NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 933: Tâm bệnh khó chữa

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:28
Lượt xem: 90

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lang Bạc, một gã đàn ông thô kệch cũng ngượng. Tay bưng nồi cháo run run, vội vàng giải thích: "Cái đó... chỉ tiện tay nấu một ít, bản ăn hơn một nửa , đó nghĩ Tần cô nương chắc ăn gì, vả sức khỏe cô , nên mới mang phần còn đến, ý gì khác , cũng cố ý."

Có cố ý , mắt xem đều sáng như gương!

Đường Tư thấy mạnh miệng, tròng mắt đảo một vòng.

Được lắm, mạnh miệng , xem ngươi còn cứng đến bao giờ?

Bèn xoa cái bụng bầu vượt mặt, : "Thực cũng đói , khéo dạo miệng đắng, ăn chút gì thanh đạm, là... cũng ăn một ít nhé."

Vừa dứt lời, cô đưa tay bưng luôn nồi cháo tay Lang Bạc!

Quay thẳng lều của Tần Tịch.

Lấy hai cái bát nhỏ và thìa.

Tần Tịch chút luống cuống, Lang Bạc.

Lang Bạc hai tay vò vò vạt áo, : "Tần cô nương, đây."

Định chuồn!

Bị Đường Tư gọi giật .

"Các cả đây , !"

Cô mời mọc.

Thế là, ba vây quanh chiếc bàn thấp.

Đường Tư múc hai bát cháo, một bát cho Tần Tịch, một bát cho .

Bưng lên húp xì xụp vui vẻ.

Vừa đưa miệng một thìa!

Mày nhíu chặt.

Cố nuốt trôi miếng cháo trắng.

Ngay đó mặt mày nhăn nhúm.

Như ăn thạch tín, lập tức đẩy bát xa.

Nhìn Lang Bạc với vẻ thể tin nổi, chỉ tay nồi cháo mặt, hỏi: "Tên ngốc , ngươi chắc chắn đây là cháo ngươi nấu?"

Lang Bạc nuốt nước bọt, gật đầu chắc nịch!

thêm: "Ta nấu ba canh giờ đấy."

"Khó ăn quá mất."

Nói toạc như , cần mặt mũi !

Lang Bạc hoảng hốt, lập tức thu bát cháo mặt Tần Tịch về, đổ nồi cháo trông vẻ ngon lành , nhanh chóng đậy nắp .

Ấp úng : "Cái đó... đầu nấu cháo, mùi vị thể ngon lắm."

Đường Tư vạch trần : " rõ ràng ngươi bảo ăn một nửa, nên mới mang đến cho Tần cô nương, còn nhấn mạnh cố ý, ăn , ngon dở, bản ?"

Ngượng chín mặt!

"..." Lang Bạc vội nháy mắt với cô.

Vẻ mặt "cầu buông tha".

Đường Tư che miệng khúc khích. Ho khan một tiếng: "Được , trêu ngươi nữa, cái bộ dạng căng thẳng của ngươi kìa, ăn thịt ngươi ." Quay sang với Tần Tịch: “Tần cô nương, cô đừng thấy to xác ngốc nghếch, suốt ngày chỉ đao với kiếm, nhưng thường thì những đàn ông như dịu dàng, chu đáo nhất đấy. Giống như A Mạc nhà , đừng thấy ngày nào cũng chỉ uống rượu đ.á.n.h , cưới về , dịu dàng để cho hết, hơn nữa ..."

Khen chồng hết lời.

Dần dần lạc đề.

Đến khi cô nhận thì qua một nén nhang .

Tần Tịch là một cô gái , ngắt lời cô, kiên nhẫn hết, dường như cũng hứng thú.

Đường Tư kết thúc chủ đề về và Mạc Nhược, mới bắt đầu từ từ trọng điểm: "Tần cô nương, nếu gặp đối với như , ngàn vạn đừng bỏ lỡ, bỏ lỡ là mất đấy. Ý , chắc cô cũng hiểu mà, đúng ?"

Tần Tịch c.ắ.n môi, liếc Lang Bạc.

Má đỏ bừng!

Đường Tư cũng tiếp tục trêu chọc họ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-933-tam-benh-kho-chua.html.]

Vác cái bụng bầu bà mối, se duyên cho dễ dàng gì!

Bèn khó nhọc chống tay dậy, bỏ một câu cho Lang Bạc: "Tên ngốc , chỉ giúp ngươi đến đây thôi đấy, đừng ngốc nghếch nữa."

Lang Bạc cô, vẻ mặt như "cô mau ".

Khóe miệng Đường Tư lén nở một nụ , ngoài.

Trong lều.

Lang Bạc và Tần Tịch đối diện .

Bị Đường Tư khuấy đảo, khí tuy chút ngượng ngùng, nhưng cũng nhờ cô khuấy đảo như mà tâm tư hai đều phơi bày ánh sáng, cần che che giấu giấu, vắt óc suy đoán tâm ý đối phương nữa.

Ít nhất cũng , Tần Tịch ý với Lang Bạc, Lang Bạc cũng tình với cô.

Sau một hồi im lặng.

"Cái đó..."

"Cái đó..."

Hai gần như đồng thanh lên tiếng.

Lang Bạc như fan cuồng, đôi mắt dịu dàng mê của Tần Tịch là tay chân luống cuống, vội : "Tần cô nương, cô ."

"Thực ..." Tần Tịch do dự một chút, lấy hết can đảm : “Lang đại ca, là ân nhân cứu mạng của , nếu , thể c.h.ế.t . Trong lòng , còn quan trọng hơn cả mạng sống của . Ta lớn thế , cũng là đầu tiên... động lòng với một . Ta những lời đường đột, nhưng nếu thì thật sự giống như lời Đường cô nương , lẽ... sẽ thực sự bỏ lỡ."

Mắt ngấn lệ!

Khiến tim Lang Bạc tan nát.

"Tần cô nương, ..."

"Huynh cần vội trả lời , thể từ từ suy nghĩ. Ta xứng với , như Lang đại ca, chắc chắn nhiều cô nương thích, chỉ là giấu giếm tâm ý của thôi."

"Không Tần cô nương, là xứng với cô mới đúng, ..."

"Lang đại ca, cần vội trả lời . Ta , bỏ công t.ử nhà , nếu ở bên , sẽ thể theo ngài nữa. Ta khó , cho nên, cứ suy nghĩ cho kỹ."

Đây quả thực là một bài toán khó!

Nếu thực sự ở bên Tần Tịch, đồng nghĩa với việc tìm một nơi an cư lạc nghiệp cùng cô, như sẽ thể theo Vương gia nữa. Nếu thực sự như , quả thực khó để đưa quyết định ngay lập tức. May mà Tần Tịch là cô gái hiểu chuyện, cho đủ thời gian để suy nghĩ.

Hơn nữa còn với : "Tâm ý của , nhưng dù lựa chọn thế nào, cũng sẽ cưỡng cầu."

Thấy ! Một cô gái bao.

Cũng chính vì câu mà Lang Bạc mất hồn mất vía.

Sau khi trở về lều của , cứ suy nghĩ mãi về chuyện .

Hắn thực sự thích Tần Tịch, nhưng... nỡ rời xa Vương gia!

thì, cũng yêu quý Vương gia nhà mà!

Nghĩ nghĩ , cũng chẳng câu trả lời chắc chắn.

Cuối cùng ôm luôn vò rượu tìm Mạc Nhược, định học hỏi kinh nghiệm từ .

Mạc Nhược đang xách mấy con thỏ từ ngoài về, lôi tuột lều.

"Sao thế? Hấp tấp vội vàng."

Hai xuống.

Lang Bạc đẩy vò rượu đến mặt , vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng : "Mạc thần y, bệnh , hơn nữa là loại bệnh nguy kịch."

Hả!

Mạc Nhược chằm chằm , đưa mu bàn tay sờ trán .

Rồi bắt mạch cho một lúc.

Miệng tặc lưỡi mấy cái, nheo mắt, cố ý vẻ nghiêm trọng: "Ừm, đúng là bệnh nguy kịch , mau chuẩn hậu sự ."

Nghe xong!

Lang Bạc vô cùng căng thẳng, nhoài tới , vội hỏi: "Vậy rốt cuộc là bệnh gì?"

Mạc Nhược chậm rãi thốt hai chữ: "Tâm bệnh!"

Tâm bệnh khó chữa!

 

Loading...