"Chuyện nhỏ mà."
Người phụ nữ tỏ ý cảm tạ, vội : "Công t.ử là tệ xá một lát, uống chút nước?"
Kỷ Vân Thư đáp: "Đa tạ ý , nhưng cần . Tại hạ lát nữa còn việc bận, phiền nữa."
"Đã thì tiễn công t.ử nữa."
Cô mỉm gật đầu, với cô bé rời .
Nào ngờ...
Cô bé bỗng nhiên kéo tay cô , ngẩng đầu nhiệt tình : "Ca ca, đừng vội, chúng cùng xem mưa cát ."
"Mưa cát?"
"Vâng ạ, mưa cát lắm." Cô bé hua tay vẽ một vòng cung trong khí.
Người phụ nữ vội : "Công tử, ngài đừng trẻ con linh tinh."
Tâm Nhi : "Mẹ, con linh tinh, là thật đó. Đêm hôm đó con ngoài vệ sinh, thực sự thấy mưa cát. Lương ca ca nhà bên cạnh cũng bảo thấy mà. Tâm Nhi dối , tin hỏi Lương ca ca xem."
"Cái con bé , trời mà mưa cát ? Con nhầm ."
"Không nhầm, là thật đó." Tâm Nhi chỉ về phía khách điếm Long Phủ, bĩu môi : “Con thực sự thấy mà, mưa cát bay tới từ hướng đó, bay lơ lửng trời, lắm."
Hả?
Kỷ Vân Thư theo hướng ngón tay Tâm Nhi chỉ, ánh mắt dừng đúng ngay cửa sổ căn phòng Tiêu Thập Nương hại.
Lúc đó, cô cũng thấy cát bệ cửa sổ, chẳng lẽ liên quan đến "mưa cát" mà Tâm Nhi ?
Người phụ nữ : "Công tử, ngài đừng trẻ con bậy, trẻ con cứ tưởng tượng lung tung, trời chỉ mưa tuyết, mà mưa cát ."
" !" Kỷ Vân Thư mỉm , đó cúi xuống Tâm Nhi, hỏi: “Muội thực sự thấy mưa cát ?"
"Vâng."
"Lúc nào thế?"
"Lúc nửa đêm ạ." Đứa trẻ giờ chính xác.
Kỷ Vân Thư hỏi tiếp: "Vậy nhớ lúc đó mặt trăng ở phía nào ?"
"Ở đỉnh đầu ạ."
Tức là giờ Tý.
"Bay tới từ hướng đó ?" Kỷ Vân Thư chỉ khách điếm Long Phủ.
"Vâng." Tâm Nhi gật đầu khẳng định.
Kỷ Vân Thư trầm ngâm. Cát? Cát bệ cửa sổ? Cát Tiêu Thập Nương?
Rốt cuộc đống cát đó ý nghĩa gì?
Hành động và câu hỏi đột ngột của cô khiến phụ nữ cảnh giác. Bà nghĩ trông thư sinh nho nhã, lẽ là ? Bèn theo bản năng kéo con gái lưng, giọng điệu mấy thiện cảm :
"Công tử, nếu ngài nhà thì tiễn nữa."
Là lệnh đuổi khách!
Sau đó bà kéo đứa bé nhà.
"Rầm" một tiếng đóng cửa .
Kỷ Vân Thư để ý lắm, mắt vẫn dán chặt cửa sổ .
Trong đầu cô chợt nảy một câu hỏi, hung thủ thực sự đưa Tiêu Thập Nương khỏi khách điếm để g.i.ế.c ?
nếu , thì tại trong phòng máu?
Hung thủ... rốt cuộc thế nào?
Phu xe thấy cô ngẩn , bèn gọi: "Kỷ đại nhân?"
Cô hồn, dòng suy nghĩ cắt đứt!
"Kỷ đại nhân, chúng ?"
"Đi thôi."
Cô lên xe ngựa, suốt dọc đường suy nghĩ về phỏng đoán .
Đêm đó, cô trong sân, tay cầm chiếc mặt nạ đầu trâu lấy từ mặt Tiêu Thập Nương xuống.
Màu sơn dầu mặt nạ phản chiếu ánh nến đỏ rực, lúc trông càng thêm đáng sợ!
Như một cái đầu trâu sống động, vằn tia máu, đôi mắt to như cái chiêng đang trừng trừng cô.
Cô hề sợ hãi, ngược càng ngắm càng say mê!
Tháng Tám trời tuy nóng bức, nhưng may mắn buổi tối gió, thời cổ đại cũng ô nhiễm nhiều, nên dù nóng đến mấy cũng đến mức rán chín trứng gà.
Trong sân trồng mấy cây lấy bóng mát, lá cây đung đưa theo gió, xào xạc vui tai, phả khí chút mát.
Tiểu nha dựa cột, Kỷ Vân Thư cái mặt nạ bao lâu thì cô bé đó bấy lâu.
Ngáp ngắn ngáp dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-873-mua-cat.html.]
Mí mắt dính chặt !
Đầu dựa cột ngủ gật.
"Trúc Lam." Kỷ Vân Thư bỗng gọi một tiếng.
Tiểu nha thấy, tỉnh cả ngủ, chạy lon ton đến mặt cô hỏi: "Kỷ cô nương, ạ? Người cần gì ?"
Cô lắc đầu: "Muộn , em nghỉ ."
" mà..."
"Không cần lo cho , em cứ nghỉ , thêm lát nữa tự về phòng."
Trúc Lam ngáp một cái, che miệng, vẻ mặt mệt mỏi: "Vậy Kỷ cô nương, em về phòng đây, gì sai bảo cứ gọi em nhé."
"Ừ."
Nha về phòng ngủ , Kỷ Vân Thư trong sân thêm một lúc.
Bất giác đến giờ Tý.
Cô ngẩng đầu trời, vầng trăng trắng ngà treo ngay đỉnh đầu, tròn vành vạnh.
"Mưa cát lúc giờ Tý?" Cô lẩm bẩm.
Trong vụ án quá nhiều điều cô nghĩ .
Nghĩ tiếp nữa chắc đầu đau như búa bổ, cô chống tay day thái dương, đỡ hơn chút mới cố dậy về phòng.
Sáng hôm , cô dậy sớm, chìm suy tư khổ não vô tận.
Lúc , mặt trời lên cao ba sào.
Nóng nực vô cùng!
Trúc Lam cầm cái quạt lá cọ bước , tay bưng một bát bánh mát.
"Cô nương, trời nóng thế , ăn bát bánh mát ạ."
Bát bánh tỏa lạnh, hóa thành làn sương trắng lượn lờ.
Cô lấy thìa xúc một miếng đưa lên miệng, cảm giác mát lạnh lập tức xua tan cái nóng .
"Sáng sớm em ngoài mua ?"
"Không ạ, mua từ hôm qua ."
"Hôm qua? Trong phủ hầm băng ?"
Trúc Lam : "Phủ hầm băng, là bọn em tự ướp lạnh đấy ạ."
Hả?
Kỷ Vân Thư tò mò: "Không băng thì ướp lạnh kiểu gì?"
"Dùng cát ạ."
"Cát?"
"Là dùng hai cái thùng gỗ to nhỏ khác , đổ cát xuống đáy thùng to, đặt thùng nhỏ trong, đổ đầy cát khe hở giữa hai thùng, tưới thêm ít nước cát cho ướt, đó cứ thế đặt bánh thùng nhỏ thôi ạ. Lấy vải đậy , giống hệt để trong hầm băng luôn. Tiên sinh cũng lạ, mấy việc vặt bọn hạ nhân chúng em thôi."
Trúc Lam giải thích một tràng!
Kỷ Vân Thư kinh ngạc đến ngẩn .
"Cạch, boong!"
Cái thìa tuột khỏi tay, rơi trong bát.
"Ta hiểu !"
Cô bật dậy!
Trúc Lam ngớ : "Kỷ cô nương? Sao ạ? Em sai gì ?"
"Không em sai." Cô nắm lấy tay Trúc Lam, vui mừng : “Mà là em giúp giải một chuyện nghĩ mãi ."
"Hả? Chuyện gì cơ ạ?"
"Đợi về sẽ mời em ăn bánh mát."
"Hả?"
Trúc Lam ngơ ngác.
Kỷ Vân Thư sải bước cửa, đụng ngay Cảnh Dung đang .
Hắn hỏi: "Nàng vội vàng thế?"
"Hình bộ nghiệm thi."
...
Một khắc , Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đến Hình bộ, thẳng phòng nghiệm thi.
Trước khi ...
Kỷ Vân Thư lấy từ một miếng gừng tẩm dầu mè.
"Há miệng."