NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 921: Bức tranh
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:16
Lượt xem: 85
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cái đầu gỗ nhà ngươi!"
Thời T.ử Nhiên tức ách, cảm giác như đang dạy con nên .
Sao đầu óc thằng nhóc thẳng tuột thế nhỉ? Rẽ ngang một cái ?
Lúc , chỉ hận thể cạy hộp sọ của Lang Bạc , xem thử cấu tạo bên trong nó tròn méo thế nào?
Sao thể "gỗ đá" đến mức chứ!
Lang Bạc chẳng hề nghĩ , cảm thấy thông minh lắm chứ bộ.
Không chỉ thông minh, mà còn giống như lời Thời T.ử Nhiên : Có dáng vóc! Có võ công! Lại còn dũng mãnh!
Hắn trừng mắt, dùng khuỷu tay thúc mạnh n.g.ự.c Thời T.ử Nhiên.
"Thằng nhóc thối, cảnh cáo ngươi cuối, đừng ở đây hươu vượn, nếu băm vằm ngươi tám mảnh chôn sống đấy."
Sợ c.h.ế.t !
Thời T.ử Nhiên nhướng mày, liếc từ xuống : "Chỉ dựa ngươi á?"
Khinh thường!
Coi thường mặt!
Luận về võ công, Thời T.ử Nhiên quả thực hơn một bậc!
Lang Bạc cuống lên: "Ta với cô nương thật sự chẳng gì cả, cũng chẳng cảm giác gì với cô . Ngươi trêu thì thôi , là một gã đàn ông thô kệch chẳng sợ gì cả, nhưng là con gái nhà lành, cũng chẳng động chạm gì đến ngươi. Hơn nữa, con gái quan trọng nhất là gì? Là sự trong trắng! Lời ngàn vạn thể lung tung."
"Ái chà chà, còn thành đôi , bắt đầu lo nghĩ cho ?"
"Ngươi..."
Mẹ kiếp!
Đau gan quá!
Lang Bạc một tay ôm ngực.
Một tay nắm thành quyền, nghiến răng nghiến lợi đ.ấ.m về phía mặt Thời T.ử Nhiên.
phương hướng đúng!
Cú đ.ấ.m nện mạnh cây.
Làm rơi lả tả mấy chiếc lá.
Thời T.ử Nhiên dám tay thật, cũng nếu trêu nữa, tên ngốc chắc sẽ tức đến xì khói đầu, bèn vỗ vai , vẻ : "Được , trêu ngươi nữa. mà Lang Bạc , nhắc nhở ngươi nhé, cô nương mà nắm bắt, là luôn, mất là mất hẳn đấy. Thích thì nhích ngay, lời để đây, ngươi cũng , cũng , tùy ngươi."
"Đi , chỗ khác chơi."
Đuổi !
"Đi thì , gì mà căng!" Thời T.ử Nhiên hề hề, nhún nhảy lên cây.
Vắt vẻo một cành cây, xuống.
Hả?
Tên mà ngủ cây!
Lợi hại!
Tâm trạng Lang Bạc rối bời, vô cùng hoảng loạn, trấn tĩnh hồi lâu mới chậm chạp bước từ gốc cây, dựa nghiêng cây, bất giác về phía Tần Tịch đang bên đống lửa.
Một cảm giác kỳ lạ xộc lên não!
Chẳng lẽ thực sự động lòng với phụ nữ ?
Không thể nào, thể nào.
Hắn vội vàng ôm ngực, nuốt nước bọt, lầm bầm vài câu rõ.
Hơn nữa, là một gã đàn ông thô kệch, nhà cửa tiền bạc, cô nương nhà thể để mắt đến chứ? Đó chẳng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga ?
Tần Tịch cúi đầu ăn, để ý Lang Bạc đang .
Lúc mắt cô vẫn còn ầng ậc nước.
Lang Bạc cứu cô, cho cô quần áo, cho cô đồ ăn thức uống. Sau khi trải qua những chuyện kinh hoàng mấy ngày qua, cô cảm thấy Lang Bạc giống như một tia sáng, một tia sáng ấm áp bất ngờ chiếu rọi trái tim cô khi cô đang chìm trong bóng tối và nguy hiểm, khiến trái tim vốn đang thấp thỏm lo âu cuối cùng cũng yên bình, trái tim băng giá cũng nóng hổi như ngọn lửa !
Không lâu , cũng lục tục nghỉ.
Xung quanh còn thị vệ canh gác.
Đề phòng bất trắc!
Cảnh Dung và Mạc Nhược dựa gốc cây phía nghỉ ngơi.
Kỷ Vân Thư ngủ , cô liếc Bạch Âm đang trói cái cây cách đó xa, đó bất động như c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-921-buc-tranh.html.]
Suy nghĩ một lát, cô cầm bầu nước tới.
Dưới ánh trăng, cô rón rén bước đến mặt Bạch Âm.
Bạch Âm thấy tiếng động nhỏ, mở mắt , đập mắt là một đôi giày nữ đơn giản, giày thêu nhiều đóa hoa lê xinh xắn, nhưng xung quanh dính chút bùn đất.
Hắn là ai!
Bèn từ từ ngẩng cái đầu vô lực lên, để lộ đôi mắt mệt mỏi tiều tụy và khuôn mặt trắng bệch. Vì cánh tay Cảnh Dung đ.â.m hai nhát kiếm, cộng thêm sương đêm trong rừng khá nặng, dây trói thít chặt ngay miệng vết thương, khiến vết thương mưng mủ, cánh tay mất cảm giác.
Hắn thẳng mắt Kỷ Vân Thư, nhưng miệng nhét giẻ, thể chuyện!
Kỷ Vân Thư mặt một lúc lâu, cô gì, đang nghĩ gì.
Hồi lâu...
Cô mới đưa tay, lấy miếng giẻ trong miệng Bạch Âm .
Miếng giẻ dính đầy máu!
Ngay đó, cô mở nắp bầu nước trong tay, đưa đến bên miệng Bạch Âm.
Bạch Âm chằm chằm cô, bất động.
Nhất quyết chịu há miệng uống.
Kỷ Vân Thư : "Từ đây đến Hầu Liêu, ít nhất mất một ngày đường. Họ sẽ trói ngươi suốt, bắt ngươi đội nắng mà bộ. Bây giờ ngươi uống, ngày mai chỉ nước c.h.ế.t khát thôi."
Quả thực là .
Chẳng lẽ còn cho cưỡi ngựa ?
Hắn là tội nhân bắt cóc Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung g.i.ế.c là nhân từ lắm .
Bạch Âm liếc bầu nước bên miệng, đôi môi khô nứt rỉ m.á.u khẽ động đậy, cuối cùng cũng há miệng.
Uống hết nửa bầu nước!
Kỷ Vân Thư lấy lọ t.h.u.ố.c Bạch Âm đưa cho cô lúc , mở nắp, rắc t.h.u.ố.c bột lên vết thương của .
Cảm giác đau đớn như hàng vạn con kiến c.ắ.n xé!
Đau thấu tim gan.
Bôi t.h.u.ố.c xong, cô đóng nắp lọ thuốc, nhét thắt lưng Bạch Âm.
Bây giờ đến lượt lẽ sẽ cần dùng đến.
"Tại giúp ?" Hắn yếu ớt hỏi.
"Ta giúp ngươi, chỉ là ngươi c.h.ế.t nhanh như thôi."
"Là bắt cóc cô, cô lẽ nên g.i.ế.c mới ."
"Người Việt Đan các ngươi đều thích dùng việc g.i.ế.c chóc để giải quyết vấn đề ?"
Bạch Âm khẩy: "Ít nhất g.i.ế.c thể giải quyết nhiều vấn đề."
Nói lắm!
Sắc mặt Kỷ Vân Thư trầm xuống, lùi một bước nhỏ. Cô , loại như Bạch Âm quen với chiến trường, quen dùng đao kiếm giải quyết vấn đề. Đối với , g.i.ế.c chỉ là chuyện đầu rơi xuống đất, cái tư duy đó ăn sâu bén rễ, thể đổi một sớm một chiều.
Cho nên, cô cũng lười đạo lý.
Bạch Âm thấy cô gì, ngước đôi mắt đen láy vô hồn lên, như thể thấu cô.
Nhếch cái miệng đầy m.á.u : "Nói , cô hỏi chuyện gì?"
Tâm tư thấu, Kỷ Vân Thư ngạc nhiên.
Cô thẳng: "Bức tranh! Ta , bức tranh ngươi từ mà ? Tại ngươi bức chân dung của ?"
"Quan trọng ?"
"Ta chỉ rõ chuyện."
"Làm rõ thì ? G.i.ế.c ?" Hắn nhếch môi.
Đầy vẻ khiêu khích!
Kỷ Vân Thư khẽ nhíu mày: "Không chuyện đều dùng g.i.ế.c chóc để giải quyết, ít nhất như ."
Trịnh trọng với !
Bạch Âm trầm mắt xuống.
Khóe miệng nở nụ lạnh lẽo.
Kỷ Vân Thư bây giờ hỏi gì nữa, vì Bạch Âm sợ đe dọa, cũng chẳng sợ c.h.ế.t. Dứt khoát...