NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 880: Quân thần khác biệt

Cập nhật lúc: 2025-12-24 14:18:23
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm .

Kỷ Vân Thư sắp xếp hồ sơ vụ án Tiêu Thập Nương và Hình Tây Dương, giao cho Hình bộ Thượng thư, nhờ ông cung báo cáo với Hoàng thượng.

Hình bộ Thượng thư bước chân khỏi Hình bộ, cô đuổi theo .

Lấy tập hồ sơ sắp xếp gọn gàng từ tay ông .

"Kỷ đại nhân, ngài ?"

"Ta nghĩ vẫn nên đích một chuyến thì hơn."

Gần đây vì Hình bộ nhiều vụ án, cô gần một tháng cung. Trong thời gian , Vệ Dịch thi thoảng sai mang t.h.u.ố.c bổ đến cho cô, đều là những thứ cực kỳ quý giá. Cô nhận, cũng bảo nha thường xuyên sắc uống. Việc khiến Cảnh Dung thỉnh thoảng lên cơn ghen, thấy cô uống t.h.u.ố.c bổ Vệ Dịch gửi ngon lành, cảm thấy thể thua kém, bèn đích ngoài mua hàng đống t.h.u.ố.c bổ chất đầy phòng cô.

Hại Kỷ Vân Thư một dạo chảy m.á.u cam ngừng!

Đến nỗi Vệ Dịch sai mang t.h.u.ố.c bổ đến, cô đều dám đụng .

Biết tin hôm nay cô cung, Vệ Dịch sớm sắp xếp tiểu thái giám cổng cung đón, chuẩn nhiều đồ ăn ngon ở Ngự hoa viên, đợi cô đến.

theo tiểu thái giám về phía Ngự hoa viên, khéo ngang qua Đông cung!

Bước chân bất giác dừng !

Giờ đây cánh cổng đỏ son của Đông cung đóng chặt, đèn lồng treo nơi góc cửa tuy mới, nhưng hai chữ "Đông cung" biển hiệu lốm đốm bong tróc lớp sơn vàng. Cộng thêm hôm nay trời âm u, mây xám xịt đè nặng bầu trời Đông cung, khiến nơi càng thêm u ám, ngột ngạt.

Nhớ năm xưa, khi Cảnh Hoa còn sống, nơi vàng son lộng lẫy, đêm đêm ca hát, sống trong đó, đến cả tiểu thái giám quét rác cũng tự thấy hơn một bậc, dù chủ t.ử của họ cũng là rồng trong tương lai. Nào ngờ chỉ một đêm, Cảnh Hoa lời gièm pha, ngốc nghếch bao vây cung cấm g.i.ế.c vua, khiến cho tất cả phồn hoa thịnh thế, ngọc ngà châu báu đều hóa thành làn khói trắng, gió thổi qua là tan biến dấu vết.

Ai thể ngờ, ngay ngày hôm , Thái t.ử Cảnh Hoa và Thái t.ử phi Khổng Ngu mới cưới đều c.h.ế.t ở bên trong.

Về , nhiều trong cung thậm chí ngang qua nơi !

Sợ ma!

cái tên Khổng Ngu, từ ngày đó vẫn luôn khắc ghi trong lòng Kỷ Vân Thư.

Ánh mắt bi thương của cô qua khe hở giữa cánh cổng đỏ, trong đầu bất giác hiện lên cảnh tượng năm xưa.

Khổng Ngu dùng hết sức lực nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, khuôn mặt tái nhợt phản chiếu ánh sáng đỏ rực, cô : "Xin cô... hãy với A Dung, nếu... nếu kiếp , vẫn sẽ yêu hối tiếc, vẫn... sẽ lặng lẽ... ở bên cạnh . Cũng xin hãy với , bảo cần... cần cảm thấy với , cần áy náy, tất cả chuyện, đều là ... là cam tâm tình nguyện."

Năm đó, để bảo vệ Cảnh Dung, để Thái t.ử mãi mãi gánh tội phóng hỏa điện Thừa Khánh, cô nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t Thái tử, uống t.h.u.ố.c độc tự vẫn theo.

chuyện chỉ một Kỷ Vân Thư .

Khổng Ngu khi c.h.ế.t còn gánh hai tội danh g.i.ế.c hại Thái t.ử và g.i.ế.c hại Khúc Khương tướng quân, nên giấu kín đến tận bây giờ.

Và cũng hy vọng, sẽ giấu kín mãi mãi.

"Kỷ đại nhân?" Tiểu thái giám bên cạnh thấy cô ngẩn , bèn gọi.

Cô lúc mới hồn, thu hồi ánh mắt từ khe cửa.

Thái giám: "Hoàng thượng vẫn đang đợi Kỷ đại nhân ở Ngự hoa viên đấy ạ."

"Công công dẫn đường ."

"Vâng."

Chưa đến đình trong Ngự hoa viên, thấy Vệ Dịch đợi bên ngoài. Thấy cô đến, lập tức nở nụ rạng rỡ.

Trước mặt Kỷ Vân Thư, mãi mãi là Vệ Dịch của năm xưa.

Trong đình, Vệ Dịch chuẩn sẵn những món bánh cô thích ăn nhất.

Sau khi hai xuống, liên tục gắp bánh cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-880-quan-than-khac-biet.html.]

"Thư nhi ăn nhiều một chút, nếu đủ, sẽ sai đến Ngự thiện phòng thêm."

Nửa năm nay, mặt cô, từng xưng "Trẫm".

Kỷ Vân Thư đống bánh chất cao như núi mặt, chút bất lực : "Ta ăn hết nhiều thế ? Ngài cũng ăn nhiều một chút ."

Nói xong, cô gắp cho một miếng bánh.

Vệ Dịch trong lòng vui sướng, khóe miệng tự chủ cong lên.

Ăn miếng bánh đó ngon lành!

Đây lẽ là miếng bánh ngon nhất ăn trong suốt thời gian qua.

Thái giám cung nữ bên cạnh cũng thấy quen , ai chẳng Hoàng thượng chỉ thương xót Kỷ đại nhân, mà trong lòng còn ấp ủ một tấm chân tình. Cũng thôi, Kỷ đại nhân chỉ thông minh mà còn đầy sức hút, ai gặp cũng mến mộ, ngay cả Dung Vương nổi tiếng gần nữ sắc cũng cô "thu phục".

Từ lúc Kỷ Vân Thư đến, ánh mắt dịu dàng của Vệ Dịch từng rời khỏi cô.

càng , càng thấy xót xa: "Nàng xem nàng kìa, mới một tháng gặp, gầy nhiều thế ? Hôm nọ Cảnh Dung cung, gần đây Hình bộ bận, nàng dứt . bận đến mấy cũng lơ là sức khỏe của chứ. Ta gửi t.h.u.ố.c bổ cho nàng, nàng uống ? Nếu uống hết , lát nữa sai chuẩn thêm ít nữa."

Cô đặt đũa xuống, một câu: "Đa tạ Hoàng thượng quan tâm, thần ."

Một tiếng "Hoàng thượng"!

Như con d.a.o đ.â.m mạnh n.g.ự.c Vệ Dịch.

Hắn tưởng giữa họ đổi, tưởng gọi nàng là Thư nhi cũng sẽ gọi là Vệ Dịch như . từ lúc nào, từ miệng cô thốt nhiều nhất là "Vệ Dịch", mà là "Hoàng thượng".

Cảm giác hụt hẫng cộng thêm đau lòng giày vò nhiều trong suốt nửa năm qua.

Hắn cụp mắt xuống buồn bã, phất tay lệnh cho thái giám cung nữ trong đình: "Các ngươi lui xuống hết ."

"Vâng."

Chỉ còn hai .

Hắn chằm chằm Kỷ Vân Thư, vô cùng nghiêm túc : "Thư Nhi, giữa và nàng, bao giờ sự phân biệt vua ."

Cố ý nhấn mạnh.

Kỷ Vân Thư hiểu ý của , cũng sự đau thương và lạc lõng trong giọng .

Chỉ là...

ngoài ở đó, cô thể loạn lễ nghi.

Dù là Vương gia như Cảnh Dung, mặt cũng tôn xưng một tiếng "Hoàng thượng", huống hồ cô chỉ là một Đề điểm Hình ngục Ti.

Quan hệ đến , rốt cuộc vẫn là quân thần khác!

Cô chỉnh sắc mặt, nghiêm túc với : "Vệ Dịch, ngài một ngày là Hoàng đế, một ngày là thần t.ử của ngài, tôn xưng ngài là 'Hoàng thượng' là điều nên ."

" chúng vua ." Vệ Dịch : “Nàng là duy nhất của đời ."

Người .

Tim Kỷ Vân Thư run lên, bắt gặp ánh mắt u buồn của , nhất thời gì.

Vệ Dịch bỗng nắm lấy bàn tay trắng ngần của cô.

"Sau ngoài, nàng cứ gọi là Vệ Dịch, ?"

Giọng điệu gần như van xin.

Kỷ Vân Thư im lặng một lát gật đầu, đồng thời cũng rút tay khỏi tay .

Nhìn bàn tay trống rỗng của , trong lòng Vệ Dịch cũng bất giác trống trải vài phần. Không nên lời.

Loading...