NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 926: Gặp Thần Giết Thần, Gặp Phật Giết Phật!
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:21
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi xuống ngựa.
"Tam gia!"
"Cha!"
Mọi cất tiếng chào.
Tam gia mặt đổi sắc "ừ" một tiếng, sang Cảnh Dung.
Cảnh Dung bước tới mặt ông, chắp tay: "Tam gia, lâu gặp."
Tam gia ưỡn ngực, khách khí đáp: "Ta ngờ Cảnh công t.ử đến Hầu Liêu của , hoan nghênh."
Ông Cảnh Dung là Vương gia, nhưng ở bên ngoài tiện toạc .
"Làm phiền Tam gia, tại hạ lẽ quấy quả ở đây một thời gian ."
"Nói gì , cứ coi đây như nhà , ở bao lâu thì ở, cần khách sáo với ."
"Đa tạ."
Tam gia nhíu mày, lộ vẻ giận dữ: "Chỉ ngờ đường các tới đây xảy chuyện như . Lũ Việt Đan thật quá ngông cuồng, chuyện tuyệt đối thể bỏ qua ."
Dám bắt khách của ông, thế thì còn thể thống gì nữa?
Ông hỏi: " , vị Kỷ cô nương ?" Giọng điệu vô cùng quan tâm.
Lúc , Kỷ Vân Thư đang đỡ bà bầu Đường Tư xuống xe ngựa. Cô bước tới, chắp tay chào Tam gia: "Tam gia."
Tam gia cô từ đầu đến chân, lo lắng hỏi: "Kỷ cô nương thương ?" Ngữ khí rõ ràng mềm mỏng hơn nhiều.
"Đa tạ Tam gia quan tâm, ."
"Vậy thì ." Ông yên tâm thở phào một : "Đi đường xa chắc cũng vất vả , Kỷ cô nương, cô cứ nghỉ ngơi một đêm cho sức, những chuyện khác cần lo lắng."
Cô khẽ gật đầu.
Lúc , thị vệ của Cảnh Dung bước lên hỏi: "Công tử, tên xử lý thế nào?" Hắn chỉ Bạch Âm đang kéo lê đất.
Hắn bất động, thoi thóp như sắp c.h.ế.t.
Ánh mắt Cảnh Dung lạnh lùng, hỏi: "C.h.ế.t ?"
"Vẫn ."
Tam gia liếc , ánh mắt sắc lẹm: "Hắn là ai?"
Cảnh Dung đáp: "Người Việt Đan."
Vừa xong, Tam gia lộ rõ sát khí: "Đã là Việt Đan thì g.i.ế.c ."
Cảnh Dung vội ngăn : "Không , giữ mạng lẽ còn tác dụng lớn."
"Vậy ngươi xử lý thế nào?"
Hắn suy nghĩ một chút: "Cứ giam , đến lúc đó hãy tính."
Tam gia ý bác bỏ, bèn hiệu cho của . Hai gã đàn ông vạm vỡ ủng sắt bước tới, xốc nách Bạch Âm lên, kéo lê .
Kỷ Vân Thư liếc một cái vội vã thu hồi tầm mắt.
Hắn tuyệt đối c.h.ế.t! Chuyện bức họa cô còn tra ngọn ngành.
Sau đó, Tam gia kéo Cảnh Dung bàn chuyện. Kỷ Vân Thư và Tần Tịch sắp xếp đến nơi nghỉ ngơi riêng biệt.
Kỷ Vân Thư một bộ y phục sạch sẽ, tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều.
Đường Tư mang đến cho cô một tấm chăn lớn, : "Thảo nguyên cứ đến đêm là lạnh lắm, tối ngủ cô đắp nhiều một chút."
Kỷ Vân Thư đang chải mái tóc xõa ngang vai, thấy Đường Tư cứ chạy chạy bận rộn, bèn vội vàng kéo cô .
"Được , cô đừng bận rộn nữa, trẻ con . Nhìn xem, bụng mang chửa thế , lỡ ngã thì ?"
Đường Tư hì hì bệt xuống đất: "Cô cứ yên tâm, . Ta mà dừng là cả khó chịu. Bây giờ lên núi, luyện võ, đáng thương hơn là còn uống rượu, cả ngày sắp nghẹn c.h.ế.t . Nếu còn cho vận động một chút, c.h.ế.t mất."
Haizzz...
Kỷ Vân Thư thở dài: "Sắp trẻ con mà một tí là treo chữ 'c.h.ế.t' bên miệng, xui xẻo lắm đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-926-gap-than-giet-than-gap-phat-giet-phat.html.]
"Nhìn , mang cái bộ quy tắc của trung nguyên các cô . Ở Hầu Liêu chúng kiêng kỵ mấy cái đó ."
"..."
Được ! Chịu thua cô!
Kỷ Vân Thư mỉm , bắt đầu thu dọn quần áo bên cạnh, lẩm bẩm: "Cũng bọn họ đang chuyện gì nữa?"
Đường Tư thấy liền ngay: "Chắc chắn là về chuyện Việt Đan . Ta đoán ngày mai cha sẽ tìm Mộc Trát Nhĩ."
Mộc Trát Nhĩ? Thủ lĩnh Hầu Liêu!
Tương truyền thời trẻ gặp thần g.i.ế.c thần, gặp Phật g.i.ế.c Phật! Cả đời sợ là gì. ông dã tâm lớn, chỉ an phận thủ thường trấn giữ Hầu Liêu, giữ cái danh hiệu bá chủ thảo nguyên Tây Tắc là mãn nguyện. Các đời thủ lĩnh Hầu Liêu đều như , lộ rõ dã tâm bành trướng, đây cũng là lý do vì Hầu Liêu hùng mạnh thảo nguyên cả trăm năm nay nhưng từng ý định tiến trung nguyên. Tuy nhiên, quan hệ giữa Đại Lâm và Hầu Liêu vẫn luôn căng thẳng ngầm, ai cũng đề phòng, giám sát lẫn .
là nước sông phạm nước giếng, nhưng nếu ngươi phạm , ắt trả!
Cũng chính vì tôn chỉ mà Hầu Liêu và Việt Đan nảy sinh mâu thuẫn lớn. Một núi thể hai hổ, Việt Đan xưng bá thảo nguyên Tây Tắc, tiến trung nguyên thì buộc diệt trừ bức tường thành Hầu Liêu .
Đường Tư siết chặt nắm đấm, giận dữ : "Lũ Việt Đan , ban đầu chỉ là một bộ lạc nhỏ ở biên giới phía Tây, nay ngông cuồng như , liên tục thôn tính các bộ lạc nhỏ xung quanh, còn vọng tưởng đ.á.n.h với Hầu Liêu chúng , đúng là lấy trứng chọi đá, nực ! Lần bọn chúng dám bắt , cha chắc chắn sẽ bỏ qua . Đấy, chắc chắn ông đang đợi ngày mai tìm Mộc Trát Nhĩ bàn xem đ.á.n.h c.h.ế.t lũ ch.ó đẻ đó thế nào."
Kỷ Vân Thư : "Một trận chiến giữa hai bên là điều thể tránh khỏi ."
"Lẽ đ.á.n.h từ sớm . Việt Đan trực tiếp mang binh đến đóng quân ở đây, rõ ràng là công khai khiêu khích! Đáng lẽ một tháng xuất binh tiêu diệt bọn chúng, nhưng Mộc Trát Nhĩ lo nghĩ quá nhiều, chần chừ chịu xuất binh. Ta xem ông còn lý do gì để trì hoãn nữa ?"
Dám gọi thẳng tên thủ lĩnh Hầu Liêu như , đời chẳng mấy . Đường Tư là một trong đó.
Ở một lều trại khác.
Tần Tịch uống t.h.u.ố.c xong chuẩn nghỉ ngơi thì bên ngoài vang lên tiếng của Lang Bạc: "Tần cô nương, cô nghỉ ?"
Tim cô thót lên một cái, vội vàng chỉnh trang dung nhan, mím môi đáp vọng : "Vẫn ."
"Vậy... nhé."
"Vâng."
Sao đoạn đối thoại gượng gạo thế nhỉ?
Lang Bạc bước , cúi gằm mặt xuống, dám Tần Tịch: “Cái đó..."
Tần Tịch e thẹn dậy hỏi: "Lang đại ca, tìm việc gì ?"
Hắn vội vàng lôi đồ mang đến đưa cho cô, : "Đây là hương liệu trừ hàn của Hầu Liêu bọn họ. Thảo nguyên lạnh lắm, cô khỏe hẳn, nên mang đến một ít. Lúc ngủ cô cứ để bên gối là ."
Tần Tịch cảm động, đưa tay đón lấy.
"Cảm ơn Lang đại ca."
"Không cần cảm ơn, là đàn ông con trai, chăm sóc cô nhiều hơn một chút là việc nên mà." Lang Bạc vỗ vỗ ngực.
Khóe miệng cô vương nét .
Lang Bạc vẫn dám thẳng mắt cô, chân di di đất, nên gì nữa, khí trở nên lúng túng.
"Vậy... nếu còn việc gì thì ngoài đây, Tần cô nương nghỉ ngơi sớm ."
"Vâng."
Hắn xoay định , đến cửa thì...
"Lang đại ca." Tần Tịch gọi giật .
"Hả?" Hắn chạm ánh mắt cô: "Sao Tần cô nương? Còn chuyện gì ?"
Tần Tịch , suy nghĩ một chút c.ắ.n môi : "Hay là... uống chút nước ấm hẵng ?"
Cái ...
Gã đàn ông thô kệch Lang Bạc cảm thấy như ai nhét kẹo miệng , ngọt lịm đến tận tim. Khoảnh khắc , nghĩ chắc điên mất !
Chẳng lẽ... thật sự tên tiểu t.ử Thời T.ử Nhiên trúng ? Mình đối với Tần Tịch thật sự...
Hắn gãi gãi đầu: "Được thôi! Vậy... uống một ly nhé."
Phụt!