NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 860: Trừ tịch
Cập nhật lúc: 2025-12-24 11:13:10
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm Trừ tịch.
Trong kinh thành, những con ngõ nhỏ quanh co uốn lượn treo đầy đèn lồng đỏ, như ánh hoàng hôn điểm xuyết giữa màn đêm tuyết phủ trắng xóa. Từng chùm pháo hoa liên tiếp bay vút lên trời, nổ "bùm" một tiếng, bung muôn màu muôn vẻ, bao trùm cả kinh thành trong ánh sáng rực rỡ.
Trẻ con nô đùa phố, chờ nhà gọi về ăn cơm.
Trước cửa các cửa tiệm lớn đều quét dọn sạch sẽ, nhà nhà đều dán câu đối đỏ.
Không khí vui tươi tràn ngập.
Lúc tại phủ Dung Vương, càng thêm náo nhiệt.
Người hầu nha bận rộn treo đèn lồng, dán câu đối trong sân, ai nấy đều hăng hái, quần áo mới đỏ rực, chuẩn đón năm mới.
Trong bếp cũng đang tất bật chuẩn cơm tất niên, kẻ , nhộn nhịp vô cùng.
Từ sáng sớm hôm nay, liên tục mang quà đến phủ Dung Vương biếu xén.
Đều là quà mừng năm mới của các vị đại nhân nào đó!
Cảnh Dung nhận hết, cũng sai chuẩn quà đáp lễ gửi .
Tuyết rơi hòa cùng ánh trăng sáng vằng vặc, khí tết càng thêm đậm đà.
Trong phòng, quây quần bên lò sưởi chuyện trò vui vẻ.
Nói đủ chuyện trời biển.
Đông đủ tụ tập đón giao thừa như thế vẫn là đầu tiên.
Lang Bạc - cái gã thô kệch chẳng thơ ca gì, bèn một một góc bốc bánh ngọt nhét miệng, hề hề : "Giao thừa mấy năm bao giờ náo nhiệt thế ."
Lộ Giang tiếp lời: "Phải đấy, giao thừa năm đều khá vắng vẻ, hơn nữa năm ngoái Vương gia rời kinh ở phủ. Năm nay thêm Kỷ cô nương và Vệ công tử, còn cả Đường cô nương nữa, đúng là náo nhiệt hơn năm nhiều."
Đông thì vui, xưa nay vẫn .
Mạc Nhược xoay xoay ly rượu trong tay, nhếch môi : "Năm nay cuối cùng cũng thể yên tâm đón giao thừa ở phủ Dung Vương ."
Câu thốt khiến ghét.
"Mạc công tử, Vương gia nhà năm nào bạc đãi ngài chứ? Năm nào giao thừa ngài cũng chạy sang phủ chúng , đồ ngon rượu quý, nào thiếu phần ngài ." Lang Bạc .
"Cái yên tâm , khác với cái ngươi . Cái đầu gỗ nhà ngươi chẳng giống Vương gia nhà ngươi tẹo nào thế hả?"
"..."
Hắn đuối lý, thông minh thì trách !
Bọn là vác đao vác thương trận g.i.ế.c địch, sức khỏe là , cần đầu óc gì? Mệt lắm!
Hắn dứt khoát bốc bánh ngọt lấp đầy bụng là quan trọng nhất.
Ăn nhồm nhoàm.
Như heo !
Kỷ Vân Thư thấy mà buồn , mím môi nhẹ. Thấy than trong lò sắp tàn, cô định cầm kìm gắp thêm than lò, nhưng tay chạm kìm thì Vệ Dịch nhanh tay hơn.
"Để cho."
Hắn cầm lấy kìm, gắp một cục than bỏ .
Động tác nhanh gọn dứt khoát!
Đường Tư nheo mắt tít, : "Vệ Dịch, bây giờ ngươi là Quận Vương do đích Hoàng thượng sắc phong, trai, thông minh, hơn nữa... tuổi cũng còn nhỏ nữa, nên lấy vợ ."
Cô toe toét, vô tư lự.
Mọi ở cùng sợ nhất điều gì?
Sợ nhất là khí đột nhiên chùng xuống.
Tuổi lớn? Điểm đủ để chọc nỗi đau của tất cả đàn ông mặt ở đây.
Cảnh Dung nhíu mày, hai mươi lăm , đặt thời đại thì là "giai ế", Vệ Dịch mới 21 mà là "tuổi lớn", ông chú như còn mặt mũi nào sống nữa.
Thật tình, tiểu cô nương năng chẳng suy nghĩ gì cả.
Vệ Dịch chỉ , bình thản một câu: "Có những chuyện vội ."
Rồi tiếp tục thêm than lò.
Câu cũng phá tan sự ngượng ngùng.
Cảnh Dung cũng tiếp lời : "Cái gì đến, sớm muộn cũng sẽ đến, cần vội vàng nhất thời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-860-tru-tich.html.]
" mà..." Đường Tư còn định thêm gì đó thì Mạc Nhược nhét một miếng bánh hoa quế miệng.
"Lo ăn đồ của nàng , linh tinh cái gì."
“Chàng thích ăn cái mà." Cô ném miếng bánh sang một bên, định với lấy bình rượu bên cạnh, nhưng Mạc Nhược đ.á.n.h một cái mu bàn tay.
Đau đến mức nhe răng nhíu mày.
"Không uống."
"Một chút thôi mà!"
"Không !"
Đường Tư bĩu môi, mặt đầy vẻ vui, l.i.ế.m liếm môi, đành giương mắt ếch .
Chuyện dường như ẩn tình lớn nha!
Kỷ Vân Thư lờ mờ đoán điều gì, tò mò bụng Đường Tư, hỏi: "Chẳng lẽ... là tin vui ?"
Vừa hỏi xong, Đường Tư c.ắ.n môi, mỉm chi.
Mọi vẫn hiểu chuyện gì, đồng loạt chằm chằm cô.
Mạc Nhược chút ngượng ngùng, nhưng vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, : "Tin vui thường đến bất ngờ mà."
Cả phòng kinh ngạc tột độ, đều hẹn mà cùng chằm chằm Đường Tư.
Đường Tư đến mức ngượng chín mặt, đầu , rúc đầu n.g.ự.c Mạc Nhược, nũng nịu lắc lắc mấy cái.
Cảnh tượng thật "nhức mắt".
Cảnh Dung nâng ly: "Mạc Nhược, chúc mừng."
Mạc Nhược nâng ly đáp lễ: "Đa tạ, nhưng ngươi cũng tranh thủ đấy."
"Đó là nhất định ."
Hai cạn ly!
là một chuyện đại hỷ!
...
Mạc Nhược uống xong chén rượu , thần sắc bỗng trầm xuống, thẳng mắt Cảnh Dung, nghiêm túc : "Thực chuyện định mai mới , nhưng tiện đây luôn. Ta và Đường Tư dự định qua tết sẽ Hầu Liêu. Nếu gì đổi, lẽ sẽ về kinh nữa."
"Hả? Sao đột nhiên quyết định như ?"
"Không đột nhiên , thực suy nghĩ từ lâu . Hiện giờ Đường Tư đang mang thai, chăm sóc thế nào. Ngươi cũng đấy, vốn là kẻ lang bạt, chỉ mỗi cái Dụ Hoa Các. Đường Tư thì khác, nàng nhà, cha, cho nên, đưa nàng về nhà." Hắn đưa tay nắm lấy tay Đường Tư.
Đường Tư ngẩng đầu lên khỏi n.g.ự.c , thu ánh mắt ương bướng thường ngày, dịu dàng đàn ông .
Thực , cô hiểu!
Chuyện của Cảnh Hiền rốt cuộc vẫn để nút thắt trong lòng Mạc Nhược, cả đời thể nào quên và buông bỏ .
Có lẽ rời là lựa chọn nhất.
Cảnh Dung tuy nỡ, nhưng hiểu tâm trạng của Mạc Nhược, toạc , bèn : "Nếu ngươi quyết định , nghĩ giữ cũng chẳng ý nghĩa gì."
"Tâm ý quyết."
"Được, lên đường bảo trọng."
Hắn gật đầu!
Lang Bạc trêu chọc: "Mạc công tử, rượu Hầu Liêu ngon hơn rượu Trung Nguyên chúng nhiều, ngài phúc . Có điều ngài và Đường cô nương đều mê rượu như thế, sinh con chắc chắn cũng giống hai cho mà xem."
Hắn mà !
Kỷ Vân Thư thì dặn dò Đường Tư vài câu, bảo cô tuyệt đối uống rượu nô đùa, đường Hầu Liêu xa xôi, chắc chắn sẽ xóc nảy, cần chú ý những gì, cô đều dặn dò kỹ lưỡng từng chút một.
Đường Tư ngạc nhiên: "A Kỷ, cô còn rành hơn cả thế, chẳng lẽ cô từng sinh con ?"
"..."
Kỷ Vân Thư trán nổi hắc tuyến, nàng , đó đều là kiến thức thường thức đấy !
Đợi cô , thấy Vệ Dịch dậy, ngoài hành lang.
Cô và Cảnh Dung , Cảnh Dung hiểu ý cô bèn gật đầu. Cô bèn theo ngoài, đến hành lang, lặng lẽ bên cạnh Vệ Dịch.
Không gì.
Hồi lâu ...
Vệ Dịch ngước tuyết bay đầy trời, : "Tết năm ngoái, vẫn còn ở trong nhà. Lúc đó, cha vẫn còn..."