NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 919: Nơi nào có người, nơi đó có dã tâm

Cập nhật lúc: 2025-12-24 17:10:11
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người Việt Đan nổi tiếng hung tàn thảo nguyên , nhắc đến là ai nấy đều nghiến răng căm hận.

Mạc Nhược tỏ vẻ đầy phẫn nộ: "Thực lúc nãy nếu sợ các thương, b.ắ.n tên lửa quấy cho doanh trại Việt Đan long trời lở đất, nhất là thiêu rụi lương thảo của chúng ."

Hắn thực sự hối hận vì thế!

Kỷ Vân Thư tò mò hỏi: "Phải , bọc thứ gì mũi tên ?"

"Chỉ là một ít bột t.h.u.ố.c trộn với rượu thôi, một lát sẽ bốc khói trắng."

Thần y quả nhiên hiểu rộng!

Cảnh Dung cau mày, hỏi: "Gần đây thảo nguyên xảy nhiều chuyện ?"

"Thảo nguyên bao giờ yên bình ?" Mạc Nhược hỏi ngược .

"Vậy tình hình giữa Việt Đan và Hầu Liêu hiện nay thế nào?"

Mạc Nhược đáp: "Hô Hòa Hạo đóng quân ở đây một tháng , giằng co mãi với Hầu Liêu chúng . Đám phương Tây thật sự khó đối phó."

"Mấy năm gần đây thế lực Việt Đan bành trướng chóng mặt, mở rộng từ phía Tây sang. Khi Tiên hoàng còn tại thế, các tướng sĩ biên quan từng đề cập đến Việt Đan. Tuy nhiên, chế độ mỗi nơi mỗi khác. Nếu Đại Lâm thống nhất Trung Nguyên thì việc đầu tiên là an dân biên giới. nếu nhúng tay thảo nguyên , e là Việt Đan phản từ lâu.

Dù cuối cùng tiêu diệt Việt Đan thì bá tánh biên quan cũng sẽ rơi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Được cái mất cái , cố nhiên khả thi nên Tiên hoàng từng quản lý. Không ngờ mấy năm trôi qua, Việt Đan phát triển đến mức , chỉ thôn tính Hầu Liêu mà còn tiến Trung Nguyên."

Thật nực !

Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Con một khi dã tâm thì sẽ bao giờ đủ."

Quyền lực càng lớn, dã tâm càng nhiều!

Mạc Nhược hỏi: "Vậy chuyện hôm nay, hai tính ?"

Cảnh Dung với vẻ mặt lạnh lùng, theo thói quen nhặt một cành cây chọc đống lửa, tàn lửa bay tứ tung, ánh lửa bập bùng phản chiếu trong mắt .

Hắn thốt lên từng chữ: "Đầu của Hô Hòa Hạo... nhất định lấy."

"Tách!" Tiếng củi nổ vang lên.

Mạc Nhược kinh ngạc. Kỷ Vân Thư thì . Câu Cảnh Dung thẳng mặt Hô Hòa Hạo . Cái đầu đó, quyết tâm lấy bằng .

Mạc Nhược chau mày nhắc nhở: "Đừng quên ngươi là Vương gia Đại Lâm, là của hoàng thất. Nếu dính líu chuyện của Việt Đan và Hầu Liêu, e là ."

Cảnh Dung sang Kỷ Vân Thư, bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô.

"Việc liên quan đến Đại Lâm, là chuyện giữa . Hắn dám động đến của , thể bỏ qua?"

Ánh mắt hai chạm . Bàn tay lạnh giá của Kỷ Vân Thư ủ ấm, ấm lan tỏa từ mu bàn tay đến lòng bàn tay, dần dần lan , sưởi ấm trái tim vẫn còn chút run rẩy của cô.

Mạc Nhược hiểu . Chỉ cần động đến Kỷ Vân Thư, bất kể là ai, Cảnh Dung cũng sẽ tha.

Nhìn ánh mắt thâm tình của hai , Mạc Nhược ho khan một tiếng. Cơm ch.ó ăn!

Hắn thở dài: "Trận chiến giữa Việt Đan và Hầu Liêu thể tránh khỏi! Tuy nhiên Việt Đan vẫn xuất binh, Hầu Liêu cũng vì nhiều e ngại, lo sợ khai chiến sẽ gây thương vong lớn nên hai bên cứ giằng co mãi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-919-noi-nao-co-nguoi-noi-do-co-da-tam.html.]

Nghe , Kỷ Vân Thư : "Việt Đan dã tâm lớn như , mang theo nhiều binh mã đến thế, thể án binh bất động mãi ! Sở dĩ chúng cứ giằng co với các là vì đang chờ viện binh!"

"Viện binh?"

"Dù hiện tại thế lực Việt Đan đang lên như diều gặp gió, nhưng Hầu Liêu dù cũng xưng bá thảo nguyên hàng trăm năm. Không nắm chắc phần thắng, chúng sẽ dám hành động thiếu suy nghĩ. Cho nên nghĩ, chúng chắc chắn âm thầm liên kết với các bộ lạc khác thảo nguyên, đạt thỏa thuận nào đó để cùng tấn công Hầu Liêu, đảm bảo một đòn c.h.ế.t ngay!" Kỷ Vân Thư phân tích.

Tuy chỉ là suy đoán, nhưng viện binh mà Việt Đan chờ đợi thể là ai? Chỉ thể là các bộ lạc khác thảo nguyên thôi!

Mạc Nhược ngạc nhiên: "Thảo nào thế!" Rồi tấm tắc khen ngợi: “Kỷ cô nương, cô thật sự quá thông minh, chuyện chúng nghĩ tới mà cô cũng nghĩ ."

"Ta chúng bắt hai ngày, cũng coi như thâm nhập nội bộ địch thám t.ử một hồi, nghĩ cũng lạ. Hơn nữa, khi chuyện cho Hô Hòa Hạo , quả thực căng thẳng, chứng tỏ đoán đúng. Sở dĩ chúng xuất binh là vì đang đợi viện binh."

Tự nhận là thám tử, thật thú vị!

Cảnh Dung hỏi: "Nàng đoán những điều , chắc hẳn... cũng nghĩ đối sách chứ?"

dám chắc chắn: "Sự liên minh giữa các bộ lạc thảo nguyên ngoài ba điểm: một là lương thực, hai là tiền bạc, ba là lãnh thổ. Thảo nguyên Tây Tắc rộng lớn vạn dặm, đất đai màu mỡ, thiếu trâu bò cừu dê, nên vì lương thực. Các bộ lạc phân chia rạch ròi, ngân khố dồi dào, tự nhiên cũng vấn đề tiền bạc.

Những năm gần đây, Hô Hòa Hạo liên tục thôn tính, khiến nhiều bộ lạc nhỏ di cư khắp nơi thảo nguyên, nơi định cư. Cho nên... là lãnh thổ! Hô Hòa Hạo chắc chắn hứa hẹn với họ, nếu thôn tính Hầu Liêu, tiến Trung Nguyên thì sẽ chia cho họ vùng đất rộng lớn hơn. Đây hẳn là thỏa thuận giữa chúng."

Lời giải thích khiến bừng tỉnh.

Mạc Nhược truy hỏi: "Vậy thì ?"

"Tuy Hô Hòa Hạo giao dịch với họ , nhưng viện binh đến giờ vẫn tới. Đã tới thì chuyện đều biến . Việt Đan thể dùng vấn đề lãnh thổ để giao dịch với họ, Hầu Liêu thể? Chỉ cần đưa điều kiện hơn, của các bộ lạc đó sẽ rút quân về."

...

Cảnh Dung suy nghĩ khác: "Với thế lực hiện tại của Việt Đan, bộ lạc nào dám đắc tội. Nếu họ rút lui, Hô Hòa Hạo chắc chắn sẽ xuất binh đ.á.n.h chiếm, thôn tính họ bất cứ lúc nào. Thay vì Việt Đan và họ đạt thỏa thuận về lãnh thổ, chi bằng họ ép buộc. Để Hầu Liêu thôn tính, họ buộc cho mượn binh."

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Cũng khả năng đó."

Nỗi lo âu hiện rõ mặt .

Cảnh Dung nghiêm túc với Mạc Nhược: "Muốn của các bộ lạc đó rút quân, trừ khi... Hầu Liêu thể đảm bảo với họ rằng, khi họ rút lui, Hầu Liêu sẽ dốc lực xuất binh tiêu diệt Việt Đan! Nhổ cỏ tận gốc! Nếu , họ sẽ mạo hiểm ."

Nói tóm ...

"Trận đ.á.n.h !" Mạc Nhược .

" . Nếu của các bộ lạc đó rút lui, Việt Đan thêm viện binh trợ giúp, chắc chắn sẽ đ.á.n.h các ngươi. Nếu họ rút lui, Hầu Liêu buộc hứa tiêu diệt Việt Đan. Cho nên trận chiến thể tránh khỏi."

Trận chiến thể tránh khỏi.

Đảng tranh trong hoàng thất Trung Nguyên là ! Thảo nguyên cũng thế!

Nơi nào , nơi đó dã tâm. Nơi nào quyền lực, nơi đó sinh tử. Đó là chân lý ngàn đời đổi.

Mạc Nhược u sầu, ánh mắt tối sầm , chằm chằm ngọn lửa đang cháy hừng hực mặt, dường như thấy cảnh tượng binh đao khốc liệt giữa Hầu Liêu và Việt Đan.

Vô cùng ác liệt!

Cuối cùng : "Giờ chỉ còn cách đợi ngày mai về đến Hầu Liêu bàn bạc tiếp."

 

Loading...