NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 918: Mũi chó

Cập nhật lúc: 2025-12-24 17:10:10
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thủ lĩnh, ?" Có kinh ngạc thốt lên.

Hô Hòa Hạo mù!

"Đồ vô dụng, tất cả đều là đồ vô dụng!"

Hắn c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất c.h.ử.i cả tổ tông!

Người biến mất ngay mí mắt , chỉ , ngay cả Bạch Âm cũng thấy .

"Thủ lĩnh, đuổi theo ?" Có hỏi.

Từ lúc khói bốc lên đến lúc tan hết cũng một nén nhang, một nén nhang đủ để chạy mất tăm mất tích .

Đuổi cái rắm!

"Không cần !"

Mọi dám hó hé.

Hô Hòa Hạo vòng tròn mũi tên cắm đất, bước tới nhổ một mũi tên lên, cầm tay xem xét kỹ lưỡng, là chất liệu gì? Xuất xứ từ ? Ai ? , những mũi tên trông như mới , gỗ bình thường, chế tác cũng thô sơ, bên dùng sợi chỉ mảnh buộc một gói đồ màu trắng.

Mở xem, là bột phấn trắng.

Đây là cái gì?

Chưa từng thấy bao giờ!

Tại cần lửa dẫn mà tỏa khói trắng?

Hô Hòa Hạo hừ một tiếng, bẻ gãy mũi tên đôi.

Vứt xuống đất!

...

Người cứu Cảnh Dung và ai khác, chính là Mạc Nhược!

Hắn dẫn theo một đội từ Hầu Liêu, bí mật b.ắ.n tên, nhân lúc hỗn loạn cứu ngoài.

Lúc rời , Cảnh Dung thuận tay bắt luôn cả Bạch Âm.

Mọi sâu trong rừng, đến chỗ an mới dừng .

Ban đêm trong rừng lạnh, vội vàng đốt một đống lửa!

Bạch Âm trói một cái cây cách đó xa.

Miệng nhét một miếng vải.

Hắn cũng giãy giụa!

Nhắm mắt bất động.

Vết thương tay do Cảnh Dung đ.â.m hai nhát kiếm vẫn đang chảy máu.

Kỷ Vân Thư bên đống lửa, từ xa, nhớ bức chân dung !

Trong lòng nghi hoặc.

Đợi cơ hội, nhất định hỏi cho lẽ!

Từ lúc xuống, Cảnh Dung cứ Mạc Nhược chằm chằm, như tìm chút phong thái ngày xưa . đứa trẻ ... mới hơn nửa năm gặp, phong thái biến mất đành, còn tàn tạ thế ? Người thì vạm vỡ , còn đen ít nhất mấy tông.

Hoàn biến thành bản địa "chân đất mắt toét"!

Không còn là công t.ử hào hoa phong nhã, mặt hoa da phấn ngày nào nữa.

Mạc Nhược đến tê dại nửa bên mặt.

"Sao thế, nửa năm gặp, nhớ đến mức rời mắt ?"

"Là mù mắt."

"Ngươi..."

Mồm miệng độc địa thật!

"Thật ngờ, nửa năm xa cách, gặp trong cảnh kích thích thế ." Mạc Nhược cằn nhằn: “Ngươi xem, ngươi chỉ nhờ gửi cho một bức thư, bảo là Kỷ cô nương mất tích . Nếu đến kịp, nãy nhặt xác cho ngươi ."

Mồm mép cũng độc địa kém!

Hai đấu khẩu cũng ngày một ngày hai.

"Đa tạ!" Cảnh Dung giơ tay vỗ bắp tay , ngạc nhiên: “Tiểu t.ử ngươi chắc chắn hơn nhiều đấy! Nhìn bộ dạng , to cao vạm vỡ, cũng tinh thần hơn hẳn, xem rể Hầu Liêu cũng tệ nhỉ!"

"Ta , ngươi cứ thích mỉa mai khác thế nhỉ!"

"Lời sai , mỉa mai ngươi bao giờ?"

"Cảnh Dung, với ngươi mặc quần thủng đ.í.t lớn lên cùng , lời ngươi là khen chê, ngửi cái là ngay."

Nói xong câu , mấy Hầu Liêu theo Mạc Nhược ha hả.

trêu chọc: "Mạc đại ca, ngờ còn kỹ năng , thế chúng lên núi cần mang ch.ó nữa, mang ."

" đấy, dù mũi thính, dùng như ch.ó !"

Khoan !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-918-mui-cho.html.]

Sao lời sai sai thế nhỉ?

Hắn giơ chân đá chân một , : "Đi , mấy các ngươi, bình thường theo , giờ hùa với ngoài mỉa mai ."

Người đó lớn: "Cảnh công t.ử thể coi là ngoài ? Vừa nãy chẳng bảo hai mặc quần thủng đ.í.t lớn lên cùng ?"

"..."

Cứng họng!

Mọi ồ lên.

Kỷ Vân Thư hỏi : " , Đường cô nương thế nào?"

Mạc Nhược xua tay, trán khắc chữ "sầu", : "Đừng hỏi nữa, vẫn thế thôi." Ngừng một chút, tiếp: “ , các ngươi đến Hầu Liêu lâu một chút, nhất định đợi đến khi con đời mới . Đường Tư suốt ngày lải nhải chuyện , cảnh cáo nếu giữ các ngươi thì nàng g.i.ế.c . Con bé đó ghê gớm lắm, đây là địa bàn của nàng , dám chọc , cho nên các ngươi cho kỹ, đợi con đời mới đấy."

Giọng điệu đe dọa!

Cảnh Dung khinh bỉ : "Ngươi cũng chỉ chút tiền đồ thôi."

"Vậy coi như ngươi đồng ý ."

Kỷ Vân Thư thực sự chen lời , cuối cùng mới hỏi một câu: " , Lang đại ca ? Sao vẫn thấy ?"

!

Lang Bạc ?

Mạc Nhược : "Chắc sắp đến ."

Hửm?

Vừa dứt lời...

Cách đó xa trong rừng truyền đến tiếng sột soạt.

Mọi cảnh giác.

Trong bóng tối dần lộ mấy bóng , đầu là Lang Bạc.

Phía là mấy thị vệ và vài cô nương.

Mấy cô nương đó chính là những trong lều lúc nãy.

Chỉ thấy Tần Tịch và một cô gái khác dìu Trần Vân thương chầm chậm tới.

"Tần Tịch?" Kỷ Vân Thư dậy.

Tần Tịch cũng thấy cô, hốc mắt đỏ hoe, tới kích động : "Cảnh Vân, hóa , lo cho cô lắm."

"Cô thế nào ?"

"Ta ." Cô vội chỉ Lang Bạc: “ , là vị đại hiệp nhân lúc hỗn loạn cứu chúng ."

Đại hiệp!

Gọi đến nỗi Lang Bạc ngại ngùng.

Hắn gãi đầu, ngô nghê.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Lang đại ca, chuyện rốt cuộc là ?"

Lang Bạc giải thích: "Đều là do Mạc công tử, ngài bảo nhân lúc hỗn loạn cứu , ngờ thuận lợi thế. Hơn nữa bây giờ doanh trại Việt Đan loạn như canh hẹ ."

Tần Tịch ngạc nhiên: "Cảnh Vân, hóa ... các quen ?"

Cô gật đầu, rõ.

Cảnh Dung sai đốt thêm một đống lửa.

Các cô nương bèn xuống bên cạnh, nhưng vẫn co cụm một chỗ, trải qua chuyện , họ dám buông bỏ cảnh giác.

Trần Vân thương, cộng thêm sương đêm lạnh giá, giày vò một hồi, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Mạc Nhược thấy , lập tức qua bắt mạch cho cô bé.

Khẽ nhíu mày.

Sau đó lấy từ trong tay áo một lọ thuốc, đổ một viên cho cô bé uống.

Rồi : "Không vấn đề gì lớn, chỉ cần để cô bé nghỉ ngơi một đêm cho ."

Tần Tịch đang chăm sóc Trần Vân gật đầu.

Mạc Nhược cô một cái, thấy mặt cô gái vẫn còn lấm lem, bèn lấy bầu nước đưa cho cô: "Rửa mặt ."

"Đa tạ công tử."

Vô cùng dịu dàng.

Mạc Nhược bảo Lang Bạc trông nom mấy cô nương, về bên đống lửa của .

Vừa xuống, hỏi Kỷ Vân Thư: "Thuốc lưng cô bé là cô đắp ?"

Cô đáp: "Dùng cỏ Bạch Vũ thường gặp nhất trong rừng đắp lên vết thương cho ."

"Nếu cô, cô bé đó thể c.h.ế.t ." Mạc Nhược phẫn nộ: “Bọn Việt Đan chỉ dã tâm lớn, mà còn tàn nhẫn độc ác, tính ."

 

Loading...