NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 939: Bà Ấy Chính Là Mẹ Các Con

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:36:34
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay ông cầm tờ giấy siết chặt thêm vài phần, run lên bần bật. Ánh mắt vốn sắc bén nghiêm nghị giờ đây trầm xuống, nỗi bi thương hiện rõ mồn một.

Kỷ Vân Thư thấy sự đổi trong thần sắc của ông. Cô : "Người chính là cố nhân mà ông nhắc đến, ?"

Tam gia trả lời. Ông tiếp tục chằm chằm phụ nữ trong tranh.

Sau đó, Kỷ Vân Thư lấy hai tấm thẻ gỗ vuông vức. Đưa về phía Tam gia: "Thứ , chắc ông cũng nhận chứ?"

Tam gia ngước mắt lên, thấy hai tấm thẻ gỗ chồng lên trong lòng bàn tay Kỷ Vân Thư, ánh mắt bỗng chấn động, kinh ngạc tột độ, lập tức đưa tay chộp lấy. Hai tay ông run rẩy, những ngón tay thô ráp nhẹ nhàng ma sát lên hoa văn thẻ gỗ. Lồi lõm đều, từng lớp lang trật tự. Từng nhát dao, từng nét khắc! Rõ ràng rành mạch.

Hoa văn , ông quá đỗi quen thuộc. Đó chính là do ông từng nhát từng nhát khắc lên mà. Hốc mắt ông ươn ướt, ngẩng đầu kích động hỏi Kỷ Vân Thư: "Tại hai tấm thẻ gỗ như thế ?"

À! Ông hỏi như , Kỷ Vân Thư liền hiểu : “Vậy là ông thực sự chuyện năm xưa."

"Nói cho , tấm thẻ gỗ cô lấy ở ?" Giọng điệu vô cùng cấp thiết!

Kỷ Vân Thư : "Bức tranh và tấm thẻ gỗ là lấy từ tên Việt Đan chúng bắt giữ."

"Hắn ?"

"Hắn chính miệng với , hai mươi mốt năm , tỉnh trong một khu rừng nhưng nhớ gì cả, chỉ bức tranh và một tấm thẻ gỗ."

Thân hình Tam gia run lên. Đồ vật trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Miệng lẩm bẩm: "Hai mươi mốt năm ? Hai mươi mốt năm ..."

Kỷ Vân Thư tiếp: "Là ở vùng Tây Bắc xa xôi, trong khu rừng gần Nghi Thành. Đi xuyên qua khu rừng đó là thể đến Hồ Ấp." Cô cố ý nhấn mạnh địa điểm.

Nghe đến đây, Tam gia trợn tròn mắt, đầu ngón tay siết chặt như bóp nát bức tranh trong tay. Đồng thời, cơ thể ông lảo đảo lùi vài bước, ánh mắt hoảng loạn bất định, miệng lẩm bẩm: "Vùng Tây Bắc xa xôi, Nghi Thành..." Tất cả các dữ kiện gần như đều khớp .

Nhìn thấy ông như , Kỷ Vân Thư càng thêm chắc chắn. Vụ án hai mươi mốt năm , Tam gia chỉ liên quan, mà lẽ... còn là trong cuộc!

Cô bước lên một bước, hỏi: "Ông thể cho , năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì ? Người trong tranh là ai? Có quan hệ gì với ? Tên Việt Đan bắt quan hệ gì với ? Còn ông... rốt cuộc là ai?" Một loạt câu hỏi dồn dập ập tới.

Tam gia ngước mắt lên, đối diện với cô. Cô đang chờ đợi đáp án mà suy đoán.

Tam gia bỗng gọi vọng ngoài: "Người !" Binh lính bên ngoài chạy : "Tam gia?" Ông lệnh: "Đi giải tên Việt Đan tới đây."

Binh lính ngẩn một chút, liếc Kỷ Vân Thư mới nhận lệnh rời . Rất nhanh, Bạch Âm giải , hai tay trói quặt lưng, thể cử động. Mấy ngày nay, luôn đưa cơm đưa nước, thậm chí còn bôi t.h.u.ố.c cho . Sức khỏe hồi phục nhiều, cả tràn đầy sức lực. Hắn đó, vẻ mặt chút khuất phục.

Lúc , khí trong lều vô cùng nặng nề. Khi Bạch Âm thấy bức tranh và hai tấm thẻ gỗ tay Tam gia, lờ mờ dường như nhận điều gì. Chắc chắn là liên quan đến ! dính dáng đến Tam gia? Cũng liên quan đến Tam gia ?

Tam gia phất tay với hai tên lính: "Lui xuống ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-939-ba-ay-chinh-la-me-cac-con.html.]

"Vâng." Binh lính rời ! Chỉ còn ba !

Tam gia cầm lấy một con d.a.o găm bên cạnh, mặt lạnh tanh lưng Bạch Âm, rút dao, nhanh chóng cắt đứt dây thừng trói cổ tay , ném xuống đất. Cổ tay Bạch Âm siết đến chảy máu, tự do liền vặn vẹo vài cái, nắm nắm nắm tay để giãn gân cốt. Cùng lúc đó, Tam gia vòng từ lưng mặt , hỏi: "Ngươi tên là Bạch Âm?" Bạch Âm ông, "ừ" một tiếng. Tam gia cầm bức tranh hỏi: "Bức tranh và thẻ gỗ là của ngươi?”

“Là của .”

“Ngươi lấy ở ?”

“Vẫn luôn ở !”

“Ngươi chắc chắn chứ?”

“Ta cần thiết dối."

"Nghe , ngươi tỉnh trong một khu rừng, còn chuyện khi tỉnh ... đều nhớ gì cả?" Tam gia tiếp tục hỏi. Bạch Âm chau mày, khóe miệng khẽ nhếch: "Xem ông cũng ít nhỉ."

Ánh mắt Tam gia từ từ rơi xuống cánh tay , đột nhiên, ông chộp lấy cánh tay Bạch Âm, xắn tay áo lên. Ngay cánh tay , một vết bớt màu đen hình bầu dục! Trời ơi!

Ánh mắt Tam gia run rẩy, nước mắt chực trào nơi khóe mi, ông kỹ mắt Bạch Âm: "Phải! Quả thực giống! Thật sự là con? Thật sự là con!" Tam gia vô cùng kích động!

Bạch Âm rút tay về. Nhíu mày: “Ông ý gì? Rốt cuộc ông những gì?"

Tam gia thở dài một tiếng trầm nặng. Ông vốn tưởng rằng thể chôn giấu bí mật mãi mãi, nhưng đến cuối cùng, vẫn ngày phơi bày ánh sáng. Ông trút bỏ vẻ nghiêm nghị lạnh lùng thường ngày, rưng rưng nước mắt Kỷ Vân Thư, sang Bạch Âm, yết hầu chuyển động hồi lâu. Mới thốt một câu: "Người phụ nữ trong tranh... là của các con."

Hả? Cái gì? Mẹ... của các con?

Kỷ Vân Thư xác định nhầm. Tuy rằng đó cô chuẩn tinh thần, cũng lờ mờ đoán , nhưng khi sự thật hé lộ khoảnh khắc , cô vẫn bàng hoàng. Không chỉ cô, Bạch Âm cũng . Hắn kinh ngạc đến mức há hốc mồm, ngẩn một lúc lâu, dám tin: "Ông cái gì? Người trong tranh... là ?"

Tam gia gật đầu: "Không sai, bà chính là của các con.”

“..."

Cả hai đều mất một lúc lâu mới định thần . Họ . Quả thực, đường nét lông mày và đôi mắt của hai giống đến lạ!

Kỷ Vân Thư hít sâu một , hỏi Tam gia: "Vậy còn ông? Ông là ai?"

Tam gia im lặng hồi lâu, vật trong tay, : "Ta và Tập Nhi lớn lên cùng từ nhỏ, thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư. Bức tranh vẽ cho bà năm bà trưởng thành. Vốn tưởng rằng lúc đó thể cưới bà vợ, nhưng sự đời khó liệu, vì lý do gia tộc, cuối cùng bà vẫn gả cho khác. Hai tấm thẻ cũng là đó khắc tặng bà , hoa văn bên là một loài hoa, là hoa Chỉ Lan độc nhất vô nhị ở quê hương chúng , tượng trưng cho sự chúc phúc. Ta chúc bà hạnh phúc, mãi mãi vui vẻ. Không lâu , bà sinh một con trai, bèn đưa một tấm thẻ gỗ cho nó. Bà , đợi khi nào sinh thêm một cô con gái, sẽ đưa tấm còn cho con bé. ai thể ngờ , đúng hai mươi mốt năm , Hồ Ấp đột nhiên xảy nội loạn, c.h.é.m g.i.ế.c khắp nơi, khói lửa mịt mù. Ta dẫn theo vài hộ tống con các con chạy trốn đến Đại Lâm, nhưng khi qua khu rừng , chúng lạc mất . Từ đó về , còn gặp nữa. Ta tìm suốt dọc đường, cuối cùng đến Hầu Liêu, bèn định cư ở đây. Ta ngờ, con trai và con gái của bà vẫn còn sống. Có lẽ... đây chính là sự sắp đặt của ông trời."

 

 

Loading...