cơ gì?"

"Thời cơ nhất!"

"Ông rốt cuộc là ai?"

"Ta là ai, quan trọng ?" Người đàn ông hỏi ngược .

Cảnh Hiền trầm mặc một chút, ánh mắt dò xét ông , chậm rãi : "Mười lăm năm , khi Mẫu phi qua đời, nếu nhờ ông bí mật báo tin bảo giả bệnh, e rằng Phụ hoàng sớm g.i.ế.c diệt khẩu, cũng chẳng thể sống đến ngày hôm nay. Những năm qua, ông vì mà từng bước mưu tính, đối với , ông chính là ân nhân. Không ông, sẽ . Thế nhưng bao năm qua, một câu hỏi cứ mãi ám ảnh trong lòng : Ông là ai? Tại giúp ?"

Hắn thấy khuôn mặt lớp nón, càng thể đoán biểu cảm của đối phương.

Hồi lâu ...

Người đàn ông lên tiếng: "Người thật sự ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-841-nguoi-nay-chinh-la-ngu-quoc-cong.html.]

"Phải." Cảnh Hiền gật đầu: “Ở đây ngoài, ông bỏ nón xuống? Dùng diện mạo thật để chuyện."

"Được!"

Ông sảng khoái đáp lời.

Người đàn ông chậm rãi dậy, đóng cửa phòng . Sau đó, ông đưa tay giữ lấy vành nón, ánh mắt tò mò tột độ của Cảnh Hiền, từ từ tháo nó xuống.

Khi chiếc nón nhấc , khuôn mặt ẩn lớp màn che dần lộ diện. Ánh sáng yếu ớt trong phòng chút lưu tình chiếu thẳng gương mặt vô cùng đáng sợ của ông . Một nửa khuôn mặt gần như lửa thiêu rụi, còn một chỗ da thịt nào lành lặn. Da thịt dính bèn, đỏ tím một mảng, thậm chí thể rõ từng mạch m.á.u li ti. Mí mắt gần như dính chặt , khiến con mắt bên đó chỉ còn là một khe nhỏ.

Thoạt qua, ai cũng rùng kinh hãi.

Mặc dù ngọn lửa năm xưa hủy hoại nửa khuôn mặt ông , nhưng Cảnh Hiền vẫn nhận .

"Choang" một tiếng.

Hắn vô tình gạt tay đổ chén bên cạnh, nước theo mặt bàn chảy xuống vạt áo bào sạch sẽ của . Thân Cảnh Hiền ngả , hai tay chống xuống đất, ngước mắt lên đang mặt với vẻ kinh hoàng tột độ.

"Hoàng thúc?" Giọng run rẩy.

Hả!

Hoàng thúc?

Người chính là Ngự Quốc Công!

Cách biệt mười lăm năm, Ngự Quốc Công phong độ ngời ngời năm nào giờ đây chỉ còn là một hình gầy gò ốm yếu, khoác bộ vải thô, dung nhan hủy hoại . Phong thái trác tuyệt năm xưa biến mất còn dấu vết, đừng giống thường, bộ dạng hiện tại của ông chẳng khác gì một cái xác sống dở c.h.ế.t dở. Thế nhưng, khí chất cao quý ăn sâu trong xương tủy thì vẫn hề thuyên giảm, nhất là đôi mắt , kiên định và lạnh lùng, mang theo khí thế chịu khuất phục.

Cảnh Hiền cố gắng chống tay dậy, bước chân loạng choạng, lùi vài bước, đôi mắt mở to hết cỡ.

Không thể tin !

"Sao thể chứ?" Hắn vẫn dám tin, kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ trong hoàng lăng thật sự ?"

Ngự Quốc Công đáp: "Không sai, kẻ hoàng lăng thực chất là Triệu Hạo."

"Sao... như ?"

Ngự Quốc Công khổ, : "Trận hỏa hoạn năm đó quả thực lấy mạng . May mà ông trời mắt, để trốn thoát , sống chui lủi, lay lắt suốt mười lăm năm nay, trốn tránh suốt mười lăm năm, sống chẳng khác gì một con rối gỗ."

Cảnh Hiền: "..."

"Phủ hơn bảy mươi mạng , chỉ trong một đêm đều táng trong biển lửa. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết hàng đêm vẫn vang vọng bên tai , mười lăm năm qua từng dứt."

Giờ đây khi nhắc chuyện năm xưa, giọng điệu của Ngự Quốc Công thản nhiên, như đang kể câu chuyện của một chẳng hề liên quan.

ai , lúc đây, trong lòng ông sóng gió đang cuộn trào dữ dội.

Đó là hận!

Cảnh Hiền vẫn hồn, kinh ngạc một lúc lâu mới hỏi: "Vậy kinh bằng cách nào?"

Ngự Quốc Công đáp: "Dịp Niên tế , Hoàng thượng mời các tăng nhân chùa Quảng An kinh để tụng kinh niệm phật tại hoàng lăng. Những rương hòm chứa kinh phật khi vận chuyển kinh đều kiểm tra."

Thì !

Ngự Quốc Công uy phong lẫm liệt năm nào, nay trốn trong rương gỗ để lén lút kinh.

Thật nực !

Cảnh Hiền nuốt nước bọt, hít sâu một hỏi: "Vậy đến tìm là vì chuyện gì?"

Ngự Quốc Công : "Chẳng ngươi luôn , năm xưa tại Phụ hoàng ngươi nhẫn tâm ban c.h.ế.t cho Mẫu phi ngươi ? Ta đến đây chính là để cho ngươi sự thật."

Sự thật!

Ánh mắt Cảnh Hiền tràn đầy sự bối rối và kích động, bước khó nhọc về phía hai bước, đôi mắt ầng ậc nước đỏ hoe: "Ta vẫn nhớ, khi cữu cữu c.h.ế.t, gửi cho Mẫu phi một bức thư. Bà còn kịp xem xong thì của Phụ hoàng đến. Lúc đó trốn tấm rèm, tận mắt thấy Mẫu phi ép uống rượu độc mà bất lực . , cái c.h.ế.t của Mẫu phi liên quan đến phủ Ngự Quốc Công. Cho nên bao năm qua, phí hết tâm cơ tìm sự thật, giải oan cho Mẫu phi. rốt cuộc năm đó xảy chuyện gì? Chuyện gì khiến Phụ hoàng nhẫn tâm đến mức ngay cả cũng g.i.ế.c?"

Giọng nghẹn ngào, gào lên trong đau đớn.

 

Loading...