NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 915: Hắn sẽ không bao giờ buông tay nữa

Cập nhật lúc: 2025-12-24 17:10:07
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc Tần Tịch bịt miệng, hai bóng đen khác cũng lao , nhanh chóng kéo xác hai tên lính canh trong lều.

"Ư ư ư..."

Tần Tịch giãy giụa.

sức lực của quá lớn, cứ thế lôi cô trong.

Các cô gái trong lều thấy ba lạ mặt thì sợ hãi co cụm một chỗ, run lẩy bẩy, dám hó hé.

Lúc Tần Tịch vẫn đang giãy giụa ngừng...

"Đừng kêu, chúng sẽ hại các cô."

Hóa là Lang Bạc!

Hắn đang bịt miệng Tần Tịch.

Đi cùng còn hai thị vệ.

Tần Tịch cảm nhận đến ác ý nên yên lặng.

Ngừng giãy giụa.

Lang Bạc bèn buông cô .

Cô lập tức rụt sang một bên, mở to đôi mắt sợ hãi long lanh bóng cao lớn mặt.

"Các ..." là ai?

Vì trong lều tối nên cô rõ.

Lang Bạc cảnh giác vén rèm ngoài, mới : "Yên tâm , chúng sẽ hại các cô ."

Các cô gái cảm nhận họ ác ý.

Dần dần buông bỏ sự cảnh giác.

Lang Bạc quanh lều một lượt, chỉ thấy mấy cô gái co ro một chỗ, dường như thấy bóng dáng Kỷ Vân Thư.

Không ở đây?

Hắn vội hạ giọng hỏi: "Trong những bắt ai tên là Kỷ Vân Thư ?"

Kỷ Vân Thư?

Mọi ngơ ngác.

Rồi lắc đầu.

Tần Tịch sụt sịt mũi, : "Chưa... tên bao giờ." Giọng cô run rẩy.

"Nghĩ kỹ xem." Hắn sốt ruột.

"Bọn nhốt ở các xe tù khác , bắt... hơn hai mươi , tên Kỷ Vân Thư mà ."

"Đều quen hết ?"

Mọi lắc đầu.

Lang Bạc bọn họ theo dấu vết từ khu rừng đến đây, cũng ngóng Việt Đan bắt về một đám phụ nữ, nên đoán chắc Kỷ Vân Thư bắt đến đây, mới nhân lúc trời tối lẻn . nếu Kỷ Vân Thư ở đây thì thảo nguyên rộng lớn thế tìm ở ?

Tần Tịch : "Ta cần tìm ở đây , chúng tổng cộng hơn hai mươi , lẽ... cô đưa ."

"Đưa ?"

"Lũ súc sinh đó!" Tần Tịch nghẹn ngào c.h.ử.i rủa: “Bọn chúng bắt chúng về để trò tiêu khiển."

Như sét đ.á.n.h ngang tai Lang Bạc.

Nếu... Kỷ cô nương xảy chuyện gì, Vương gia nhà chắc chắn sẽ c.h.ế.t theo mất.

Sau đó, Tần Tịch bỗng nắm lấy vạt áo , ngước khuôn mặt đen nhẻm lên, cầu xin: "Cầu xin các cứu chúng ngoài với, ở đây chúng c.h.ế.t chắc."

Trong lều ánh sáng lờ mờ, rõ dung mạo thật của phụ nữ mặt, chỉ thấy khuôn mặt đen sì, đôi mắt sáng ngời ngập nước.

Lang Bạc là một gã thô kệch, thấy phụ nữ đáng thương như khó tránh khỏi động lòng trắc ẩn!

"Chuyện ..."

Đây khó ?

Nơi là doanh trại Việt Đan, bên ngoài canh gác nghiêm ngặt, nếu võ công e là họ cũng khó đây. Bây giờ đưa những cô gái chân yếu tay mềm chắc chắn khó khăn, hoặc đúng hơn là thể nào.

"Cô nương, chúng cũng cứu các cô, nhưng mà..."

Chưa hết câu...

"Cầu xin , nếu đưa chúng , chúng sẽ c.h.ế.t ở đây mất."

Các cô gái co cụm một chỗ cũng bắt đầu van xin: "Cầu xin các , cứu chúng với."

"Cầu xin các ."

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-915-han-se-khong-bao-gio-buong-tay-nua.html.]

Tiếng van xin ngày càng lớn.

Đối với họ, ba đàn ông xuất hiện mặt lúc giống như cọng rơm cứu mạng.

Bắt buộc nắm lấy!

Đột nhiên...

"Có đến." Thị vệ nhắc nhở.

Lang Bạc lập tức hiệu cho im lặng.

Đợi đội tuần tra bên ngoài qua, Lang Bạc mới bất lực : "Bây giờ chúng thực sự thể đưa các cô ."

"Hu hu hu..." Các cô gái thút thít.

Khóc đến mức tim gan Lang Bạc run rẩy.

Đàn ông thô lỗ sợ nhất là thấy phụ nữ !

Hai thị vệ cũng vô cùng khó xử.

Ghé tai Lang Bạc nhỏ: "Hay là... cứu hết ?"

"Tìm Kỷ cô nương ."

"Nếu Kỷ cô nương thực sự ở trong doanh trại , cô nhất định cũng sẽ cứu họ."

"Đi hội họp với Vương gia , hỏi ý kiến ngài xem ."

"Ừ."

Ở một nơi khác.

Cảnh Dung và Thời T.ử Nhiên cũng doanh trại, họ bí mật lục soát hơn nửa doanh trại .

Vẫn thấy Kỷ Vân Thư .

Cảnh Dung như kẻ điên, nếu lật tung nơi lên thề bỏ qua.

Để tìm Kỷ Vân Thư, hai ngày hai đêm nghỉ ngơi, mắt cũng chợp một chút nào. Kỷ Vân Thư mất tích ngay bên cạnh , cảm giác lo lắng và day dứt hòa , gần như hành hạ sống bằng c.h.ế.t. Nếu còn tìm thấy cô, thực sự .

Trong căn lều nhỏ, đêm thảo nguyên lạnh thấu xương, bên cạnh Kỷ Vân Thư chẳng gì, đến cọng rơm cũng . Gió lạnh xuyên qua khe hở lều, thỏa sức lùa cô. Cái lạnh khiến run cầm cập, lạnh thấu tận xương tủy, chỉ thể ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng tìm chút ấm mong manh.

"Bịch..."

Bên ngoài tiếng động.

Cô ngẩng đầu, vẻ mặt cảnh giác.

Bàn tay vô thức nắm chặt thành quyền.

Cho đến khi rèm lều vén lên...

thấy bóng dáng và khuôn mặt vô cùng quen thuộc.

Cảnh Dung?

Không dám tin mắt .

cũng trong dự liệu, cô , nhất định sẽ tìm thấy cô, nhất định sẽ đến cứu cô.

Sự chờ đợi uổng phí.

Khi Cảnh Dung thấy Kỷ Vân Thư, tim thắt . Người phụ nữ nền đất lạnh lẽo, quần áo xộc xệch, còn đầy m.á.u me. Trong khoảnh khắc đó, đầu óc gần như trống rỗng.

"Vân Thư..."

Mắt Kỷ Vân Thư đỏ hoe, dậy lao về phía , sà lòng .

Mùi hương quen thuộc đàn ông nhắc nhở cô rằng, thực sự đến.

Cảnh Dung dường như dám chạm cô, tưởng rằng cô thương khắp . "Vết thương nàng?"

Cô lắc đầu: "Ta ."

"Xin , xin ..."

Hắn liên tục xin .

Hai ngày qua gần như rút cạn lý trí của .

Kỷ Vân Thư ngẩng đầu lên khỏi n.g.ự.c , .

"Ta sẽ tìm thấy , mà."

Hắn nhíu mày, ánh mắt dừng ở cổ Kỷ Vân Thư thương, lập tức căng thẳng: "Cổ nàng?"

"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, bôi t.h.u.ố.c . Máu cũng của , đừng lo." Cô hiểu nỗi lo của Cảnh Dung.

Thấy cô bình an vô sự, Cảnh Dung cuối cùng cũng yên tâm.

Thời T.ử Nhiên đang canh gác bên ngoài quan sát tình hình, : "Vương gia, Kỷ cô nương, mau rời khỏi đây thôi."

Cảnh Dung nắm c.h.ặ.t t.a.y cô. Lần , sẽ bao giờ buông tay nữa.

 

Loading...