NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 935: Mẹ ngươi?

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:30
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư gần như thấu khung xương của .

Nói trắng , đàn ông mặt giống như mặc quần áo, trần trụi mặt cô .

Bị đôi mắt như máy quét của cô thấu tim gan.

Xét về khung xương, Bạch Âm quả thực tạng Trung Nguyên. Mà ngoại tộc phía Bắc Đại Lâm hầu như đều vạm vỡ, vai rộng, đầu to, xương mày nhô cao, hốc mắt sâu hoắm như phương Tây. những đặc điểm , Bạch Âm đều . Hắn tuy cũng vạm vỡ nhưng to lớn, khung xương cũng lớn bằng ngoại tộc phía Bắc, giống ngoại tộc phía Tây Đại Lâm hơn.

Nhìn như , lẽ thực sự đến từ Hồ Ấp!

Bạch Âm bốc thịt cừu trong bát gặm ngấu nghiến.

Một bát thịt cừu lớn nhanh chóng xử lý sạch sẽ.

Hắn cầm bầu nước, ừng ực dốc miệng, ngửa cổ lên, yết hầu chuyển động lên xuống, nước từ khóe miệng chảy xuống cổ, xuống áo, xuống đất.

Cuối cùng cũng ăn uống no nê!

Toàn tràn trề sức lực.

Mà Kỷ Vân Thư vẫn luôn chăm chú .

Rồi hỏi một câu: "No ?"

Bạch Âm lấy ống tay áo bẩn thỉu quệt miệng, đôi mắt đen láy sang cô.

Không lên tiếng!

"Nếu ngươi còn , sẽ bảo mang thêm đến cho ngươi."

"Không cần ." Hắn l.i.ế.m liếm hương vị còn vương môi, một tiếng cảm ơn với Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư nhếch môi .

Hoàn để tâm đến lời cảm ơn của !

Bạch Âm co một chân lên, gác tay lên đầu gối, tỏ vẻ lười biếng bất cần, cũng thuận thế dựa cột gỗ phía . Ai ngờ lưng chạm , cơn đau từ phía khiến nhe răng nhíu mày.

"Chậc..."

Đau như ngàn vạn mũi kim châm.

Hắn đưa tay sờ lưng.

Ướt át!

Dính dính.

Xòe tay xem, đầy tay là máu.

Vô cùng chói mắt.

Vốn dĩ lưng ma sát đất nên m.á.u me be bét, nghỉ ngơi lâu như cũng đỡ hơn chút, vết thương đóng vảy. ăn uống quá mạnh bạo, động tác quá lớn khiến vết thương nứt .

Hắn vẩy vẩy m.á.u tay, để tâm lắm.

Kỷ Vân Thư khẽ nhíu mày, hỏi: "Ngươi bôi t.h.u.ố.c ?"

Cô nhớ rõ ràng đêm hôm đó trong rừng cô trả lọ t.h.u.ố.c cho .

Bị thương nặng thế mà chịu đựng bôi.

là nhân tài!

Bạch Âm lạnh một tiếng, nhếch đôi môi bong tróc da, m.á.u tươi đầu ngón tay , xoa xoa ngón tay , thản nhiên : "Bôi thì ? Có khỏi ? Đằng nào cũng c.h.ế.t, gì đáng sợ ."

"..."

Kỷ Vân Thư cạn lời!

Hắn bỗng ngước mắt cô: "Nếu cô hết đến khác trải qua cận kề cái c.h.ế.t, hai chân suýt bước quỷ môn quan thì đời , chẳng còn gì khiến cô sợ hãi nữa."

Ha ha!

Sao cô trải qua chứ?

Là trải qua vô !

Bị thích khách ám sát sống sót, ngã xuống vực sâu sống sót, ném xuống hồ sống sót...

Sống đến bây giờ, quả thực là kỳ tích.

Cô cũng lười kể lể chiến tích của .

Chỉ lấy từ trong tay áo một lọ thuốc, đến lưng Bạch Âm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-935-me-nguoi.html.]

Đập mắt là tấm lưng m.á.u me đầm đìa của Bạch Âm, áo rách nát, lờ mờ thấy từng vết thương rỉ m.á.u da thịt.

Vô cùng đáng sợ!

Kỷ Vân Thư mở nắp lọ thuốc, rút chiếc khăn tay trắng tinh của , chấm chấm bột t.h.u.ố.c đỏ trong lọ, nhẹ nhàng chấm lên vết thương nứt toác của Bạch Âm.

Thuốc chạm ...

"Chậc!"

Bạch Âm đau đến run .

Thuốc ngấm da thịt, như vô con kiến đang c.ắ.n xé, dần dần gặm nhấm từ da thịt tận xương tủy.

Khiến đau đớn c.h.ế.t.

Động tác tay của Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng hơn.

Giải thích: "Thuốc do vị Mạc công t.ử điều chế, chữa lành vết thương hiệu quả. Ngươi chịu đau một chút, bôi xong, chỉ cần đừng động nó, sẽ nhanh khỏi thôi."

"..."

Cơn đau đó khiến toát mồ hôi hột, chỉ thể c.ắ.n chặt răng.

Chịu đựng!

Rất nhanh, chiếc khăn tay sạch sẽ của Kỷ Vân Thư nhuốm đầy m.á.u tươi.

Vô cùng chói mắt!

Cảm giác đau đớn dần tan biến, Bạch Âm thở hắt một nặng nề, nheo mắt , thở dốc, nhớ chuyện cũ, : "Nhớ hồi mới đến thảo nguyên , gặp Hô Hòa Hạo bầy sói vây công trong rừng. Lúc đó, gần như sắp trở thành miếng mồi ngon cho lũ sói đói. Ta vốn thể rời , cứu , nhưng cuối cùng vẫn . Lúc đó để cứu , lũ sói c.ắ.n nát bươm, m.á.u me đầm đìa, cũng tại vẫn còn mạng sống để đưa Hô Hòa Hạo rời khỏi khu rừng đó.

Từ ngày đó, luôn theo , giúp ngừng đ.á.n.h trận, ngừng thôn tính các bộ lạc. Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt mấy năm . Trong thời gian , c.h.ế.t sống trong tay kẻ thù, tổng cộng để bốn mươi ba vết d.a.o chém, ba vết tên bắn, c.h.ế.t bao nhiêu sống . Ta nghĩ, lý do ông trời để sống, lẽ là để gặp cô, giải đáp nỗi băn khoăn suốt hai mươi mốt năm qua của ."

Hắn liếc cô một cái.

Kỷ Vân Thư xong những lời , sắc mặt vẫn bình thản như nước.

Không thể là đồng cảm, cũng thể là cảm đồng thụ.

Chỉ là bất giác, ánh mắt cô trầm xuống, : "Có lẽ... lý do ông trời để sống cũng giống như ."

Hai cùng một mục đích.

Đó là giải mã sự thật!

Bạch Âm lên tiếng.

Kỷ Vân Thư mặt lạnh tanh, tiếp tục bôi t.h.u.ố.c cho , ánh mắt cũng dán chặt vết thương lưng , nhấc lên nửa tấc, : "Hai mươi mốt năm , gặp cha ở thanh lâu, lúc đó mới . Khi chào đời, bà khó sinh mà c.h.ế.t, khi c.h.ế.t để cho miếng gỗ đó. Mẹ xuất thanh lâu, cha say rượu mới , nên trở thành nỗi nhục lớn nhất của gia đình, ai nhắc tới, thậm chí đốt sạch đồ vật của bà ! Đến nỗi... ngay cả trông như thế nào? Là ? Tại ở thanh lâu? Những điều đều . Tuy nhiên ma ma chăm sóc từ nhỏ rằng, giống , nhưng giống đến mức nào, cũng ."

Hả!

Rất giống?

Bạch Âm sững !

Miệng lẩm bẩm: "Hai mươi mốt năm ?"

Và Kỷ Vân Thư dường như cố ý những lời với .

Nên đặc biệt nhắc đến chuyện hai mươi mốt năm .

Thế là, Bạch Âm dò hỏi: "Ý của cô là... trong tranh... thể là cô?"

Tay Kỷ Vân Thư khựng !

Ánh mắt càng thêm thâm sâu, thu chiếc khăn nhuốm máu, đóng nắp lọ thuốc.

Đứng dậy!

Cúi Bạch Âm đang nóng lòng câu trả lời.

"Ngươi nghỉ ngơi cho khỏe ."

nhiều.

Quay định rời .

Bạch Âm gọi giật , kích động : "Nếu cô gì đó, tại cho ?"

Bước chân cô khựng , lưng về phía , mím môi, rốt cuộc gì cả.

Bỏ câu đó .

Bạch Âm chống hai tay xuống đất, run rẩy.

 

Loading...