NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 903: Sắp đến Hầu Liêu
Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:50:57
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nửa tháng .
Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư đến biên giới Đại Lâm, thêm vài ngày nữa là tới Hầu Liêu.
Trời dần tối, dựng trại nghỉ ngơi ngay bìa rừng.
Vì nơi gần thảo nguyên nên thời tiết đổi thất thường, cứ đến đêm là lạnh thấu xương. Gió lớn cuốn theo lá cây trong rừng xào xạc, thi thoảng còn tiếng sói hú, tiếng gầm rú vang vọng trong rừng rợn .
Cảnh Dung dựa gốc cây chợp mắt.
Hai tay khoanh ngực!
Kỷ Vân Thư và đám thị vệ quây quần bên đống lửa.
Đêm dài lạnh lẽo, bắt đầu rôm rả chuyện trò.
Có trêu đùa: "Cuối cùng cũng hiểu tính cách Đường cô nương hoang dã thế . Ngày nào mở mắt cũng tiếng trâu bò ch.ó má kêu inh ỏi, tối đến còn tiếng sói hú, bình thường nổi? Thảo nào ngay cả Mạc công t.ử cũng chịu thấu."
Mọi ồ lên.
"Các ngươi xem Mạc công t.ử giờ thế nào ?"
"Còn thế nào nữa? Đến Hầu Liêu chắc thành đàn bà luôn , giặt giũ nấu cơm, thêu thùa ủ ấm chăn chiếu... chắc thạo hết."
Có phản đối: "Nói bậy nào, dù Mạc công t.ử nhà cũng là trang nam t.ử hán đại trượng phu, mấy việc đó ? Cùng lắm là... lẽo đẽo theo hầu hạ bà cô tổ Đường cô nương thôi."
"Ha ha ha..."
Mấy gã đàn ông tưởng tượng xong, đến mức chuột rút.
Mẹ kiếp, nước mắt luôn!
Khiến Kỷ Vân Thư cũng bật theo.
cô tạt cho họ một gáo nước lạnh: "Nếu Mạc công t.ử ở Hầu Liêu sống thì chúng đến đó tự nhiên cũng chẳng đãi ngộ gì . Cho nên , các ngươi nhất nên cầu nguyện chút địa vị ở Hầu Liêu, như may chúng còn mấy bữa ngon."
Tiếng tắt ngấm!
Mọi bắt đầu lo sốt vó.
" đúng đúng, nếu đúng như chúng , khéo đến cái lều vải cũng chẳng mà ở, tự dựng trại."
"Có khi còn chẳng dựng trại chứ, nhỡ đuổi thì công cốc."
"Thế thì vẫn nên hy vọng Mạc công t.ử sống một chút, kiếm cái chức thủ lĩnh mà ."
"Ha ha..."
...
Đám đàn ông bắt đầu "tự sướng".
Kỷ Vân Thư thực sự cạn lời với đám hoạt náo viên !
Dọc đường cô c.h.ế.t, kể chuyện thì kể chuyện tiếu lâm, hoặc là bàn tán đủ thứ chuyện trời biển. Nhờ mà Kỷ Vân Thư nhiều cũng một "bí mật" thể cho ai của Cảnh Dung.
Ví dụ như...
Hắn và Mạc Nhược uống say, từng ngủ chung một hai .
Hắn bề ngoài kiêu ngạo lạnh lùng, thực lúc tắm hát hò.
Thứ sợ nhất là chuột.
Hắn từng tiểu thư béo của một nhà giàu nào đó ở kinh thành theo đuổi một hai tháng, dẫn đến mất ngủ nửa năm, mắc chứng sợ hãi.
...
Thật giả thế nào thì !
Tóm Kỷ Vân Thư đau cả bụng.
Nghe đám câu câu chăng về Mạc Nhược, Cảnh Dung mở mắt, đá một cái chân tên thị vệ, mắng: "Một đám đàn ông sức dài vai rộng, suốt ngày như đàn bà con gái lắm mồm thế hả? Có lắm chuyện để thế ?"
Không khí ngượng ngùng.
Tên thị vệ hề hề: "Vương gia, chúng thuộc hạ buồn chán quá mà, linh tinh chút thôi."
"Thế đến lúc đó, ngươi đến mặt Mạc Nhược nữa ?"
"Thuộc hạ dám." Tên thị vệ xua tay lia lịa, dịch m.ô.n.g sát Lang Bạc, vẻ mạnh dạn hơn chút, : "Vương gia, ngài cũng mà, Mạc công t.ử trông thì vô tư lự, thực lòng hẹp hòi lắm. Thuộc hạ dám đắc tội ngài . Lần Lão Ngũ ngài chân ngắn, ngài bèn bỏ mấy hạt ba đậu bát Lão Ngũ, hại suýt ngoài đến c.h.ế.t. Còn Lão Băng nữa, chỉ buột miệng y thuật ngài gì, kết quả thế nào, ngài châm cứu chân Lão Băng què luôn, một tháng mới chữa khỏi cho . Thuộc hạ già, con nhỏ, dám chọc ."
"Ồ? Còn chuyện ?"
Cảnh Dung vẻ mặt " gì hết".
Hắn tuy Mạc Nhược "hiểm độc", nhưng ngờ tên tiểu t.ử đó hiểm độc đến mức !
"Mạc công t.ử mặt Vương gia thì giả vờ hiền lành lắm, chứ mặt chúng thuộc hạ thì ghê gớm lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-903-sap-den-hau-lieu.html.]
" , Mạc công t.ử sợ Vương gia lắm."
"Đâu chỉ là sợ..."
Cứ cảm thấy sai sai chỗ nào nhỉ!
Cảnh Dung lười để ý.
Mấy thi kể tội Mạc Nhược, càng càng hăng.
Từng chuyện từng chuyện, kể sướng cả tai.
Khiến cho ai đó ở xa hắt một cái!
Mạc Nhược trong lều vải, chun mũi, hắt thêm cái nữa, lắc đầu c.h.ử.i thầm: "Tên khốn nạn nào lưng ông đây?"
Bà bầu Đường Tư từ ngoài bước , khéo thấy c.h.ử.i một câu khốn nạn.
"A Mạc, thế?"
"Không !"
Từ khi Đường Tư mang thai, Mạc Nhược trở thành nô lệ của vợ, gọi bảo .
Hắn vội vàng đỡ Đường Tư xuống, : "Còn hai ba tháng nữa là nàng sinh , đừng chạy lung tung nữa."
"Biết ." Cô ngoan ngoãn lạ thường.
Cái tính ương bướng ngày xưa bớt nhiều.
Cũng dáng đấy.
Cô bỗng nắm tay Mạc Nhược, hỏi: " , tính ngày, chắc mấy hôm nữa A Kỷ sẽ đến nơi thôi."
Rất háo hức.
"Chắc cũng sắp , sáng mai sẽ sai đón dọc đường."
"Đến lúc đó, A Kỷ thể thấy con chúng chào đời, mấy chúng thể tụ tập với . Đợi con lớn, dạy con võ công, dạy con y thuật, A Kỷ dạy con vẽ tranh, Cảnh Dung thì..." Đường Tư nghĩ ngợi, cái khó cô , lẩm bẩm: “Cảnh Dung thể dạy con chúng cái gì nhỉ?"
Khiến Mạc Nhược phì , buông một câu: "Có thể dạy con chúng cách mặt dày mày dạn!"
Câu khiến ai đó hắt !
Cảnh Dung xoa mũi!
Tên khốn nạn nào thế nhỉ?
Kỷ Vân Thư bưng một bát canh gừng đến mặt : "Thời tiết thảo nguyên đổi, uống bát canh gừng cho ấm ."
Hắn bưng lấy uống một cạn sạch.
Không sót một giọt!
Cảnh Dung nắm lấy đôi tay quanh năm lạnh lẽo của cô, sai lấy áo choàng khoác cho cô, ôm cô lòng, thêm ít củi đống lửa.
"Sức khỏe nàng yếu, đừng để nhiễm lạnh trong rừng."
"Ta ."
"Muộn , ngủ thôi."
Hắn ôm cô chặt hơn.
Cô gối đầu lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của , trong lòng vô cùng yên tâm.
Ngủ .
Không lâu ...
"Rắc."
Trong rừng truyền đến tiếng cành cây gãy.
Tai Cảnh Dung khẽ động, mày nhíu chặt, ánh mắt cảnh giác khu rừng tối đen như mực. Vì đ.á.n.h thức phụ nữ trong lòng, hiệu bằng mắt cho Lang Bạc.
Lang Bạc gật đầu, lặng lẽ dậy về phía phát tiếng động.
Lục soát một vòng .
Lắc đầu với Cảnh Dung, ý bảo ai.
Chẳng lẽ... nhầm?
Cảnh Dung dám lơ là, lệnh cho canh gác cẩn thận.
Dù rời khỏi lãnh thổ Đại Lâm, đương nhiên cẩn thận nơi lúc.
Lúc trong bóng tối rừng sâu, một đôi mắt đang chằm chằm phụ nữ trong lòng Cảnh Dung.