NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 932: Nhìn thấu không nói toạc
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:27
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hỏi Tam gia? Kỷ Vân Thư bỗng nhớ : "Lúc ở kinh thành, Tam gia từng với , giống một cố nhân của ông . Còn nhắc đến chuyện nội loạn Hồ Ấp hai mươi mốt năm , cũng chính lúc đó, ông thất lạc cố nhân . Hai mươi mốt năm ? Thời gian , trùng khớp với lời Bạch Âm ."
Trong chuyện quả thực liên hệ? Cảnh Dung bước lên hai bước, tiếp lời: "Lúc gặp trong ngõ hẻm, ánh mắt Tam gia nàng quả thực chút khác thường. Lần nàng Việt Đan bắt , ông cũng vô cùng lo lắng." Nói khẽ nhíu mày, phân tích: “Hai mươi mốt năm ? Cố nhân? Hồ Ấp? Miếng gỗ? Giữa những chuyện lẽ thực sự mối liên hệ nào đó cũng nên."
Đường Tư: "Đợi cha về, hỏi là ngay mà."
" hiện tại ông tìm Mộc Trát Nhĩ , về nhanh thế ." Mạc Nhược .
"Vậy thì đợi!"
Chuyến của Tam gia ít nhất cũng mất năm sáu ngày.
Dù cũng là bàn bạc chuyện chiến tranh giữa hai bộ tộc, thể qua loa đại khái .
Hai ngày tiếp theo, Kỷ Vân Thư lòng đầy tâm sự.
Trong đầu cứ luẩn quẩn suy nghĩ về chuyện !
Lúc , cô một đến ngọn đồi nhỏ cách đó xa, bãi cỏ, ngắm thảo nguyên Tây Tắc mênh m.ô.n.g bát ngát mắt.
Đập mắt là một màu xanh mướt của cỏ cây.
Khiến lòng thư thái.
Gió thổi hiu hiu, ngửi mùi cỏ thơm ngát, trái tim đang thắt chặt của cô cũng thả lỏng hơn nhiều.
Không từ lúc nào, Cảnh Dung xuất hiện lưng cô.
Đi đến bên cạnh, lặng lẽ xuống.
Kỷ Vân Thư sang , khóe môi nở nụ dịu dàng.
Sau đó, tựa đầu vai .
Cảnh Dung cũng vươn tay ôm chặt lấy hình mảnh mai của cô.
Hai cứ như thế lâu.
Không ai gì.
Cùng tận hưởng phong cảnh thảo nguyên.
Phía xa, hoàng hôn dần buông xuống!
Ánh chiều tà màu cam nhuộm đỏ những tầng mây phía xa, biến nửa bầu trời thành một miếng ngọc huyết, t.h.ả.m cỏ xanh cũng như phủ lên một lớp màu hoài cổ, khiến lòng dâng lên một nỗi buồn man mác và hoài niệm.
Kỷ Vân Thư kìm nhớ nhiều chuyện, , vui buồn , từng cảnh tượng như đèn kéo quân lướt qua trong đầu cô. Dư vị của hồi ức luôn khiến cảm thán khôn nguôi, cảm thán thời gian trôi quá nhanh, cảm thán quá nhiều điều nuối tiếc.
"Cảnh Dung." Cô bỗng khẽ gọi tên .
Người đàn ông đầu, cô.
"Hửm?"
Vẻ mặt cô thoáng buồn, hỏi: "Chàng xem, chúng giống như gió thảo nguyên, dù là ngày đêm, là mùa hè mùa đông, cũng chẳng bao giờ dừng ?"
Trong mắt Cảnh Dung thoáng qua tia xót xa, cụp mắt hàng lông mày lá liễu thanh tú và đôi mi dài cong vút của cô, bất giác giơ bàn tay thon dài lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc gió thổi rối của cô. Khi đầu ngón tay lướt qua mái tóc đen mềm mượt , dù là mạnh mẽ lạnh lùng đến , giờ khắc cũng trở nên vô cùng dịu dàng...
Hắn : "Chúng rời xa triều đình, rời xa kinh thành , nơi chính là khởi đầu mới của chúng . Bất kể thế nào, hiện tại , thứ đều sẽ qua . Những chuyện hứa với nàng, cũng sẽ từng chuyện từng chuyện một thực hiện."
Kỷ Vân Thư ngước mắt lên, sâu ánh mắt kiên định mà dịu dàng của , mặt tràn ngập nụ ấm áp.
Cảnh Dung nhếch môi mỏng, chỉ tay về phía .
Hửm?
Ý gì đây?
Cô theo hướng tay chỉ, một chú ngựa tuấn tú đang cúi đầu gặm cỏ cách đó xa, thi thoảng giơ vó nhảy nhót cỏ.
"Chàng dắt nó đến đây từ lúc nào ? Sao phát hiện ?"
"Trước khi đến, đe dọa nó , nếu dám phiền phu thê ân ái, đợi về sẽ nhóm lửa nướng nó luôn."
Phụt...
Hai má Kỷ Vân Thư ửng hồng, : "Phu thê ân ái là để miêu tả vợ chồng hòa thuận, và ."
Cảnh Dung lộ vẻ tà mị, áp sát cô, thốt hai chữ: "Sắp ."
"..." Cô mím môi, đáp thế nào.
Vẻ e thẹn lọt mắt Cảnh Dung, coi như cô ngầm đồng ý.
Hắn hài lòng vô cùng, giấu nụ môi.
Sau đó, nâng cằm cô lên, dịu dàng hôn xuống.
Môi kề môi!
Nồng nàn cháy bỏng!
Cho đến khi thỏa mãn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-932-nhin-thau-khong-noi-toac.html.]
Dù hôn nhiều , nhưng nào cô cũng e lệ ngượng ngùng như thuở ban đầu mới yêu.
Cảnh Dung kéo cô dậy.
Ánh mắt hướng về phía chú ngựa: "Thời gian tươi thế , thể lãng phí ."
Thế là, cô để mặc bế lên lưng ngựa.
Hắn đạp chân, cũng nhảy lên theo.
Ôm chặt lấy cô từ phía .
Nắm lấy dây cương.
Kỷ Vân Thư bất giác nắm chặt lấy yên ngựa phía , trong lòng khó tránh khỏi chút hồi hộp.
Cảnh Dung ghé tai cô nhỏ: "Đừng sợ, ở đây."
Câu khiến cô yên tâm, tay cũng thả lỏng hơn đôi chút.
Cảnh Dung kẹp chặt bụng ngựa, khẽ thúc nhẹ.
"Giá!"
Tuấn mã phi nước kiệu thảo nguyên, ngày càng nhanh...
Dưới ánh hoàng hôn, một đồng cỏ, một con ngựa, hai .
Đẹp như một bức tranh.
Mỹ lệ vô ngần.
Đây... chính là cuộc sống mà Kỷ Vân Thư mong .
Ở một nơi khác.
Sức khỏe của Tần Tịch hơn nhiều, cộng thêm hương liệu trừ hàn Lang Bạc đưa cho, cơ thể dường như còn khỏe hơn .
Cô bước khỏi lều, quanh một vòng.
Không thấy bóng dáng Lang Bạc .
Ngược gặp...
"Tần cô nương." Đường Tư từ xa gọi cô một tiếng.
Vác cái bụng bầu tới.
Tần Tịch khẽ gật đầu: "Đường cô nương."
"Sức khỏe cô thế nào ? Đỡ hơn ?"
"Ta..." Ngập ngừng.
Vốn định khỏe , nhưng lời đến bên miệng nuốt xuống.
Đường Tư căng thẳng, lo lắng hỏi: "Sao thế?"
Cô cụp mắt xuống, : "Khỏe thì khỏe hơn , nhưng cổ họng vẫn khó chịu, lẽ... còn phiền vài ngày nữa."
"Không phiền, phiền, cô cứ coi như nhà , ở bao lâu thì ở, khi nào về thì bảo đưa về. Hơn nữa, là cái tên ngốc chăm sóc cô, phiền là phiền mới đúng."
Tên ngốc, đương nhiên là Lang Bạc.
là lưng khác, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, tên ngốc đến kìa.
Trên tay còn bưng một bát to tướng đựng thứ gì đó rõ!
Không tại , Đường Tư cứ thấy là buồn .
Dù thì sự quan tâm của tên ngốc dành cho Tần Tịch, đều thấy rõ.
Lang Bạc tới, chút ngượng ngùng, chào hỏi: "Đường cô nương, cô cũng ở đây ."
"Ta ngang qua."
"Ồ."
Đường Tư chỉ thứ tay , hỏi: "Trong đựng cái gì thế?"
"Là..." Khó mở lời.
Ái chà!
Đường Tư tò mò, sang Tần Tịch, chỉ thấy cô gái đỏ mặt, e thẹn cúi đầu.
Thế là, cô đảo mắt, hít hà cái nồi , mở nắp , hóng hớt: "Hóa là cháo , cứ tưởng bảo bối gì chứ? Sao, mang cho Tần cô nương hả?"
Người thấu toạc, cô nương thật thà quá đáng.
thì , cứ nhất quyết ngay mặt hai đương sự. Người cần mặt mũi !