NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 894: Nếu như
Cập nhật lúc: 2025-12-24 15:03:16
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất lâu trôi qua, Kỷ Vân Thư vẫn bất kỳ phản ứng nào.
Tiếng thở yếu ớt cũng dần tắt lịm.
Thị vệ: "Vương gia, Kỷ đại nhân..."
"Câm miệng!" Cảnh Dung quát lớn: “Sẽ , nàng sẽ c.h.ế.t ."
Lúc đây, dây thần kinh căng như dây đàn của thể đứt bất cứ lúc nào.
Vệ Dịch nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Vân Thư, ngừng xoa nắn, lo lắng gọi: "Thư Nhi, Thư nhi tỉnh , nàng tỉnh mà!"
Thị vệ xung quanh cúi đầu, vẻ mặt vô cùng nặng nề.
Ai cũng là vô ích , Kỷ đại nhân qua đời.
...
Cảnh Dung chịu bỏ cuộc, điên cuồng ấn bụng Kỷ Vân Thư, bóp mũi hô hấp nhân tạo cho cô.
"Sẽ , Vân Thư, cho phép nàng xảy chuyện, nàng thấy ? Không sự cho phép của , rời xa ." Hắn gào lên xé lòng, hết đến khác.
Trong đôi mắt đỏ ngầu , nước mưa từ tóc nhỏ xuống hòa lẫn với dòng lệ nóng hổi tuôn trào, đau thương tột cùng.
Cho đến khi kiệt sức, mới dừng .
Nhìn Kỷ Vân Thư sắc mặt trắng bệch, ướt sũng, khoảnh khắc đó, thế giới như sụp đổ!
Cả run lên bần bật!
Đầu óc trống rỗng.
Vệ Dịch cũng bệt xuống đất, đến run .
Hoàn dám tin!
Đến giây phút sinh ly t.ử biệt , mới thực sự hiểu rõ, hóa , thể cần giang sơn, cần tính mạng, nhưng... thể Kỷ Vân Thư.
Cảnh Dung ôm chặt Kỷ Vân Thư lòng, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu cô, nước mắt tuôn rơi, khẽ lắc đầu: "Không thể nào, thể nào... Vân Thư, nàng thấy mà đúng ? Ta lệnh cho nàng c.h.ế.t! Không rời xa ! Ta hứa với nàng, nhất định sẽ đưa nàng rời khỏi kinh thành, sẽ đưa nàng đến thảo nguyên, cùng cưỡi ngựa b.ắ.n cung, còn ngắm tuyết sơn, ngắm mặt trời lặn. Ta còn thực hiện cho nàng, nàng c.h.ế.t, ! Vân Thư..."
Thảm thiết vô cùng!
Tình yêu Cảnh Dung dành cho Kỷ Vân Thư ai ai cũng .
Giờ đây con gái c.h.ế.t , cũng đồng nghĩa với việc móc gan móc ruột .
Hắn đương nhiên cũng sống nổi nữa!
Cơ thể lạnh lẽo của Kỷ Vân Thư bỗng cử động...
"Khụ khụ khụ..."
Cô cảm thấy trong cuộn trào, kèm theo tiếng ho mà dần lấy ý thức, nôn hết nước trong bụng .
Khoảnh khắc mở mắt, cô thấy Cảnh Dung.
Người đàn ông cô với vẻ vô cùng kích động, nước mắt càng kìm mà rơi xuống.
"Cảnh Dung..." Miệng cô phát âm thanh yếu ớt.
Cô sống !
"Vân Thư." Hắn kích động tột độ, .
Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng hiểu cảm giác c.h.ế.t sống là thế nào!
Mắt cô đỏ hoe, tay từ từ vươn lên chạm khuôn mặt Cảnh Dung, yếu ớt : "Ta tưởng... bao giờ gặp nữa."
"Ta ở đây, sẽ luôn ở bên nàng."
Khóe miệng cô nở nụ : "Chàng ? Vào giây phút cuối cùng... trong đầu ... chỉ nghĩ đến ."
"Ta , ..."
"Chúng còn ... đại thảo nguyên, tuyết sơn, ..."
Lời dứt...
Cô ngất .
"Vân Thư!" Cảnh Dung bế thốc cô lên, lệnh: “Đi mời đại phu."
Hắn định bế Kỷ Vân Thư đang hôn mê về phủ, nhưng vài bước, chợt nhớ Vệ Dịch, bèn dừng với : "Ta sẽ chăm sóc cho Vân Thư, ngài về cung ."
Vệ Dịch gật đầu.
Nhìn theo bóng lưng Cảnh Dung bế Kỷ Vân Thư rời , lúc nên vui mừng đau lòng!
Những lời Kỷ Vân Thư lúc tỉnh như một con dao, từng chút từng chút cứa nát trái tim .
Máu thịt be bét!
Trong mắt Kỷ Vân Thư, cô thấy chỉ Cảnh Dung!
Ngay cả trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, trong lòng cô cũng chỉ nghĩ đến Cảnh Dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-894-neu-nhu.html.]
Không chỗ cho !
Gió lạnh thổi vù vù, như đang giữa mùa đông, lạnh đến mức run cầm cập.
Cao thị vệ : "Hoàng thượng, hồi cung thôi."
Hắn như một con rối gỗ, gật đầu một cái.
...
Lúc , thương hội vẫn diễn náo nhiệt.
Không ai chuyện xảy bên hồ!
Rất nhanh, Tuần Thành Ngự Sử phong tỏa thành, bí mật bắt giữ những liên quan đến vụ việc đại lao.
Chờ xét xử!
Sau khi Kỷ Vân Thư đưa về phủ Dung Vương, thái y trong cung lập tức tới ngay.
Sau khi chẩn đoán, thái y : "Vương gia, sức khỏe Kỷ đại nhân còn gì đáng ngại, may mà hữu kinh vô hiểm, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một đêm là khỏe."
Không là !
Cảnh Dung thở phào nhẹ nhõm.
"Đa tạ thái y."
"Vậy thần xin cáo lui."
Thái y lui , Cảnh Dung cũng cho trong phòng lui hết, túc trực bên giường suốt cả đêm.
Không hề chợp mắt!
Hôm , Kỷ Vân Thư tỉnh thấy Cảnh Dung.
Người đàn ông mặt tiều tụy nhiều chỉ một đêm, đôi mắt lẽ do quá nhiều nên giờ vẫn còn đỏ.
"Tỉnh !"
Cô dậy, chằm chằm Cảnh Dung.
Cứ mãi!
"Sao như ?"
Đôi môi nhợt nhạt của cô khẽ mở: "Ta cứ tưởng... bao giờ gặp nữa. Ta còn đủ mà, mắt , lông mày, cái miệng, cái mũi... đều đủ."
Cô dứt lời, Cảnh Dung ôm chầm lấy cô.
Thật chặt, nỡ buông tay.
"Vậy nàng cứ cả đời !"
Hắn vùi mặt sâu hõm cổ Kỷ Vân Thư, dường như chỉ khi cảm nhận ấm tỏa từ cô, mới thấy chân thực.
Kỷ Vân Thư cũng giãy giụa, cứ để ôm như .
Cô cảm nhận rõ ràng thở dồn dập, mạnh mẽ của đàn ông phả cổ , tê tê, mát mát!
Hồi lâu ...
Cảnh Dung mới buông cô .
Ánh mắt dán chặt lên cô rời nửa phân, : "Nàng khoảnh khắc đó sợ hãi đến mức nào ? Giống như... hàng vạn mũi tên xuyên qua tim , ngoài đau đớn, vẫn là đau đớn!"
"Cảnh Dung..."
"Là , nên buông tay nàng , đáng lẽ nắm chặt lấy nàng, đáng lẽ liều mạng để nàng rời xa nửa bước. Vân Thư, xin ."
Day dứt!
Cô sâu đôi mắt đẫm lệ của , lắc đầu.
Cảnh Dung: "Lúc đó, trong đầu là 'nếu như'. Nếu như nắm chặt nàng buông, nếu như chúng ngoài, nếu như chúng sớm rời kinh, nếu như... nếu như... Vô vàn cái nếu như, thực sự hy vọng đời 'nếu như'."
Kỷ Vân Thư đưa tay nâng khuôn mặt lên, : "Bất kể bao nhiêu cái nếu như, ít nhất bây giờ... đang ở mặt , là thật, là rõ ràng, là chân thực. Cái c.h.ế.t thể chia lìa chúng , thể, bây giờ thể, tương lai cũng thể."
Nói xong...
Cô rướn về phía , đôi môi nhợt nhạt chạm đôi môi nóng hổi của Cảnh Dung.
Nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.
"Chúng rời khỏi kinh thành ." Cô .
Hắn gật đầu thật mạnh!
Giây tiếp theo, ôm lấy vòng eo thon thả của cô, nâng chiếc cằm nhỏ nhắn lên.
Hôn xuống cuồng nhiệt và say đắm.
...