NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 901: Không thể giữ lại!

Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:09:52
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi bãi triều.

Cảnh Dung vội rời cung mà đến thẳng điện Phụ Dương.

Vệ Dịch cho lui hết thái giám trong điện, kéo Cảnh Dung xuống bàn .

Hắn tự tay pha một ấm ngon.

Không khí vô cùng hòa hợp.

Vệ Dịch ngai vàng nửa năm. Trong thời gian , sách cần , điều cần học cũng học. kiến thức trong sách vở suy cho cùng vẫn là lý thuyết c.h.ế.t, áp dụng thực tế quả thực hề dễ dàng.

Cái gì là kỷ cương triều chính?

Cái gì là đạo vua ?

Cái gì là những điều cấm kỵ của bậc đế vương?

Hắn hiểu đấy, nhưng mãi vẫn thể thấu đáo hết .

"Vừa chuyện tu sửa đê điều và cứu tế nạn dân, đúng, ngược là Trẫm suy nghĩ quá đơn giản ." Hắn cảm thấy chút hổ thẹn.

Cảnh Dung đặt chén xuống, phân tích cặn kẽ cho : "Thực ngài cũng sai. Nếu Dương Chu Tri, Đông đại nhân quả thực là lựa chọn nhất. Xét về kinh nghiệm, Đông đại nhân cũng hơn hẳn Dương Chu Tri. nếu Hoàng thượng đổi góc khác mà suy xét thì sự việc khác . Tu sửa đê điều cần thời gian, cách khác là cần sự kiên nhẫn và tỉ mỉ. Đông đại nhân năng lực, nhưng tính tình nóng nảy, tôn chỉ việc chỉ một chữ 'nhanh'! Người như thể thích hợp? Dương Chu Tri thì khác, to gan nhưng cẩn trọng, thừa hưởng đức tính từ cha , nên so , thích hợp hơn."

Vệ Dịch bừng tỉnh, gật gù: "Huynh , cũng lý."

"Còn chuyện cứu tế nạn dân, ngài nghĩ đến việc để giải quyết cái ăn cái mặc cho họ, lo lắng cho an nguy của bách tính. Thân là Hoàng đế, đặt bách tính lên hàng đầu, đó là phúc của thiên hạ."

Đó là lời khen ngợi!

...

" là sai." Vệ Dịch khổ, thẳng thắn đối diện với thiếu sót của : “Trẫm còn học hỏi nhiều lắm."

Cảnh Dung an ủi: "Người thường , ve sầu kêu khi xuân hết, hoa quỳ nở khi đến mùa. Suy cho cùng vẫn là một chữ 'nhẫn'! Việc triều chính càng thể nóng vội, chỉ cần chịu khó học hỏi, nước chảy đá mòn, ắt sẽ thành công."

"Hiếm khi thấy an ủi Trẫm như ."

Hai !

Uống xong một chén ...

Cảnh Dung : "Sau còn ở bên cạnh, chuyện triều chính ngài tự cân nhắc, thể chỉ một phía mà quan sát cục, hành sự thận trọng. Nếu chỗ nào hiểu, thể tuyên Tần đại nhân thương nghị."

Nghe như đang trăng trối !

Vệ Dịch hiểu ý : "Huynh và Thư Nhi... sắp rời kinh ?"

"Vụ án kết thúc, định đợi sức khỏe Vân Thư hồi phục hẳn sẽ ."

"Đi ?"

"Vẫn quyết định."

"Vậy... còn trở ?"

"Có lẽ." Cảnh Dung nghiêm túc : “Hiện tại triều cục định, thiên hạ thái bình, và Vân Thư rời lúc là thích hợp nhất. Huống hồ giang sơn Đại Lâm sớm muộn gì cũng cần tự cai quản. Chim non đủ lông đủ cánh, cũng ngày rời tổ bay ."

Vệ Dịch cụp mắt, giấu vẻ luyến tiếc, thở dài: "Nửa năm qua, nếu ở bên phò tá, cả triều đình Trẫm gánh vác nổi? Giờ rời kinh, Trẫm như mất cánh tay , đến lúc đó e là sẽ luống cuống tay chân, ? Còn Thư Nhi, theo nàng từ Cẩm Giang kinh, sớm coi nàng như , trong lòng càng thêm vạn nỡ."

Ngừng một chút, mỉm chúc phúc: "Tuy nhiên, Trẫm càng hy vọng thấy và Thư Nhi hạnh phúc. Người tình cuối cùng cũng thành thuộc, đó là giai thoại . Trẫm lỡ dở hai nửa năm , thể ích kỷ giữ hai đây mãi? Hai cứ yên tâm rời kinh . Chuyện triều chính, Trẫm sẽ theo lời dặn."

Cảnh Dung gật đầu, trong mắt thoáng qua nét u buồn.

Đến khi hai chữ ly biệt, mới nó khó khăn đến nhường nào.

Hai nâng chén, lấy rượu.

...

Hôm đó, khi Cảnh Dung rời , Vệ Dịch cứ thẫn thờ trong điện Phụ Dương.

Lưu Trạch hầu một bên, hỏi thăm nhiều .

Cuối cùng, Vệ Dịch lệnh: "Ngươi đến Hình bộ một chuyến, bí mật đưa Mộc Cẩn cung."

"Hoàng thượng, vạn vạn thể, ả là trọng phạm, nhỡ thương..."

"Cứ theo lời Trẫm."

Lưu Trạch cứng họng, đành tuân lệnh.

Trời tối, Mộc Cẩn bí mật đưa từ Hình bộ cung, đến điện Phụ Dương.

"Hoàng thượng, đưa đến ạ." Lưu Trạch bẩm báo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-901-khong-the-giu-lai.html.]

"Đưa ."

"Vâng."

Mộc Cẩn trói hai tay lưng, do hai thị vệ áp giải , ấn quỳ xuống đất.

Nàng tài nữ một thời, sở hữu nhan sắc khuynh nước khuynh thành, vốn nên dịu dàng như ngọc, mềm mại như liễu, giờ đây trở thành kẻ tù tội. Một y phục bẩn thỉu rách rưới, tóc tai rối bù, mặt mày xám ngoét, còn sợ hãi là gì.

Cái c.h.ế.t, đối với cô lẽ là sự giải thoát.

Khi Vệ Dịch , đáy mắt dâng lên một luồng khí lạnh.

Ra lệnh: "Cởi trói."

Thị vệ do dự một chút, nhưng vẫn tuân lệnh cởi dây trói tay Mộc Cẩn.

"Lui hết ngoài."

Lưu Trạch lo lắng: "Hay là để lão nô ở đây ạ."

"Lui !" Hắn quát.

Lưu Trạch run lên, đành cùng thị vệ cúi lui ngoài.

Trong điện yên tĩnh đến cực điểm.

Vệ Dịch bước đến mặt Mộc Cẩn.

Từ cao xuống cô !

Cùng lúc đó, Mộc Cẩn cũng ngẩng đầu đón lấy ánh mắt của , bỗng nhiên bật : "Xem Hoàng thượng nghĩ thông, cũng hiểu rõ ."

Giọng thê lương.

Vệ Dịch im lặng.

"Ta ngay mà, Hoàng thượng chắc chắn sẽ gặp ."

"Tại ?"

"Bởi vì cam tâm!" Mộc Cẩn trúng tim đen, ánh mắt đầy vẻ tàn độc, nghiến răng kích động : “Giang sơn là Quốc công dùng mạng đổi lấy, thiên hạ là của , của Dung Vương. Mạng sống của hơn bảy mươi phủ Ngự Quốc Công, mạng sống của Quốc công, Hoàng thượng thực sự quan tâm ?"

"Trẫm là Hoàng đế, vạn ."

" chỉ cần Dung Vương còn sống một ngày thì văn võ bá quan trong triều sẽ trung thành với . Bọn họ đều là của Dung Vương! Còn Hoàng thượng ... chỉ là một con rối, mặc giật dây."

Lời như kim châm muối xát tim.

Mắt Vệ Dịch lạnh lẽo, từ từ xổm xuống, thẳng mắt Mộc Cẩn, : "Trẫm... con rối!"

"Chỉ cần Dung Vương còn đó, Hoàng thượng chính là con rối!"

Tức thì, Vệ Dịch bóp chặt hai má cô , giận dữ: "Sẽ ai phản Trẫm, Dung Vương cũng ! Huynh sắp rời kinh , từ nay rút khỏi triều đình, sẽ tranh giành với Trẫm."

Lời đổi nụ khẩy của Mộc Cẩn: "Năm xưa thể tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t Quốc công, cũng sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t . Rõ ràng và vị Kỷ cô nương hôn ước , là cướp tất cả của . Hắn là kẻ thù g.i.ế.c cha của ! Là kẻ địch của , thể giữ !"

Không thể giữ !

"Câm miệng!" Vệ Dịch chọc giận, tay bóp má cô càng thêm mạnh bạo: “Trẫm chỉ c.h.é.m đầu ngươi, mà còn cắt lưỡi ngươi."

"Mộc Cẩn sắp c.h.ế.t, hà cớ gì sợ những thứ ?"

"Được!"

Ngón tay Vệ Dịch dùng sức hất cô , đó rút một con d.a.o găm từ trong tay áo.

Ném xuống mặt cô .

"Ngươi sợ c.h.ế.t ? Trẫm bây giờ cái lưỡi của ngươi."

Mộc Cẩn bệt đất, con d.a.o găm mặt .

Nhặt lên.

Rút !

Ánh bạc lóe lên.

Trên lưỡi d.a.o phản chiếu khuôn mặt coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng của cô .

nắm chặt dao, : "Chỉ cần thể khiến Hoàng thượng rõ sự thật, đừng là cái lưỡi , dù trái tim , cũng sẵn sàng móc cho ."

Vừa dứt lời... Cô thè lưỡi , một nhát d.a.o c.h.é.m xuống.

 

 

Loading...