NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 910: Con mồi

Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:51:05
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủ lĩnh Việt Đan Hô Hòa Hạo.

Cái tên Kỷ Vân Thư lạ, ít nhiều cũng chút ít về truyền kỳ của .

Nghe , từ nhỏ lớn lên trong miệng sói, tám tuổi từng vật lộn với sói, tay bẻ gãy đầu sói, trở thành " hùng" của cả thảo nguyên. Mười ba tuổi cùng cha xuất chinh, tuổi nhỏ chỉ dũng mãnh mà còn tàn nhẫn độc ác. Đến khi trưởng thành, dẫn theo tộc nhân hoành hành bá đạo thảo nguyên, dã tâm ngày càng lộ rõ. Cha lo quá nóng vội hám lợi sẽ dẫn đến diệt vong cho Việt Đan, nên khi c.h.ế.t giao Việt Đan cho trai là Hô Hòa Xích. Hô Hòa Xích nhu nhược, thiếu quyết đoán dã tâm, cuối cùng khiến Việt Đan đang thế như chẻ tre trở thành nỏ mạnh hết đà, trở thành miếng mồi ngon cho kẻ khác xâu xé. Thế là Hô Hòa Hạo dấy binh tạo phản, g.i.ế.c c.h.ế.t ruột . Từ đó mười mấy năm nay, Hô Hòa Hạo dẫn dắt bộ lạc chinh chiến khắp nơi, tiêu diệt ít bộ lạc lân cận, cái tên cũng trở thành nỗi khiếp sợ thảo nguyên.

Mà dã tâm của con là vô hạn!

Dã tâm của Hô Hòa Hạo còn lớn hơn, chỉ là thôn tính các bộ lạc thảo nguyên, mà còn dẫn quân đ.á.n.h Trung Nguyên.

Tranh đoạt thiên hạ!

Kỷ Vân Thư cuối cùng cũng hiểu, tại Việt Đan đóng quân ở đây.

Bởi vì...

Mục tiêu tiếp theo của họ là Hầu Liêu!

Hầu Liêu trăm năm nay luôn là bá chủ của vùng thảo nguyên . Họ sinh là dân tộc chiến đấu, tính tình hào sảng, phóng khoáng cương trực, trong xương tủy chảy dòng m.á.u kiêu hãnh, là Tây Tắc điển hình. Họ dùng đao thật thương thật lưng ngựa để giành lấy địa vị ngày hôm nay, vững gót chân thảo nguyên , khiến ít bộ lạc e sợ né tránh, ai dám đối đầu.

Nay Việt Đan trỗi dậy mạnh mẽ, giữa hai bộ lạc lớn chắc chắn sẽ một trận chiến sinh tử.

Việt Đan tiến Trung Nguyên thì bắt buộc nuốt trôi miếng thịt béo Hầu Liêu !

Nếu Việt Đan là sư t.ử hung hãn thì Hầu Liêu chính là đại bàng tung cánh.

Kẻ tám lạng nửa cân!

Kỷ Vân Thư rạp đất, đầu gối đau. Cô chống tay dậy, nắm chặt vạt áo Ba Đồ xé rách. Cô lúc giống như con thỏ trắng hoảng sợ, nhưng trong đôi mắt trong veo kiên nghị ẩn chứa sự kiêu ngạo hề sợ hãi.

Ba Đồ ôm cái mũi vẫn đang chảy máu, giận tủi mách Hô Hòa Hạo: "Thủ lĩnh, thế nào ngài cũng đấy. Ta bao giờ cướp đồ của khác, khác cũng đừng hòng cướp đồ của . tên nhóc Bạch Âm xông cướp , cục tức nuốt trôi."

Thằng nhãi , còn mách lẻo nữa cơ đấy.

là đứa trẻ to xác.

Đối mặt với lời tố cáo của , Bạch Âm mặt cảm xúc.

Muốn gì thì !

Cùng lắm ngoài đ.á.n.h cho một trận nữa.

Hô Hòa Hạo phía , đôi bàn tay to đặt bàn, lưng treo một cái đầu dê.

Đôi mắt sắc bén của khuôn mặt Ba Đồ, Bạch Âm.

Sau đó dậy tới.

Hô Hòa Hạo mang theo khí thế áp bức khác, từ lúc dậy, trong lều đều tự chủ cúi đầu, vô cùng kính sợ.

Hắn đến mặt Ba Đồ, một câu: "Đàn bà?"

Giọng trầm thấp đầy uy lực.

Ba Đồ: "Là..."

"Đồ vô dụng." Hắn quát.

"Thủ lĩnh, là Bạch Âm ..."

"Thật mất mặt đàn ông Việt Đan chúng ." Hô Hòa Hạo đưa tay vỗ vỗ mặt : “Vì một đàn bà mà nông nỗi , ngươi xem, ngươi phế vật ?"

Ba Đồ run rẩy, cúi đầu thấp hơn, nhưng quên lườm Bạch Âm bên cạnh một cái cháy mắt.

Mẹ kiếp, ngoài đừng hòng chạy!

Bạch Âm khác với những khác, dường như sợ Hô Hòa Hạo, mặt thủ lĩnh, luôn như một con sói tuyết cao ngạo.

Hô Hòa Hạo mắng Ba Đồ xong, sang , vẻ mặt nghiêm túc, nhưng nhiều hơn là sự thất vọng. Sau đó chỉ Kỷ Vân Thư đất, hỏi: "Người phụ nữ , ngươi thích?"

"Phải!"

Bạch Âm trả lời ngay cần suy nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-910-con-moi.html.]

"Tại ?"

"Thích là thích thôi."

Ngắn gọn súc tích.

Kỷ Vân Thư ngẩn , cô thấu Bạch Âm. Đêm còn suýt bóp c.h.ế.t cô, hôm nay diễn màn " hùng cứu mỹ nhân", còn che giấu thích. Người ... rốt cuộc đang nghĩ gì?

Quan trọng hơn là, cô quen !

Nghe Bạch Âm "thích", mặt Hô Hòa Hạo thoáng qua vẻ buồn .

Hắn : "Bạch Âm, đàn ông Việt Đan chúng chỉ thiên hạ, đàn bà."

Nhắc nhở !

Bạch Âm ánh mắt kiên định, với Hô Hòa Hạo: "Ta cứ phụ nữ !"

"Ha ha ha..." Hô Hòa Hạo lớn.

Tiếng khiến rợn tóc gáy.

Hắn vỗ mạnh vai Bạch Âm: "Bạch Âm Bạch Âm, ngươi theo bao nhiêu năm nay, bao giờ mở miệng xin cái gì. Lần đầu tiên xin , là một phụ nữ vô dụng?"

Ngạc nhiên xen lẫn thất vọng.

Bạch Âm liếc Kỷ Vân Thư, nghiêm túc nữa: "Ngài thể cho, nhưng phụ nữ , nhất định ."

Dám chuyện với Hô Hòa Hạo như , cả bộ lạc Việt Đan e là chỉ Bạch Âm!

Nếu lời thốt từ miệng kẻ khác, giờ chắc c.h.ế.t thây .

Hô Hòa Hạo vỗ mạnh vai nữa, khóe miệng nhếch lên nụ lạnh, ánh mắt trầm xuống, đến mặt Kỷ Vân Thư, xổm xuống, bóp cằm cô.

Ép cô thẳng .

Cơn đau từ cằm truyền đến khiến Kỷ Vân Thư nhíu mày.

khuôn mặt gần ngay mắt, thể gọi là tuấn tú nhưng mang nét quyến rũ của đàn ông trưởng thành, sự cương nghị và bá đạo của dân du mục. Đôi mắt đen láy như chim ưng chứa đầy dã tâm, giống như một con ngao tạng khát máu.

Người đàn ông như cực kỳ nguy hiểm.

Trong khi cô quan sát , cũng đang đ.á.n.h giá cô.

Người phụ nữ , thể gọi là nghiêng nước nghiêng thành.

vẻ động lòng như Kỷ Uyển Hân, cũng vẻ ngoài khiến thương xót như Tần Tịch.

Chỉ một khuôn mặt thanh tú thoát tục, và đôi mắt linh động, thông tuệ, dường như thản nhiên với thứ. Dù đối mặt với con "ngao tạng" đáng sợ mắt, trong mắt cô cũng hề chút sợ hãi nào.

Người phụ nữ như cực kỳ hấp dẫn.

Càng khiến tò mò, tìm hiểu đến cùng.

Ngay cả Hô Hòa Hạo cũng ngoại lệ.

Cảm giác thôi thúc khám phá đó là điều từng .

Chẳng trách hai đàn ông vì tranh giành cô mà đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán!

Thậm chí Bạch Âm từng mở miệng cầu xin cũng phụ nữ .

Phải thừa nhận, cũng động lòng .

Bất giác, ngón tay đang bóp cằm Kỷ Vân Thư nới lỏng vài phần.

"Cô tên là gì?"

Kỷ Vân Thư ngước mắt , hỏi ngược : "Quan trọng ?"

"Ha ha ha..." Hắn bật .

Tiếng khác hẳn lúc nãy. Mọi đều , phụ nữ sắp trở thành con mồi của Hô Hòa Hạo.

Loading...