NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 885: Mục tiêu thứ ba của hung thủ

Cập nhật lúc: 2025-12-24 14:39:08
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên xe ngựa trở về phủ.

Cảnh Dung ôm Kỷ Vân Thư, để cô gối đầu lên n.g.ự.c , cẩn thận che chở.

Hắn trông vẻ vô cảm, nhưng thực mặt như đang ngưng tụ một đám mây đen, mãi tan.

Thậm chí còn đáng sợ hơn cả thời tiết bên ngoài.

Lang Bạc bên cạnh thực sự dám ho he một lời, nghiêng sang một bên, cũng dám .

Thầm nghĩ trong cung rốt cuộc xảy chuyện gì?

Vương gia nhà đ.á.n.h với Hoàng thượng chứ?

Hắn dám hỏi, thậm chí thở mạnh cũng dám.

Về đến phủ, Cảnh Dung bế Kỷ Vân Thư về phòng, đuổi hết ngoài.

Lang Bạc ở cửa, trong lòng hoang mang, chốc chốc ngó trong.

Một lát , Lộ Giang đến.

Lo lắng hỏi: "Chuyện ?"

Lang Bạc lắc đầu: "Không nữa, lúc đón Kỷ cô nương về, Vương gia như thế ."

Lộ Giang thở dài.

"Lộ thúc, thúc xem, Vương gia và Hoàng thượng... khi nào..." Hắn hạ thấp giọng .

Không dám thẳng suy nghĩ của .

Lộ Giang lườm một cái: "Ngươi đừng đoán mò."

Im miệng ngay.

"Ngươi canh ở ngoài , cả."

"Biết ."

Trong phòng.

Cảnh Dung bên giường, bàn tay ấm áp xoa nhẹ lên khuôn mặt lạnh lẽo của Kỷ Vân Thư.

Còn tay thì nắm chặt lấy tay cô buông.

Không tại , khoảnh khắc , bỗng thấy sợ, sợ mất con gái quan trọng hơn cả tính mạng .

Cảm giác đó lan tỏa trong lồng ngực, đau xót.

Bởi vì rõ, bất kể lúc nào, Vệ Dịch mãi mãi là nỗi bận tâm trong lòng Kỷ Vân Thư, thậm chí dù chuyện gì xảy cũng sẽ đổi.

"Vân Thư, lẽ chúng thực sự nên rời khỏi kinh thành ."

...

Ngày hôm .

Khi Kỷ Vân Thư tỉnh , ánh sáng nhẹ chiếu khiến cô theo bản năng chớp mắt vài cái mới dần thích ứng.

Đập mắt là màn trướng mỏng manh đỉnh đầu.

Đây là... phòng của ?

Hôm qua lúc ngất , cô vẫn còn ở trong cung.

Cô khẽ cử động, đầu đau, tay dường như ai đó nắm lấy. Quay sang , hóa là Cảnh Dung.

Hắn đang nắm tay cô, gục đầu bên mép giường.

Gương mặt nghiêng với đường nét rõ ràng, ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, như tượng tạc, khiến "ăn tươi nuốt sống".

đ.á.n.h thức , bèn im giường, nhúc nhích.

động tĩnh nhỏ vẫn Cảnh Dung tỉnh giấc. Hắn ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen láy của Kỷ Vân Thư.

Đôi mắt ánh sáng tuy vẻ mệt mỏi nhưng khiến thương xót.

Cảnh Dung vươn tay, vén mấy sợi tóc lòa xòa trán cô tai, hỏi: "Có chỗ nào khó chịu ?"

Cô lắc đầu.

"Ta rót nước cho nàng."

Hắn định thì Kỷ Vân Thư kéo .

Cô chống tay dậy.

Cảnh Dung: "Sao ?"

Kỷ Vân Thư ngước mắt : "Hôm qua... là cung đón về ?"

Cảnh Dung im lặng một lát: "Thấy nàng về, trong lòng lo lắng nên phóng ngựa cung đón nàng."

Giọng điệu bình thản.

Kỷ Vân Thư giải thích: "Hôm qua vì mưa to, trời sắp tối, cộng thêm lâu ngày gặp Vệ Dịch nên mới đồng ý ở ."

Lời giải thích khiến khó chịu trong lòng Cảnh Dung tan biến, : "Sao? Nàng sợ khó chịu ?"

Chẳng lẽ ?

Kỷ Vân Thư chằm chằm.

Cảnh Dung mép giường, nắm lấy tay cô: "Trong lòng nàng nghĩ gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-885-muc-tieu-thu-ba-cua-hung-thu.html.]

"Cảnh Dung..."

"Chúng trải qua bao nhiêu chuyện, khó khăn lắm mới đến ngày hôm nay. Vân Thư, tin nàng, nàng cũng nên tin . Giữa chúng , bao giờ sự phân biệt ngươi - ."

Mắt cô bỗng đỏ hoe, sà lòng .

Cảnh Dung ôm lấy cô, : "Đợi vụ án kết thúc, chúng rời khỏi kinh thành nhé."

Hả?

Cô ngước đôi mắt đẫm lệ , gật đầu thật mạnh.

lúc , Lang Bạc bưng bát t.h.u.ố.c bước , thấy cảnh thì chôn chân tại chỗ.

Sao lúc nào cũng đụng mấy cảnh thế nhỉ?

Xem rửa mắt !

bây giờ cũng , cũng xong, ngẩn ngơ một lúc lâu mới lên tiếng: "Vương gia, t.h.u.ố.c của Kỷ cô nương sắc xong ."

Làm phiền đôi uyên ương ân ái !

Cảnh Dung liếc một cái: "Đưa đây."

Lang Bạc đưa t.h.u.ố.c xong, thẳng.

Khiến Kỷ Vân Thư phì .

Cảnh Dung bực , : "Sớm muộn gì cũng lột da tên ."

Hôm đó, Vệ Dịch sai từ trong cung mang đến nhiều t.h.u.ố.c bổ.

Chất đầy cả một phòng.

Kết quả đều Cảnh Dung cho mang kho cất.

Kỷ Vân Thư nghỉ ngơi hai ngày, cũng khỏe hơn nhiều.

Thỉnh thoảng, một công văn của Hình bộ gửi đến cho cô, một hai thì thôi, đó Cảnh Dung trực tiếp chặn , lệnh: "Trước khi sức khỏe Kỷ đại nhân bình phục, ai phép phiền."

Nhờ mà cũng yên tĩnh hơn hẳn.

Trong sân, ánh nắng ban mai ấm áp lạ thường.

Kỷ Vân Thư trong sân ăn cháo, tay lật giở cuốn sách bên cạnh.

Cảnh Dung ở một bên lau chùi thanh trường kiếm màu đen của .

Thanh kiếm đó theo nhiều năm, mặt khắc hoa văn, tuy chút cũ kỹ nhưng vẫn toát lên vẻ lạnh lùng sắc bén như tính cách chủ nhân.

Lau lau mấy , lau đến bóng loáng.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Vụ án tin tức gì ?"

Cảnh Dung đầu cũng ngẩng đáp: "Hung thủ vẫn lộ diện, chỉ thể chờ."

Cô "ừ" một tiếng, hỏi nữa.

Đột nhiên...

Lang Bạc vội vã chạy , đầu đầy mồ hôi.

"Vương gia, Kỷ cô nương."

Sắc mặt nghiêm trọng.

"Sao ?"

Hắn ấp úng hồi lâu.

Cảnh Dung đặt kiếm xuống, ánh mắt lạnh lùng liếc qua: "Nói!"

"Vừa nhận tin, Hội trưởng thương hội Kỳ Dương Triệu Chí Văn... c.h.ế.t ."

Hội trưởng thương hội Kỳ Dương Triệu Chí Văn c.h.ế.t ?

"Keng." Chiếc thìa trong tay Kỷ Vân Thư rơi xuống đất.

Gãy đôi.

Kinh hoàng!

"Chuyện là thế nào?"

"Thi thể phát hiện trong một cái ao bỏ hoang phía Văn Lai Các. Giống như hai vụ án mạng , mặt... đều đeo một chiếc mặt nạ."

Vậy là... mục tiêu thứ ba của hung thủ là Triệu Chí Văn!

Đại Lý Tự, Kinh Triệu Doãn, Tuần Thành Ngự Sử, Hình bộ và Tiêu thống lĩnh, bao nhiêu cặp mắt đổ dồn khắp nơi trong kinh thành, cứ tưởng hung thủ chắc chắn chắp cánh khó bay, kết quả, vẫn thể dễ dàng gây án ngay mí mắt .

Xem bổng lộc triều đình phát cho đám đúng là phí phạm!

Cũng chứng tỏ tên hung thủ thực sự quá lợi hại.

Nửa canh giờ .

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư vội vã đến hiện trường vụ án.

Xung quanh đầy quan sai, phong tỏa khu vực .

Kinh Triệu Doãn và Dư Đại Lý Tự đến .

Nơi là cái ao phía Văn Lai Các, vì bỏ hoang từ lâu nên mặt ao phủ đầy các loại cỏ dại, rong rêu, gió thổi qua bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Xung quanh cỏ mọc um tùm, còn một cái cây lớn sừng sững bên cạnh. Nơi gần như ít lui tới, càng hiếm ở đây còn một cái ao.

 

Loading...