NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 871: Giao tình không sâu

Cập nhật lúc: 2025-12-24 13:38:35
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hình Tây Dương, qua giọng điệu, vẻ là một thiện!

Hình Tây Dương cũng là thương nhân, còn họ là quan . Trước mặt quan gia, ông tự nhiên khách sáo hết mực.

Kỷ Vân Thư vì thuận tiện cho công việc nên thường mặc nam trang khi ngoài. Dù phận nữ nhi của cô ai cũng , nhưng vẫn quen gọi cô là "Kỷ ", hoặc tôn xưng một tiếng "Kỷ đại nhân".

: "Là chúng đường đột đến đây, thông báo với Hình hội trưởng, thể là thứ ."

Hình Tây Dương đáp: "Mời hai vị đại nhân trong."

Mọi đại sảnh an tọa, tiểu nhị của Văn Lai Các nhanh nhẹn dâng lên loại Long Tĩnh Tây Hồ thượng hạng theo lời dặn.

Hương thơm ngát, lảng bảng nơi đầu mũi.

Kỷ Vân Thư từng uống loại nào đắt tiền như , một ngụm thôi cũng tốn đến mười mấy lượng bạc.

"Không hôm nay hai vị đại nhân đến tìm Hình mỗ là chuyện gì?" Hình Tây Dương hỏi.

Kinh Triệu Doãn sang Kỷ Vân Thư đối diện, đợi cô mở lời.

Kỷ Vân Thư nâng chén đắt đỏ lên, khóe miệng thoáng hiện nụ khó đoán.

Cô đặt chén xuống, : "Hình hội trưởng, chúng đến đây là vài việc hỏi ông."

"Xin đại nhân cứ hỏi."

"Về chuyện của Tiêu Thập Nương."

Nghe đến ba chữ "Tiêu Thập Nương", thần sắc Hình Tây Dương khựng , đồng t.ử mở to.

Kỷ Vân Thư thu hết sự đổi gương mặt ông mắt, : "Tin rằng Hình hội trưởng chắc quen Tiêu Thập Nương nhỉ?"

Người đàn ông cũng là dân ăn, trong lòng còn tinh ranh hơn trộm cướp vài phần. Thân là Hội trưởng thương hội Lĩnh Nam, ngay hôm Tiêu Thập Nương c.h.ế.t, báo tin cho ông . Giọng điệu của vị Kỷ đại nhân mặt rõ ràng là "kẻ đến ý ", chắc chắn nắm "thóp" gì đó giữa ông và Tiêu Thập Nương, nếu cũng chẳng đột ngột ghé thăm. Nói trắng , Kỷ Vân Thư đang đặt một cái bao tải ngay chân ông , chờ ông tự chui đầu rọ.

Ông dứt khoát đáp: "Cũng coi như quen . Đại nhân cũng đấy, là Hội trưởng thương hội Lĩnh Nam, nên thường xuyên qua với các thương khách vùng Lĩnh Nam. Tiêu Thập Nương là thương nhân hương liệu tiếng ở vùng đó, nên cũng từng gặp vài ." Nói xong, ông thở dài, tiếc nuối : “Chỉ ngờ, Thập Nương gặp chuyện ở kinh thành, thật đáng tiếc."

"Hình hội trưởng và Tiêu Thập Nương chỉ là quen ?"

"Giao tình sâu."

Ông trả lời vô cùng tự nhiên!

Kỷ Vân Thư bèn thẳng: "Nghe lúc Tiêu Thập Nương kinh, trong tay một tờ văn kiện do Hình hội trưởng cấp. Có thể lấy văn kiện của Hội trưởng thương hội Lĩnh Nam, xem quan hệ giữa hai chắc chắn đơn giản."

Hình Tây Dương mặt đổi sắc giải thích: "Kỷ đại nhân điều , Thập Nương buôn bán hương liệu, những loại hương liệu đó cực kỳ quý giá, tiện mở kẻo ẩm. đường từ Lĩnh Nam vận chuyển hàng đến kinh thành qua mấy trạm kiểm soát, vì Hình mỗ mới cấp cho cô một tờ văn kiện."

Từng câu từng chữ bình thản, chút giả dối nào.

Kinh Triệu Doãn thầm trong bụng, chẳng tin lời ông chút nào.

Nào!

Xem ông diễn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-871-giao-tinh-khong-sau.html.]

Mời tiếp tục!

Kỷ Vân Thư tìm sơ hở trong lời của ông , bèn thẳng vấn đề: "Hình hội trưởng, cũng vòng vo với ông nữa. Thực hôm nay chúng đến đây là vì tìm thấy một cuốn sổ tay Tiêu Thập Nương. Trong cuốn sổ đó một ghi chép liên quan đến Hình hội trưởng, ghi rằng ngày 14 tháng 7 tháng , ông mượn của cô năm vạn lượng bạc. Con nhỏ ! Nếu theo lời Hình hội trưởng là giao tình sâu, thì năm vạn lượng bạc e là tình sâu nghĩa nặng đấy!"

Nghe , Hình Tây Dương nuốt nước bọt, ánh mắt cụp xuống.

Không nên lời.

"Ông là Hội trưởng thương hội Lĩnh Nam, chút bạc năm vạn lượng đối với ông chắc chẳng đáng là bao! Vậy tại ông vay cô ? Hơn nữa ngày trả nợ là ngày 14 tháng 8, cũng chính là ngày Tiêu Thập Nương c.h.ế.t. Chuyện chẳng quá trùng hợp ? Chẳng lẽ trong đó bí mật gì thể cho ai ?" Giọng điệu Kỷ Vân Thư trầm bổng nhịp nhàng, thì ôn hòa nhưng thực chất như những mũi kim sắc nhọn, đ.â.m thẳng t.ử huyệt của Hình Tây Dương.

Hình Tây Dương cũng ngốc, tự nhiên hiểu ý tứ trong đó. Ánh mắt ông đảo qua giữa Kỷ Vân Thư và Kinh Triệu Doãn, kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ hai vị đại nhân nghi ngờ... là do g.i.ế.c?"

Có cảm giác "lạy ông ở bụi ".

Kỷ Vân Thư giải thích: "Suy đoán là suy đoán, sự thật là sự thật. Hôm nay đến đây cũng chỉ chuyện thôi. Đương nhiên, điều nghĩa là việc liên quan đến cái c.h.ế.t của nạn nhân. vụ án xảy thì dù manh mối nhỏ như hạt đậu xanh cũng thể bỏ qua. Vì , mong Hình hội trưởng hợp tác một chút."

Hình Tây Dương gật đầu như hiểu, thở dài : "Thực dám giấu, và Tiêu Thập Nương quen mười mấy năm, nhưng tính là bạn bè gì. Tháng kinh chủ trì hội thương mại ba năm một , đường gặp một lão hòa thượng, tay cầm một bức tượng Phật. Ta thấy bức tượng Phật đó thích, nhưng hòa thượng đòi giá năm vạn lượng bạc. Để mua món đồ thích, bao nhiêu tiền cũng đáng. Chỉ tiếc lúc đó mang đủ tiền, tình cờ gặp Tiêu Thập Nương. Cô hào phóng, cho mượn ngay năm vạn lượng. Ta cũng hẹn ngày trả tiền cho cô , chính là ngày 14 tháng 8. Lúc đó năm nay cũng định kinh, nên cấp cho cô một tờ văn kiện. Hôm cô kinh bận tối mắt tối mũi, quả thực quên mất. Nếu các vị tin thì cứ điều tra. Hơn nữa, chỉ là năm vạn lượng, Hình mỗ trả nổi? Càng đến việc vì chút bạc mà g.i.ế.c ."

Lý lẽ rõ ràng!

Nói vô cùng nghiêm túc!

Thậm chí còn mang chút giọng điệu oan uổng.

Kỷ Vân Thư và Kinh Triệu Doãn . Sau đó, cô : "Nếu lời ông là thật, chúng tự nhiên sẽ điều tra rõ ràng."

"Vậy phiền hai vị đại nhân ."

Kinh Triệu Doãn lên tiếng: "Hình hội trưởng, vụ án sáng tỏ, nếu còn vấn đề gì, chúng sẽ đến. Dù theo tình hình hiện tại, duy nhất liên quan đến Tiêu Thập Nương cũng chỉ ông."

"Hình mỗ hiểu."

Hỏi xong, Kỷ Vân Thư và Kinh Triệu Doãn cũng chuẩn về.

Hình Tây Dương dậy tiễn khách.

"Hình hội trưởng cần tiễn, xin dừng bước." Kỷ Vân Thư .

"Vâng."

Nhìn theo bóng lưng bọn họ, gương mặt hiền lành của Hình Tây Dương lập tức trở nên vô cùng cảnh giác.

Bàn tay giấu trong vạt áo nắm chặt.

Thậm chí còn mang theo vài phần lo âu.

Kỷ Vân Thư khỏi Văn Lai Các thì đụng mặt một .

Người đó ăn mặc sang trọng, thắt lưng đeo hai miếng ngọc bội, tay phe phẩy chiếc quạt xếp đang mở. Dưới chiếc quạt treo một cái tua rua, chỉ riêng viên ngọc xanh biếc tua rua thôi giá trị liên thành. Người đàn ông chừng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo cũng coi như trẻ trung, chỉ là trầm như Hình Tây Dương, ngược vẻ gian xảo.

Điển hình của tướng mạo gian thương!

Tiểu nhị ở cửa lập tức ghé tai vài câu. Hắn xong, chiếc quạt đang mở tay lập tức gập . Cười tươi đón tiếp!

 

Loading...