NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 902: Thiên hạ
Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:09:53
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"A!"
Đó là tiếng kêu đau đớn cuối cùng Mộc Cẩn thốt trong đời .
Vang vọng khắp đại điện.
Bộ long bào màu vàng nghệ của Vệ Dịch m.á.u b.ắ.n tung tóe, đỏ chói mắt. Hắn kìm nắm chặt tay, sững sờ.
Mộc Cẩn miệng đầy máu, nửa cái lưỡi cắt đứt rơi mặt đất m.á.u me đầm đìa. Cô run rẩy, gục đầu xuống, hai tay chống xuống đất một cách tuyệt vọng, cố gắng chống đỡ thể tàn tạ của .
Máu từ miệng ngừng chảy xuống, kéo thành sợi dài.
Thật đáng sợ!
Vệ Dịch vươn tay, tóm lấy chiếc cằm dính đầy m.á.u của cô , nâng cái đầu đang rũ xuống vô lực lên.
Trong đôi mắt trong veo sạch sẽ của bỗng nhiên dấy lên một luồng khí lạnh lẽo thấu xương: "Thứ gì là của Trẫm thì ai thể cướp !"
"A... ư..." Mộc Cẩn nhếch cái miệng đầy máu.
"Ngươi cứ yên tâm mà... ."
Vệ Dịch buông cô .
Mộc Cẩn ngã xuống đất, móng tay cào cấu xuống sàn nhà, m.á.u me be bét.
Há miệng, cuối cùng c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.
Vệ Dịch lạnh lùng t.h.i t.h.ể cô , trong mắt chút thương cảm.
Lưu Trạch cùng hai tiểu thái giám thấy tiếng động chạy .
Nhìn thấy cảnh tượng mắt, họ sợ đến mức nhảy dựng lên.
"Người ."
Thị vệ xông , vây quanh t.h.i t.h.ể Mộc Cẩn.
"Hoàng thượng, chứ?" Lưu Trạch hỏi.
Vệ Dịch mặt biến sắc, phất tay áo.
"Vứt ngoài ."
...
Vài ngày .
Cả phủ Dung Vương đều tất bật, vì ngày mai, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư sẽ rời kinh.
Trúc Lam tranh thủ mấy ngày may mấy bộ quần áo, xếp từng bộ hành lý của Kỷ Vân Thư. Vừa xếp dặn dò: "Cô nương, chuyến bao giờ mới về. Em tranh thủ may mấy bộ quần áo, để ở cái rương nhỏ nhất, tầng cùng . Nếu trời trở lạnh, nhớ mặc thêm áo nhé. Dọc đường cẩn thận, sức khỏe , càng chú ý nơi lúc. Cái gì nên ăn, cái gì nên ăn, cũng nhớ kỹ. Em còn chuẩn ít t.h.u.ố.c trong rương nữa, đúng ..."
Nói một tràng dài như s.ú.n.g liên thanh!
Kỷ Vân Thư kiên nhẫn hết.
"Trúc Lam, em đừng lo, dọc đường Vương gia lo liệu, sẽ ."
"Vâng."
"Ta với Lộ thúc , ông đồng ý với , nếu em rời khỏi phủ thì thể bất cứ lúc nào."
"Em đợi cô nương về."
"Thế nhỡ em lấy chồng thì vẫn đợi ?"
"Em lấy chồng !" Trúc Lam e thẹn.
"Cái con bé ." Kỷ Vân Thư đưa ngón tay gõ nhẹ lên trán cô bé.
Trúc Lam xoa trán, khúc khích, tò mò hỏi: " mà cô nương, và Vương gia định ạ?"
"Đi Hầu Liêu!"
"Hầu Liêu? Là tìm Mạc công t.ử ạ?"
"Ừ."
"Nghe Hầu Liêu mênh m.ô.n.g bát ngát thảo nguyên, ở đó ăn cừu nướng nguyên con, uống rượu mạnh sữa tươi, tối đến còn đốt lửa trại nữa! Giá mà em cũng thì mấy."
Vẻ mặt đầy ao ước.
Nhìn bộ dạng nhỏ bé của cô bé, Kỷ Vân Thư mỉm , đến bàn trang điểm, sắp xếp hai hộp gỗ t.ử đàn của .
Lấy đồ bên trong lau chùi từng món một.
Đây là hai bảo vật của nàng, cũng mang theo!
Ngày hôm .
Rất nhiều quan đến tiễn đưa.
Cảnh Dung dặn dò Lộ Giang: "Nếu kinh thành chuyện gì xảy , ông lập tức báo cho Bổn vương."
"Vâng, Vương gia yên tâm."
Lúc , Kỷ Vân Thư từ trong phủ , ôm hai hộp gỗ t.ử đàn đến bên xe ngựa, nhưng vẻ mặt đầy tâm sự.
Ánh mắt nàng hướng về phía Hoàng cung!
Cảnh Dung bước đến bên cạnh, hỏi: "Nàng thực sự định cung từ biệt Vệ Dịch ?"
Nàng cụp mắt, lắc đầu: "Thôi, cần ."
"Đừng nghĩ nhiều quá, Vệ Dịch sẽ . Cho dù chuyện gì, Lộ thúc sẽ kịp thời báo cho chúng ."
"Ừ."
Lần rời kinh , Cảnh Dung chỉ cho Lang Bạc, Thời T.ử Nhiên và vài thị vệ theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-902-thien-ha.html.]
Xe ngựa từ phủ Dung Vương thẳng đến cổng thành kinh đô.
Kỷ Vân Thư vén rèm, bên ngoài nắng chói chang, xe cộ nườm nượp, qua tấp nập, sự phồn hoa của kinh thành thu trọn tầm mắt.
Cuối cùng cũng đợi đến ngày .
Cảnh Dung hỏi: "Sao thế? Không nỡ ?"
"Đương nhiên !" Nàng , : “Được cùng rời kinh, đến nơi chúng đến, giấc mơ , mơ bao lâu !"
Cảnh Dung dịu dàng ôm nàng lòng.
Thâm tình : "Từ nay về , chân trời góc bể, chúng sẽ mãi mãi bên ."
...
Trong cung.
Vệ Dịch tường thành, bình thản xuống những cung điện tường đỏ ngói xanh bên . Mặt trời chói chang đỉnh đầu nhưng cảm thấy chút nóng nào.
Nửa năm , chính tại nơi , Cảnh Dung tin rằng sẽ trở thành một vị vua !
Nửa năm , !
Hắn cần chính yêu dân, đặt bách tính lên hàng đầu.
văn võ bá quan trong triều, ai phục ?
Nghĩ đến đây, bỗng thấy nực !
lúc ...
Thẩm Trường Khâm đến.
"Tham kiến Hoàng thượng." Hành lễ.
Vệ Dịch lưng về phía , gì.
Thẩm Trường Khâm chỉ đành yên tại chỗ.
Hồi lâu ...
"Thẩm đại nhân."
"Thần mặt."
"Khanh từ đây xuống, thể thấy gì?" Vệ Dịch hỏi .
Thẩm Trường Khâm hiểu, bước đến tường thành xuống.
Đáp: "Hoàng thượng, thần chỉ thấy cung điện."
"Còn gì nữa?"
"Còn... Thần ngu ."
Vệ Dịch nhạt, nghiêng đầu , : "Thẩm đại nhân, khanh ngu , mà là thứ Trẫm thấy khác với thứ khanh thấy."
"Xin Hoàng thượng chỉ rõ." Thẩm Trường Khâm mờ mịt.
Hắn nhếch môi , ánh mắt quét qua từng cung điện bên , thốt hai chữ: "Thiên hạ!"
Thiên hạ!
Uy lực mười phần!
"Thứ Trẫm thấy... là thiên hạ."
Thẩm Trường Khâm kinh ngạc.
Vệ Dịch lúc , mặt hiện rõ d.ụ.c vọng kiểm soát quyền lực.
Như biến thành một khác!
Đây còn là Vệ Dịch nhút nhát ngày xưa ?
"Bây giờ Trẫm mới hiểu, hóa thứ mỗi thấy đều giống ."
Hửm?
Thẩm Trường Khâm vẻ mặt nghi hoặc.
Vệ Dịch liếc : "Thẩm đại nhân, khanh tại Trẫm gọi khanh đến đây ?"
"Thần ."
"Khanh chẳng Trẫm hạ chỉ ban hôn cho khanh ?"
Hả!
Mắt Thẩm Trường Khâm sáng lên: "Phải, đời thần chỉ nhận định một Kỷ Nhị cô nương."
"Được, Trẫm thể hạ chỉ ân chuẩn cho nàng kinh, cũng thể hạ chỉ ban hôn."
"Thật ?" Thẩm Trường Khâm vô cùng kích động, lập tức vén áo quỳ xuống đất, dập đầu: "Tạ ơn Hoàng thượng thành ."
"Khanh lên , lời Trẫm còn hết."
Thẩm Trường Khâm dậy.
Vệ Dịch: "Thẩm đại nhân, Trẫm thể giúp khanh, khanh cũng nên giúp Trẫm."
"Chỉ cần Hoàng thượng thể thành cho thần và Kỷ Nhị cô nương, thần nguyện bất cứ việc gì vì Hoàng thượng." Thẩm Trường Khâm .
"Tốt! Có câu của khanh, Trẫm yên tâm ."
Vệ Dịch nhếch môi , ngửa đầu mặt trời như quả cầu lửa cao.
Có những thứ, đến lúc trả .
Xa xa, một con bồ câu trắng vỗ cánh bay tới. Đậu xuống tường thành!